
PHẦN 4: BÓNG NGƯỜI DƯỚI TRĂNG
Hè bước chân đến thị xã bằng những bước mềm, lặng lẽ. Chỉ mới đêm qua thôi, thế mà sáng giật mình tỉnh dậy, những cô cậu tuổi thanh thiếu niên đã ngơ ngẩn bởi hoa phượng đỏ rực, như ngọn lửa bùng cháy nơi góc sân trường. Tiếng ve râm ran khuấy động buổi trưa hè yên ả. Nhân dịp này, cô Hai Oanh xin phép ba mẹ về quê ở với ngoại chơi dài ngày. Ông Bảy gật đầu:
- Ờ. Bây về chơi với ngoại non tháng rồi lên. Dịp hè này hàng đặt nhiều, nhà cửa chộn rộn, ra vào chỉ vướng tay vướng chân.
Cô Hai Oanh ríu rít bên chân ngoại như đàn gà con quấn vào cánh mẹ để đi tìm mồi. Ngoại đi đâu cô bước liền theo đó. Ngoại thấy cháu cưng về ở lâu ngày, ngoại vui mừng lắm. Dặn dò đám nhỏ hái sẵn mấy buồng dừa, rọng* sẵn mấy con cua để ngoại ngơi tay thì giã ra, lọc lấy thịt nấu nồi riêu cua với mồng tơi cho cháu cưng ăn mát dạ. Hay sai mấy thằng nhóc ra quăng lưới kiếm mới tép về rang khô, khoai mỡ rửa sạch, cắt đôi lấy muỗng cạo nhuyễn nấu nồi canh. Hai món đó ăn kèm dưa mắm thật ngon nhất trần đời.
Cô Hai về quê ngay mùa sầu riêng. Phía sau nhà là vườn sầu riêng đang mùa rộ, ngoại trồng để kiếm chút đỉnh tiền trầu cau. Nhà kế bên thì có vườn chôm chôm xanh mướt đang mùa trĩu quả. Những chùm chôm chôm kĩu kịt giăng khắp cây như những ngọn đèn con con đỏ rạng rỡ. Ngoại giữ kĩ lắm, dù sầu riêng rụng về đêm, nhưng ngoại không bao giờ cho cô bén mảng ra vườn vào ban ngày. Nói rủi, năm xui tháng hạn điều gì mà không thể xảy ra? Cô Hai chỉ được đi lòng vòng ở vườn nhãn và khúc ao cá. Ngay chỗ cái ao, có hai cây dừa mọc sẵn thiệt ngộ, như biết cô Hai thích ngồi võng nên cả hai cây đều mọc xiên xiên ra phía mặt nước, khúc trên gốc cây một đoạn thì nghiêng thoai thoải tạo mắc để cột hai đầu võng vào ngồi đong đưa. Tụi con nít ở dưới quê mến tay mến chân cô Hai lắm, chúng hái mấy trái ổi, mấy trái cóc vừa chín tới, ăn chua chua ngọt ngọt, giòn giòn thanh thanh mát rượi cuống họng. Chiều chiều, cô Hai ngồi đong đưa ở trên võng, nghe hoàng hôn nhẹ nhàng đáp xuống miền quê thanh bình, thấp thoáng ẩn hiện trong màu khói lam chiều và phảng phất trong mùi rơm rạ đốt cháy cuối vụ lúa Hè Thu. Tiếng cải lương à ơi đâu đây càng tô đậm nét sông nước miền Tây Nam Bộ. Từ bữa cô Hai về tới giờ, mới dăm bữa chứ nhiêu, mà chạng vạng đâu sáu giờ chiều, là có tiếng hò văng vẳng ngay khúc sông gần nhà, giọng anh nào hò mà ngọt hơn mía lùi:
"Hò ơiiiiiiii.... Đưa tay anh ngắt cọng ngò..... Thương em đứt ruột.... thương em đứt ruột.... giả đò ngó lơ..... hò ơiiiii...."
Mới đầu cô Hai không để ý, cứ nghĩ mấy chị chàng trêu chọc nhau. Ngờ đâu, ngày nào cũng như ngày nấy, đều đều giờ đó, hễ cô Hai ra mé sông hóng gió là tiếng hò lại cất lên, có lúc thì:
"Hò ơiiiii..... Sông quê nước chảy đôi bờ.... Để anh chín dại.... để anh chín dại.... mười khờ thương emmmmm..... hò.... ơiiii...."
Mấy bà chị lớn trong nhà bấm tay nhau cười. Lọt đâu nữa, chắc anh nào bị cô Hai hớp hồn rồi đây. Bị chọc ghẹo, cô Hai Oanh đỏ mặt, bẽn lẽn cười: "Không có đâu. Em làm gì được vậy!"
Ở thị xã thì trai lượn Cub rập rờn, ở miền quê thì thanh niên chống xuồng ba lá dập dìu đếm mỏi cả mắt. Mỗi lần ngoại cần gì, chưa kịp sai tụi nhỏ ra chợ phiên mua, thì đã có anh xách tới nơi gởi ngoại ăn lấy thảo. Nói gởi ngoại cho nghe phần lịch sự, chứ biết tỏng mấy chàng dòm ngó tới ai.
Thời gian qua nhiều việc xảy ra, cô Hai Oanh quên mất cái người gặp nạn nơi khúc sông ngày nào. Cô Hai cũng nào biết, chỉ vài ngày nữa thôi là tròn năm kể từ lúc cô gặp người con gái bạc mệnh đó. Trời xui đất khiến, cô Hai về quê ngay giỗ đầu tiên của cô ta, mà cứ vài ngày cô Hai lại đi dạo gần khúc sông ngày trước. Âu, cũng là ý trời.
Bữa nay có gánh hát về nhóm ở gần chợ. Cô Hai nài nỉ ngoại cho đi coi với anh chị trong nhà. Ngoại thì sao quên được việc xui xẻo ngày trước của cô, nên cương quyết không cho đi. Nhìn anh chị tíu tít rủ nhau chống xuồng đi coi tuồng, cô Hai buồn lắm. Ở nhà lủi thủi không biết làm gì, cô đành lên sập nằm ngủ sớm với ngoại. Đêm rằm, trăng sáng vằng vặc, soi tỏ cả mảnh sân. Cái lu hứng nước mưa để kế cái bộ ngựa trước nhà loang lổ ánh trăng, cái gáo dừa gắn cây dài dài làm gáo múc nước úp trên mặt lu phản chiếu xuống nền gạch tàu hình ảnh móp méo, kì quái. Bất giác cô Hai rờn rợn trong người. Hình ảnh đêm trăng ngày nào với bóng người con gái ngồi xỏa tóc bên hiên nhà ào tới, đổ đầy tâm trí cô. Gió thổi tàu lá dừa lay xào xạc, tiếng sầu riêng chín rụng lộp bộp sau vườn nhà, tất cả quyện vào ánh trăng mờ tỏ đang hắt vào thềm tạo thành nỗi sợ hãi không tên. Cô Hai nhắm mắt, cố dỗ giấc. Bên cạnh, ngoại đã thở đều, chứng tỏ đang ngủ mê. Cô Hai nhắm ghì mắt, đánh chết cũng không dám mở ra. Chẳng bao lâu sau, cô Hai chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.
Mơ mơ màng màng, cô Hai thấy mình đang ngồi trên bộ ngựa kê trước sân, trời khuya lắm rồi. Tiếng dế kê te te ngay góc cột bị mọt ở gian nhà giữa. Cô Hai nhìn quanh, trăng đêm nay đẹp quá. Tròn vành vạnh, sáng tới mức xunh quanh có vầng lan tỏa. Ông trăng lơ lửng ngay đầu ngọn cây dừa, kiêu kì nép trong mấy tàu lá, y như trái bong bóng của con nít bị treo trên đầu cái cây con con.. Gió thanh thanh mang theo mùi hoa lục bình. Tiếng bộ ngựa kêu cót két, cô Hai giật mình đánh thót, quay qua nhìn nơi phát ra tiếng động thì hú hồn thấy có người con gái ngồi bên đã tự lúc nào mà cô không biết, đâu có nghe tiếng chân đi đứng gì đâu. Cô Hai sợ điếng người, toan bật dậy bước đi, thì người con gái đưa tay chặn lại:
- Qua chờ em lâu lắm rồi, em vô tình với qua vậy sao?
Cô Hai nghe câu đó, tự dưng thấy nao nao trong dạ, như thể quen người này đã từ lâu lắm. Còn cảm nhận rõ nỗi nhớ mong, chờ đợi của người ta suốt thời gian qua. Vậy đó, nên cô Hai ngồi im re, chẳng mải mai nhúc nhích cục cựa. Hồi sau, cô Hai Oanh nhẹ nhàng lên tiếng:
- Em đâu có biết chị là ai?
- Em quên qua được. Chứ sao qua quên được em. Cả năm rồi, qua cứ ở đây chờ em quay lại. Đi hổng có đành.
- Em...
- Em đừng có sợ. Qua không có hại em đâu. Qua biết em với qua không cùng chung một cõi. Nhưng cái bữa mà em đứng gần qua, rồi em sợ em định nhảy đi chỗ khác, qua buồn mà hổng biết sao cho em hiểu nên máu mới trào ra. Em đừng sợ!
- Em... em không sợ. Nhưng, nhưng... chị không nhát em thiệt chứ?
- Qua đợi em cả năm nay. Em không hiểu lòng qua nữa sao em?
Cô Hai chưa kịp trả lời, chợt nghe bên tai tiếng kêu tên cô gấp gáp:
- Con Hai, dậy, dậy con, dậy đi. Thấy cái gì mà ú ớ hoài vậy? Dậy con!
Cô Hai từ từ mở mắt, ngoại đang nhìn cô lo lắng. Tay ngoại đang lay người cô thật mạnh.
- Dạ... gì vậy ngoại?
- Bây mớ cái gì mà ú ớ cả đêm vậy?
- Dạ, con không nhớ nữa. Con làm ngoại giật mình hả ngoại?
- Mẹ cha bây, ú ú ớ ớ, tao tưởng bị bệnh hoạn gì không hà. Thôi, bây ngủ thêm miếng đi, năm giờ mấy sáng rồi, ngoại tập thể dục chút rồi nấu nồi cơm cho con ăn.
- Dạ.
Cô Hai nằm trằn trọc, vừa rồi, rõ ràng cô nói dối. Giấc mơ còn hiện rõ mồn một trong trí cô. Nó thật lắm, không hề có vẻ gì là mơ. Cô Hai lăn qua lăn lại, không tài nào ngủ tiếp. Sao tự dưng cô nghĩ: "Hay là khi nãy cái vía của mình nó...? Phải cái vía nó đi tùm lum mới thấy thật như vậy, chứ nằm mơ sao mà kì ghê ta?"
Những đêm sau nữa, cô Hai không còn mơ thấy giấc mơ đó, dù hàng đêm cô đều nghĩ về nó trước khi ngủ. Một phần vì tò mò, một phần vì lòng dạ cô mắc gì cứ nghĩ về người con gái trong mơ. Sợ thì hết sợ lâu rồi, cả năm trôi qua rồi còn đâu, mà cô Hai cũng đâu bị hù dọa hay nhát nhứ gì nữa. Cô Hai nhớ như in từng lời, từng câu người đó nói trong giấc mơ. Cái giọng nói buồn buồn làm cô Hai thấy lòng mình nó sao sao.
Thắm thoát, cô Hai ở miền thanh bình này đã tròn con trăng. Trăng ở miền quê bao giờ cũng lãng mạn hơn miệt thị xã, cô Hai nghĩ thế, vì nó thơ mộng hơn khi nép mình sao những tán lá cây. Hình ảnh đó làm cô Hai liên tưởng đến tập truyện Liêu Trai của Bồ Tùng Linh. Ánh trăng loang loáng, rách rưới soi xuống thềm nhà đầy vẻ ma mị. Đêm nay, cô Hai Oanh chìm vào giấc ngủ mau hơn mọi ngày.
Rồi cô Hai thấy mình bước đi, từng bước khe khẽ ra tới mé sông. Bóng trăng in trên mặt sông đen bóng, cứ mấp mô theo làn sóng mỗi khi gió thổi qua. Lạ thay, cô Hai không hề thấy sợ. Cô Hai đứng tựa vào gốc cây dừa mọc bên bờ sông, mắt đăm chiêu nhìn xa vắng. Tiếng cá quẫy đuôi dưới ánh trăng lay động con nước nghe tanh tách. Người con gái đó lại đến trong im ắng, nhẹ nhàng hơn cánh bướm đậu trên hoa.
- Qua nhớ em lắm! Qua chờ em cả tháng nay. Em tới, qua mừng ghê luôn.
- Tại sao chị lại nhớ em? - cô Hai không nhìn, mắt cứ dõi theo bóng trăng trên sông.
- Qua cũng hổng biết. Qua cứ lo em sợ qua, rồi em né. Chắc qua không đi được luôn đó em ơi.
- Em không sợ. Chị có hại gì em đâu mà em phải sợ.
- Ngồi xuống đây với qua. Ngồi xuống đi em.
Lời người con gái hình như chứa ma lực, cô Hai Oanh làm theo không chút thắc mắc. Ngồi bên cạnh cô ta, cô Hai Oanh vẫn chưa đủ can đảm quay qua nhìn cho rõ. Nhưng cô Hai Oanh nhận ra bộ đồ trên người cô ta mặc, chính là bộ đồ ngày cô Hai cầm bó nhang xá lia xá lịa khi thấy máu trào ra từ mũi, miệng xác người xấu số.
- Em sợ qua phải không? Em hổng dám nhìn qua, qua biết mà.
- Đâu có! - cô Hai Oanh nhìn lẹ qua, lỡ có gì còn né kịp. Cô Hai ngạc nhiên vô cùng. Không một nét gì đáng sợ, gương mặt thiếu nữ thanh tú tuổi chừng đôi mươi, mắt to môi đỏ, mái tóc huyền đen mượt đậm nét thôn quê, nhưng hơi lai nét người Tàu.
- Qua đâu có dám nhát em làm em sợ. Em hết sợ chưa? Ngồi xích lại gần qua đi, em ngồi xa, qua buồn lắm!
Cô Hai khẽ khàng xích lại gần chút xíu. Cô Hai không sợ, không sợ miếng nào hết. Chỉ thấy trong lòng kì kì, nó vui vui mà nó buồn buồn, nó nữa muốn gần người này, mà nữa muốn bỏ chạy thật nhanh.
- Qua biết, em mong qua cả tháng trời. Mà... hai mình chỉ gặp nhau khi bóng trăng soi rõ mặt thềm nhà thôi em à. Qua đợi cả tháng nay, mong em, nhớ em dữ lắm.
- Vậy, mỗi tháng mình gặp nhau một lần thôi hen? - bất chợt cô Hai thấy bối rối và thẹn thùng, nói xong câu đó mà hai má ửng đỏ hết trơn.
- Hai lần chứ em. Trăng sáng được hai đêm. Hai đêm đó qua được gặp em. Qua mừng lắm, em biết không?
- Mà... sao mình mới gặp nhau... chị lại nhớ em, chờ em, kì ghê hen?
- Duyên của hai mình đó em. Nó tréo ngoe hà. Nhưng lỡ dính rồi, qua cũng hổng biết sao. Ông trời bày chi cảnh trái ngang. Em hổng từ chối, qua mừng hết lớn vậy đó. Ngồi bên em vầy, bị đày đi đâu qua cũng chịu hết trơn đó.
- Nếu em muốn gởi đồ cho chị, em gởi sao?
- Nhà qua ở làng bên. Em nhờ thằng nhỏ dẫn qua đó, em đi ban ngày nghen, đi chiều tối bị té như qua, qua đau lòng chết thêm lần nữa. Em qua làng bên em hỏi nhà nào có cô con gái chết đuối, là nhà qua.
- Em biết rồi. Chị vẫn mặc bộ đồ ngày em gặp chị.
- Chèn ơi, em nhớ rõ vậy sao? Qua đợi em ở góc sông này, ngày này qua ngày khác, qua hổng dám đi đâu. Người nhà cúng kiến gì qua cũng không dám về, sợ em tới rồi qua bỏ lỡ cơ hội gặp em.
- Em... - nỗi lòng cô Hai Oanh lay động như sóng trên sông khuya.
- Qua... qua sắp xa em nữa rồi. Đêm mai mới được gặp lại. Em có gởi đồ cho qua, thì cái nào qua cũng thích hết á. Em tự tay lựa là qua vừa cái bụng lắm.
Câu nói của cô gái vừa dứt, tiếng gà báo canh năm đánh thức cả nhà. Cô Hai cũng giật mình thức dậy, quay vào trong vách tường, mường tượng lại cơn mơ đêm qua. Ăn cơm sáng xong, cô Hai đánh tiếng với ngoại, nhắc ngoại nhớ cái vụ cô gặp năm ngoái, rồi xin ngoại mua ít đồ qua thắp nén nhang. Ngoại lần lữa mãi mới gật đầu. Ngoại sai chị Sáu chống xuồng đưa cô Hai ra chợ, tự tay cô Hai lựa những bông huệ trắng đẹp nhất, những trái cam to tròn nhất, rồi ghé hàng vàng mã, cô lựa hết mấy đồ nhìn ưng ý nhất trong cửa hàng, rồi nhờ chị Sáu chèo qua làng bên mà hỏi thăm.
Nắng lên chưa lưng ngọn sào, cô Hai đã tìm được nhà người con gái. Quả nhiên cô Hai đoán trúng phóc, nhà người Hoa. Cô Hai gật đầu chào người lớn trong nhà, thưa chuyện cho họ biết. Cô Hai nói hai người là bạn của nhau, lâu ngày không gặp, nay nghe tin thì đến viếng. Cô Hai tự tay sắp bông với trái cây lên bàn, đem đồ vàng mã ra sân ngồi đốt, vừa đốt vừa khấn:
- Chị nhận đồ em gởi nghen. Vừa bụng thì nói em biết, em gởi thêm.
Tối, mấy chị em trong nhà xúm xít ăn trái cây trước hiên. Cô Hai thẩn thờ, thần trí để đâu đâu, bất chợt cô buột miệng định hỏi gì đó, nhưng ngưng lại kịp lúc. Trăng mới nhú, thấp lè tè. Cô Hai ngồi nhìn trăng chầm chậm leo lên ngọn cây, mà sao thấy thời gian trôi chậm hết sức. Nó ngộ ở chỗ, ai mà như cô Hai, chắc sợ thấy ông thấy cha, rước thầy về cúng không kịp. Còn cô Hai nhà này lại mong ngóng từng đêm để gặp người ở hai bờ âm dương cách biệt. Tuổi non dại, chỉ biết làm theo cảm tính, cô Hai dễ gì biết đang rước họa vào người.
Nằm mơ, cũng góc sông đó, người con gái đó cũng đến trong lặng lẽ. Lần này, vừa thấy bóng hình, cô Hai mừng rỡ ra mặt. Người đó đang mặc bộ đồ bà ba chấm bi hồi sáng cô lựa, chân mang guốc mộc, nhìn mặn mòi nét chân quê.
- Qua thích mấy bộ đồ này ghê. Em thiệt là khéo.
- Chị thích là được rồi. Để em sắm thêm cho chị có mà thay.
Đêm đó, hai người ngồi lặng lẽ bên nhau. Tiếng cóc nhái vang vang, không gian im ắng. Tự dưng hôm nay cả hai kiệm lời, không nói được tiếng nào hết ráo.
- Đêm nay nữa, rồi qua phải đợi cả tháng mới được gặp em. Qua chỉ biết nhìn em ngày ngày, mà hổng biết nói sao cho em biết là qua nhớ em dữ lắm.
- Thôi, đừng buồn nghen. Chị nói vậy là em hiểu rồi. Vầy đi hen, lỡ mà có nhớ em đó, chị biết làm con bươm bướm hông?
- Ờ, được.
- Lỡ mà có nhớ em đó, cho em thấy con bươm bướm nghen. Được hông?
- Vậy được đó. Qua mà nhớ em, qua cho em thấy con bươm bướm hén. Qua đậu trên tay em, là em biết đó.
- Ừ, hứa đó nhen.
- Qua hứa. Xa cả tháng, hổng biết tháng sau em còn về đây hông. Em hông về, chắc... chắc qua vất vưởng hoài.
- Em cũng... mà coi bộ hổng có cách nào để chị đi chung với em hả?
- Cũng có. Nhưng qua sợ...
- Chị bên cạnh em là được thấy em mỗi ngày, đúng chưa?
- Vậy mai em qua nhà qua lần nữa, em cầm theo cây dù. Em thắp cho qua ba nén nhang rồi gọi: "Chị đi theo em!", em bước ra hiên, mở cây dù lên, qua núp theo bóng em. Về tới nhà em sụp cái dù xuống, khi em về trển em mang theo là qua theo em được rồi.
- Được rồi. Mai em làm.
- Em nè. Qua... qua nắm tay em chút được hông? Xa cả tháng, người ta nhớ lắm.
Tim cô Hai đập bùm bùm, mèn đét ơi, lần đầu tiên trong đời có người bạo dạn mở miệng xin phép nắm tay. Sao má cô nóng ran vậy nè? Cô Hai luống cuống, lọng cọng bứt nát nhúm cỏ mọc kế bên.
- Em còn sợ qua hả?
- Không... không có.
- Vậy... cho qua nắm tay em chút đi. Chút thôi hà, qua hổng dám nắm lâu đâu.
- Nè, chút thôi đó nghen. Nắm lâu tui giận à.
Mặt cô Hai đỏ hồng dưới ánh trăng khuya. Cô Hai bẽn lẽn cúi gầm mặt nhìn hai đầu gối, tim nhảy đủ nhịp như cá mới bị bắt lên bờ. Người con gái dùng hai tay xiết bàn tay cô thật chặc, mân mê những ngón tay búp măng thon hồng.
- Tay em mềm quá hà. Hổng như tay qua, dạo trước làm công việc riết mà tay nó cứng đơ hết trơn vậy đó.
Cô Hai ngồi chết trân, cứng đơ cả người. Cảm giác dễ chịu khi bàn tay được mân mê lan tới cả gót chân. Tim cô Hai còn lì lợm đập loạn xà ngầu.
- Thôi, nắm chi nắm hoài vậy. Nói nắm chút mà níu tay người ta hoài, giận à nghen.
- Xa em một tháng lận. Tới một tháng lận đó, qua mới được nắm lại bàn tay này. Em giận qua chi tội nghiệp qua lắm em ơi.
- Người ta... người ta...
- Em cho qua nắm thêm chút nữa thôi nghen. Chút nữa mình xa nhau rồi, qua hổng có được nắm nữa. Thương qua với!
- Nắm đi, rồi mai mốt nắm tay người khác, cũng nói y chang vậy. Sao tui biết?
- Em nói vậy tội cho qua. Qua đợi em hàng tháng hàng năm. Em hông hiểu lòng qua sao em?
- Thôi. Hiểu rồi. Nắm tay tui thôi đó, tui cho nắm đó, tui hổng giận đâu.
- Qua thương em lắm. Đợi mòn đợi mỏi cả năm trời, mới được nói. Qua mà hổng nói cho em biết được, qua hổng thèm đi đầu thai. Đợi tới khi nào em hiểu lòng qua thì thôi.
- Nói nghe ghê quá hà. Hiểu rồi nè, nói thì nhớ đó nghen. Tui đợi, tui đợi mỗi tháng tới thăm tui đó. Hổng tới là tui giận luôn cho coi.
- Còn chút xíu nữa xa em rồi. Qua buồn đứt ruột.
- Thôi. Đừng buồn. Tui mang theo lên thị xã với tui. Mỗi tháng gặp hai lần là được rồi. Gặp nhiều rồi sao tui ăn học nữa chứ?
Tay cô Hai nằm im re trong lòng bàn tay người con gái đó, hổng nhúc nhích gì hết, mặc kệ người ta mân mê. Bóng trăng chênh chếch, cô Hai nhìn trăng rồi thì thầm:
- Ngày nào trăng còn sáng, là còn thương tui đó nghen. Quên là tui hận hết đời tui luôn.
- Qua thề. Qua thề ngày nào trăng còn sáng, qua còn thương em. Qua thương em nhiều như cái nước sông Tiền, sông Hậu, em hiểu lòng qua hông em?
- Hiểu. Người ta hiểu rồi.
Mắt cô Hai cứ dán chặt vào dòng sông khuya. Nghĩ tới cảnh xa người con gái này cả tháng trời, lòng cô Hai bùi ngùi. Tự dưng người đó xiết tay cô thật chặt, rồi giọng rưng rưng:
- Thôi. Tới giờ qua xa em rồi. Em dìa trển nhớ mang qua theo. Nhớ nghen! Qua thương em lắm.
- Ừ. Tui nhớ rồi! Tui đợi, tui đợi đó. Đừng có quên đến thăm tui nghe chưa?
Câu nói vừa dứt, cô Hai choàng tỉnh ngơ ngác nhìn xung quanh. Con gà trống vừa dứt tiếng báo canh năm. Ngoại dậy sớm đang thổi lửa nấu bữa sáng. Cô Hai thấy hụt hẫng lắm, lòng nao nao buồn chuyện không đâu vào đâu. Nỗi buồn kì lạ như đang xa vắng người thương.
-----
Chú thích:
*Rọng: động từ
- Từ địa phương ở miền Tây.
- Khi bắt cá, cua, tôm... không ăn hết trong ngày, người dân dùng thau hoặc chậu để xâm xấp nước, tùy theo cá hay cua hay tôm. Dùng rổ tre đặt lên trên, dùng tấm thớt dằn lại tránh các con khác như chó mèo ăn vụng hoặc tránh các con trong thau búng đi mất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét