"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

20 tháng 1, 2010

Công bằng

Tác giả: khoanhkhacvothuong_hxr (Jackie Văn)

Hoàn thành: 20/01/2010

Cách đây hai mươi năm, nó ra đời trong sự vui mừng khôn xiết của bố mẹ. Mọi người xuýt xoa khen ngợi, nó là đứa bé được Chúa ưu ái ban cho nét đẹp như một thiên thần bụ bẫm, với làn da trắng hồng, đôi mắt đen tuyền và môi đỏ như son. Chỉ vài tháng sau nỗi vui mừng đó, bố mẹ nó ngờ ngợ nhận ra rằng hình như con gái mình không hề phản ứng với tiếng động xung quanh. Đôi mắt đen láy cứ hấp háy nhìn ngó xung quanh, đôi môi bé xinh cứ chúm chím cười, nhưng tuyệt nhiên không phải là sự đáp lại khi bố mẹ cố thu hút nó bằng tiếng gọi trìu mến, yêu thương, hay bằng những thứ đồ chơi phát ra tiếng leng keng vui nhộn. Với chút hy vọng mong manh, nó được mang đến bác sĩ, rồi đấng sinh thành thẩn thờ khi nhận được tin dữ: nó bị khiếm thính bẩm sinh. Một dị tật nhỏ trên màng nhĩ đã tước đi vĩnh viễn quyền lắng nghe của thiên thần nhỏ.

Nó vô tư lắm, có biết gì đâu. Vô tư ăn, vô tư ngủ và vô tư lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của gia đình. Từ khi biết nó bị khuyết tật, bố mẹ càng chăm chút, dành cho nó nhiều tình thương hơn nữa. Họ xót xa cho đứa con bé bỏng vừa mới đến với cuộc đời đã phải gặp điều không may.

Lớn lên, nó được học ở trường đặc biệt, cùng với các bạn có hoàn cảnh giống nó, tương tự nó. Nó chưa bao giờ cảm thấy lạc lõng, chưa bao giờ cảm thấy bất mãn với chính bản thân mình. Nó được học mọi thứ mà một đứa trẻ bình thường được học. Người ta học bằng cách lắng nghe, nó học bằng hình ảnh. Người ta học từ tiếng động xung quanh để hình thành nên tiếng nói, nó học từ hình ảnh để biết diễn tả bằng tay. Vì... có lẽ Chúa cũng hiểu, nếu có thể nói mà không thể nghe, sẽ đẩy con người vào tận cùng bi kịch. Nên Ngài đã không muốn cho nó nghe, thì Ngài càng không muốn nó có thể nói.

Càng lớn, nó càng xinh đẹp. Thiên thần bé bỏng ngày nào đã trưởng thành, đã rõ nét của một nàng thiếu nữ duyên dáng với mái tóc đen huyền óng ả, làn mi cong vút cùng đôi má lúm đồng tiền xinh xinh khiến bao chàng ngơ ngẩn. Nó xinh đẹp và nó thông minh. Nó hoàn hảo trong sự không hoàn hảo.

Trong nó thiếu đi sự công bằng của Chúa, nhưng bù lại nó rất dư dả tình thương. Nó thích mỗi buổi đi học về, hay mỗi lần đi xa về... bố mẹ đều cười với nó thật tươi, và ra hiệu: "Công chúa của nhà ta về rồi đấy sao?". Nó cũng cười thật tươi, chạy đến ôm hôn hai người. Nó thích cả việc ngồi giữa bố mẹ sau buổi cơm chiều, cả nhà cùng xem tivi. Nó không nghe được thật đấy, tuy nhiên, nó có còn cặp mắt và trái tim cực kỳ nhạy cảm. Nó yêu việc quan sát thế giới xung quanh, rồi thả hồn tưởng tượng xem nếu nó nghe được, sẽ có những âm thanh gì? Sẽ có những tiếng động nào? Chắc sẽ tưng bừng, sẽ rộn rã lắm. Sẽ rất vui tai, sẽ rất êm dịu... êm dịu như cách bố mẹ và mọi người luôn cười thật rạng rỡ khi đưa tay làm ký hiệu trìu mến nó. Đôi lúc nó nhìn bố mẹ nói chuyện, cố gắng đoán xem hai người họ đang nói gì. Và nó tiếp tục tưởng tượng, bố sẽ nói với mẹ những lời nồng nàn, mẹ sẽ đáp lại bố bằng từng lời vô vàng ấm áp. Ôi! Sao nó yêu cái hiện tại, sao nó yêu cuộc sống mà nó đang được ban tặng quá đi mất! Tâm hồn của nó như sợi tơ đàn đang căng ở mức cao nhất, luôn sẵn sàng rung lên từng nhịp điệu cảm xúc.

Rồi nó gặp anh. Anh không đẹp như hoàng tử trong câu truyện cổ tích nó thường đọc. Anh cũng không hoàn hảo, nó biết chứ, con người ai hoàn hảo đâu. Nhưng bù lại anh hoàn hảo hơn nó, khi anh có thể bình thường như bao người bình thường khác. Anh có khả năng nghe, có khả năng nói. Vậy sao anh yêu nó nhỉ? Anh có khả năng tìm cô gái khác tuyệt vời hơn nó cơ mà. Thế mà, anh yêu nó, yêu thật đấy. Trái tim của nó nói cho nó biết thế. Tâm hồn nhạy cảm của nó, sợi tơ đàn của nó sẽ sàng lay động, rồi ngân vang lên khúc hát tình yêu khi anh đến, đến bên nó bằng ánh mắt dịu dàng và nụ cười hiền lành, cùng mảnh giấy con con: "Hãy cho anh được giúp em lắng nghe, và hãy cho anh được làm tiếng nói của riêng mình em thôi, em nhé! Anh yêu em!". Nó từng chạy trốn anh vì mặc cảm, vì tự ti... nhưng bằng mọi cách, anh đã tìm được nó, và giữ nó trong vòng tay vững chắc của anh, mỉm cười hôn nhẹ lên vầng trán nhô ra bướng bỉnh của nó, bằng đôi tay, anh nói cho nó biết rằng: "Nhóc khờ quá!". Nhìn anh tiều tụy, phờ phạc trong những ngày mỏi mòn chờ đợi, lần đầu tiên nó nếm được vị hạnh phúc rưng rưng đọng trên bờ môi. Nó yêu anh mất rồi, yêu anh rất nhiều, yêu anh bằng tất cả sự nhạy cảm trong nó, anh có biết không?

Ôi chao, cuộc sống này màu hồng, có phải như vậy không? Nó còn gì sung sướng hơn khi có gia đình tuyệt vời, và có người yêu nó hết mực. Sao nó mơ quá, nó mơ rằng ngày nào đó nó có thể trực tiếp nghe tiếng yêu thốt ra trên môi anh, chứ không phải từ ký hiệu của đôi bàn tay nữa. Nó muốn được lắng nghe quá! Muốn được nghe bố mẹ nói yêu thương nhau, mụốn được nghe anh thì thầm khi tay trong tay dạo bước trên bờ hồ chiều lộng gió. Nó muốn được đón nhận tiếng động, muốn được đẵm mình trong sự nhộn nhịp xung quanh. Nó muốn và nó mơ... đến cháy lòng!

Anh luôn tranh thủ đến bên nó mọi lúc. Anh bao bọc lấy nó bằng sự chìu chuộng, chăm sóc. Nó thích ánh mắt anh hiền, thích nhìn thấy tất cả mọi thứ thuộc về anh. Anh chưa bao giờ khiến nó cảm thấy tự ti, chưa bao giờ khiến nó cảm thấy bị lẻ loi. Ngay cả khi bên nó, bất chợt có điện thoại, anh vẫn vừa nói chuyện điện thoại, vẫn vừa nhìn nó cười trìu mến. Nó ngộp thở trong tình yêu của anh mất thôi, anh à!

Quỳ trong giáo đường, ngước nhìn tượng Chúa nhân từ, nó cầu xin bằng sự thiết tha nhất có thể: "Xin Chúa mở lòng từ bi, nếu Người đã muốn con sống trong sự vô thanh vĩnh viễn, con sẵn sàng chấp nhận. Nhưng xin Người, con van xin Người rộng lòng bác ái, cho con được một lần, dù chỉ một lần duy nhất được lắng nghe để con có thể tiếp nhận âm thanh của cuộc sống, âm thanh dịu dàng của sự yêu thương đang tràn ngập quanh con. Xin Chúa từ bi!".

Chiều chầm chậm đi qua, nó thẩn thờ đi về. Khát khao của nó, càng lúc càng mãnh liệt hơn.

Nó tin, và luôn tin rằng Chúa rất mực nhân từ, Ngài đã lắng nghe và chấp thuận lời cầu xin của nó. Thế giới bừng sáng rạng ngời khi nó biết được nơi nước Mỹ xa xôi, có bác sĩ có thể giúp nó chữa lành bệnh. Thông tin đến với nó quá đỗi bất ngờ, nó ngây người sững sốt khi bố mẹ đưa nó xấp giấy tờ y khoa. Nó nhảy lên mừng rỡ, nó sẽ được nghe, sẽ được nghe phải không? Dù cơ hội thành công chỉ 50%, nó vẫn chịu. Ngày nào đó không xa nữa thôi, mơ ước của nó sẽ thành sự thật. Nó muốn ào đến bên anh, cho anh biết việc kỳ diệu này, cho anh biết sau này nó sẽ được nghe giọng anh, giọng nói mà bao lần nó tưởng tượng rằng sẽ trầm ấm, rất trầm ấm, tựa như giữ tách nước nóng trong lòng bàn tay giữa trời đông giá rét. Nhưng, có gì đó ngăn nó lại. Không, không nên nói, phải dành cho anh sự bất ngờ kia chứ. Và nó ngắn gọn thông báo rằng nó đi du lịch xa một thời gian, thăm họ hàng thân thuộc. Khi nó về sẽ mang về cho anh món quà thật to, chắc chắn anh sẽ thích. Nó cũng yêu cầu bố mẹ giữ bí mật, không nên cho anh biết gì cả.

Đưa ra phi trường, bố mẹ ôm nó vào lòng, anh ôm nó vào lòng. Nó vào phòng cách ly với nỗi niềm hân hoan không tả nỗi. Bố mẹ đã chi trả và sắp xếp mọi thứ. Khi nó qua đó, sẽ có người trong bệnh viện ra đón nó, sắp xếp mọi thứ, lo lắng cho đến ngày nó hoàn thành điều trị. Tuy hân hoan đó, nhưng song song, nó và bố mẹ nó nào thoát khỏi nỗi ám ảnh 50% thất bại kia.

Một tháng, hai tháng, ba tháng.... trôi qua, nó luôn giữ liên lạc với người thân chỉ bằng email.

Cuộc điều trị thành công mỹ mãn. Nó trải qua vài tháng trị liệu nữa để quen dần với sự náo nhiệt xung quanh. Nó như chú chim non vừa được sải cánh giữa trời tự do, muốn bay đi bay đó để hóng hớt, lắng nghe mọi điều. Bác sĩ và y tá đều bật cười khi nó luôn yêu cầu mọi người nói thật nhiều, dẫn nó đi nhiều nơi cho lắng nghe nhiều loại âm thanh khác nhau. Chưa bao giờ nó thấy mình mỉm cười rạng rỡ suốt nhiều ngày dài như thế. Nó mỉm cười ngay cả trong giấc ngủ.

Nó vẫn chỉ giữ liên lạc với người thân bằng email. Nó không nói cho bố mẹ, không nói cho anh biết cuộc điều trị đã thành công. Nó muốn người nó thương yêu nhất sẽ được bất ngờ, bất ngờ to, to lớn.

Ngày trở về, bố mẹ và anh ôm chầm nó vào lòng. Ánh mắt tuy vui mừng, nhưng nó thấy nét thất vọng thấp thoáng nơi đấng sinh thành. Không, không sao mà. Một tuần nữa thôi, một tuần nữa nó sẽ công khai. Rồi chắc chắn bố mẹ sẽ rạng ngời hạnh phúc. Và một tuần nữa thôi, rồi chắc chắn anh sẽ hôn nó đến ngạt thở, trừng phạt tội nó dám trêu đùa và dấu diếm anh. Nó vui, nó hạnh phúc, hạnh phúc nhiều lắm đó! Chỉ nghĩ đến lúc nó công khai, bố mẹ mừng rỡ, anh bế nó xoay vòng, nó muốn thông báo ngay lập tức. Tuy nhiên, có gì đó ngăn nó lại. Tự dưng nó có ý nghĩ, thử tìm hiểu xem cái thế giới màu hồng - thế giới ngập tràn yêu thương - khi nó còn sống trong câm lặng, đã diễn ra như thế nào.

Quỳ dưới chân Chúa, nó chắp tay nguyện cầu: "Tạ ơn Chúa nhân từ, Người đã rộng lòng bác ái cho con như được sống lại thêm một lần nữa. Và con biết rằng có lẽ sắp tới, cuộc sống của con sẽ khác nhiều so với khi con chỉ cảm nhận bằng đôi mắt và trái tim. Thì xin Người, hãy ban cho con sức mạnh để đón nhận sự thay đổi, xin Người hãy dang tay che chở, nếu con gặp mệt mỏi, khó khăn".

Đêm nay, đêm đầu tiên nó quay về từ Mỹ quốc, nó lại ngủ trên chiếc giường thân thuộc. Nó tự hỏi: "Mỗi đêm trong nhà mình, có tiếng động gì xảy ra nhỉ!?" - Nghĩ miên man, nó thiếp đi lúc nào không biết. Tiếng rì rầm xa xa làm nó giật mình. Cố lắng nghe, tiếng nói lúc to lúc nhỏ. À, tiếng của bố mẹ. Sao giờ này bố mẹ chưa ngủ? Rón rén, nó đến trước cửa phòng ngủ của bố mẹ, từng câu nói, từng câu nói như đóng thẳng vào màng nhĩ nó từng nhát búa cay nghiệt:

- Đủ! Đủ lắm rồi! Cô thấy chưa, sáng mắt cô chưa, cuộc phẫu thuật có thành công đâu?

- Anh im đi! Nó là con mình, dù còn tia hy vọng cũng phải vớt vát. Nó là con anh cơ mà.

- Trời ơi! Tôi có tội tình gì chứ? Bao nhiêu năm nay cô có cho tôi thêm được đứa con nào không. Tôi làm gì ác mà phải có đứa con tật nguyền như vậy? Bao nhiêu năm nay thiên hạ cười vào mũi tôi, nói tôi ăn ở thất đức. Tôi chịu hết nổi rồi.

- Anh trách tôi là sao? Tôi cũng chịu hết nổi rồi. Anh tưởng anh tốt lắm à. Từ lúc biết con bé tật nguyền, anh còn biết tới cái gia đình này là cái quái gì sao? Anh tưởng tôi không biết anh lăng nhăng với bao nhiêu người để kiếm thêm đứa con khác lành lặn hơn à? Anh tưởng tôi đui mù hay ngốc nghếch?

- Cô nín đi. Cô cũng tốt lành gì hơn tôi. Đú đởn với bao nhiêu thằng. Về nhà thì ra vẻ mẹ hiền, vợ đảm. Dối trá!

- Câm ngay! Ly dị đi. Cái gia đình này mục ruỗng rồi. Bao tháng ngày qua tôi cố đóng kịch vì thương con mình thiệt thòi.

- Tôi cũng thế. Trước mặt con bé phải cười nói, ra vẻ như thể yêu thương cô, tôi cũng tởm tôi lắm. Ly dị đi!

Tiếng đập đồ chát chúa.

Nó lặng người. Gia đình nó đây sao? Bố mẹ của nó đây sao? Hóa ra bấy lâu nay nó là gánh nặng của nhà nó sao? Hóa ra bấy lâu nay nó bị lừa dối trong sự mục ruỗng, đổ nát sao? Nó nặng nhọc lê từng bước về phòng... âm thanh, ôi, âm thanh "đầu đời" của nó... âm thanh mà bao nhiêu năm tháng nó luôn nghĩ rằng rất dịu dàng, rất yêu thương lại gai góc, đắng cay đến mức này sao? Nó quay cuồng trong tâm tư, bóng đêm bóp nghẹt lồng ngực nó. Nó nào có muốn đón nhận thứ này bao giờ đâu, có bao giờ muốn đâu? Ngộp thở quá! Trái tim nó đau quá! Nó lịm đi trong cơn choáng váng.

Giật mình. Tia nắng đầu ngày soi thẳng vào mặt nó. Đầu nó đau vô cùng. Thân thể nặng trịch. Nó nghĩ liền đến anh, nó muốn bên anh lúc này. Nó muốn nói anh biết nó đã nghe được, và kể lại cho anh việc tối qua. Nó muốn được trong vòng tay anh để được vuốt ve, xoa dịu đi nỗi đau đang dày xé.

Anh chở nó đến quán cà phê nó yêu thích. Ra hiệu, anh hỏi:

- "Em sao vậy? Nhìn em rất mệt mỏi, có việc gì sao cưng?"

- "Không sao đâu anh. Chắc đổi giờ nên em mất ngủ. Em nhớ anh nhiều lắm!"

- "Anh cũng nhớ em vô cùng! Xa em vài tháng mà anh ngỡ đã mấy năm dài. Nhớ em đến quay quắt!"

Suốt chặng đường ngồi sau lưng anh, nó muốn cho anh biết, để tựa đầu vào vai anh mà nức nở. Nhưng, nó vẫn giữ im lặng. Sự việc tối qua gieo vào đầu nó câu hỏi: "Bố mẹ như thế, còn anh ra sao?". Và nó cho phép mình tìm hiểu thêm lần nữa.

Điện thoại anh reo. Như bao lần trước, anh vẫn vừa nói chuyện điện thoại vừa cười với nó trìu mến. Nụ cười anh nhạt nhòa dần khi bên tai nó ong ong lời anh nói:

- Gì? Đang ở quán cà phê. Con ghệ hờ của tao về rồi. Chẳng biết quái gì sáng nay dựng đầu tao dậy sớm, bắt chở đi cà phê. Buồn ngủ chết bà!

- ........

- Sao? Em đó ngon lắm hả? Vậy đặt hàng đi, tối nay xả xui. Đ..m... có con ghệ đẹp mà câm, nói gì cũng đéo nghe được, y như bình hoa, chán chết. Ngồi nhìn nó, múa mỏi tay. Đ...m... không hiểu sao hồi đó tao bám nó làm gì. Mà đ...m... nhà nó giàu thiệt. Kệ, lấy được nó, có được gia tài đó rồi tính sau. Nó vừa câm vừa điếc, tao ra ngoài làm gì nó đéo biết được đâu.

- .......

- Ừ. Đặt em đó cho tao. Tao ngồi với con này chút nữa rồi qua mày. Yêu thương quái gì. Tao ngon lành vầy, chẳng lẽ thiếu gái sao. Ok! Vậy đi!

Nó tưởng như mình đang ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, và vòng quay đang xoay với tốc độ cực đại. Nó váng vất, cảm giác buồn nôn. Anh cúp máy, ra hiệu với nó:

- "Sắc mặt em xanh xao lắm, em không khỏe à? Anh đưa em về nghỉ ngơi"

- "Em muốn đến nhà thờ, anh đưa em đến đó. Em muốn tĩnh lặng đôi chút!"

- "Em đừng buồn, dù cuộc phẫu thuật không thành công, anh vẫn yêu em mà".

- "Anh yêu em thật lòng chứ?"

- "Bé của anh, sao hỏi thế? Thề với lòng, anh chỉ yêu duy nhất mình em"

Nó khẽ mỉm cười. Đường thênh thang, nắng vàng nhuộm khắp các nẻo, mà lòng nó lạnh quá. Lạnh như băng giá ngàn năm đang tràn về. Sợi dây tơ trong tâm hồn nó đã đứt vội vàng, có lẽ, vì nó đã căng quá mức, và rung loạn nhiều cung sắc cao độ khác nhau. Dây đứt, búng nát con tim, và rạch nát cõi lòng.

Quỳ trong góc giáo đường, nước mắt chan hòa, nó lại cầu xin với Chúa: "Chúa từ bi, Người đã chấp nhận lời con nguyện cầu, mang lại cho con sự lành lặn hơn xưa, mà sao lòng con vụn vỡ. Chúa nhân từ, có phải Người giận con vì con đã làm trái ý Người hay không? Có phải Người đã sắp xếp trước mọi việc, nên giờ đây con đi ngược lại, Người đang trừng phạt con đó hay không? Con ngàn lần tạ lỗi cùng Người, con chỉ mong lần cuối cùng, với lòng từ bi bác ái... nếu linh hồn con lạc lối, xin Chúa dang rộng vòng tay đón con về, để tìm chút ủi an dưới chân Người. Xin Chúa từ bi!".

Và đêm đó, một linh hồn ngoan đạo đã chắp cánh về trong vòng tay Chúa. Nó là thiên thần, thì phải về lại nơi thiên thần đã ra đi.

Chỉ để lại trong lòng người thân nó câu hỏi, sau khi đọc xấp bệnh án báo kết quả trị liệu thành công: "Tại sao ước mơ đã thành sự thật, mà lại dại dột như thế hả, con ơi!?".

20 tháng 10, 2009

Có những cuộc tình...

Tác giả: khoanhkhacvothuong_hxr (Jackie Văn)
Hoàn thành: 19/10/2009

Tôi trở về đây sau tháng ngày rong ruổi nơi xứ người. Chặng hành trình không quá dài, nhưng cũng không thể gọi là ngắn, đủ để gieo mầm trong tôi cái gọi là tình yêu đối với đất nước đã từng cưu mang tôi trong suốt thời xốc nổi và xen chút ngông cuồng. Cuộc sống yên tĩnh nơi ấy trong suốt năm tháng vừa qua đủ để trong tâm hồn của tôi bắt kịp và trôi dần trong cuộc sống êm ả, không chút ồn ào, và bon chen. Điều đó khó tránh khỏi nhiều bỡ ngỡ ban đầu khi tôi trở về đất mẹ, dù đây là nơi tôi đã được sinh ra và lớn lên suốt thời thơ dại.

Căn nhà tôi tìm được lẩn khuất trên một con đường nhỏ, vắng vẻ cả đêm lẫn ngày. Thảng khi có tiếng xe chạy, tiếng chạy rất êm nhưng đủ làm khuấy đảo không gian tĩnh mịch, vốn dĩ đã vô tình được mặc định nơi đây. Tôi thích căn nhà này, đơn giản vì nơi phòng ngủ của nó có ban công rất thoáng đãng. Đặc biệt hơn, vào đêm trăng sáng, ánh trăng vằng vặc soi nơi cửa sổ, len lỏi vào cạnh chân giường và cứ như muốn ngấp nghé ôm lấy thằng tôi, cái sinh vật đang cuộn người trong chăn, cố dỗ dành tìm giấc ngủ.


Đối với tôi, giấc ngủ thường đến vô chừng. Như người bạn đôi khi quá gần, nhưng cũng chẳng hiếm khi lại quá xa cách. Chúng tôi chơi trò cút bắt lẫn nhau khi bóng đêm quay về. Tôi đuổi, tôi bắt và cơn ngủ cứ vô tư lẩn tránh. Tôi thấy mình thường bị rơi xuống vực sâu trước khi chìm vào giấc ngủ. Nơi tận cùng đáy vực, nỗi hoang hoải cứ lớn dần, lớn dần rồi bao trùm lấy tứ chi. Tôi uể oải nhấc mình, cố leo lên vách đá cao hun hút. Mà mỗi khi tưởng như chạm được đến mặt đất, tôi lại chới với hụt tay rồi rớt thật nhanh vào khoảng mênh mông vô định. Cảm giác ấy cứ lặp đi lặp lại, kéo dài cho đến lúc tôi choàng tỉnh vì mặt trời đã lên cao.


Giấc mơ ấy cứ kéo đến ngày qua ngày, đâm ra tôi sợ giấc ngủ. Tôi luôn thấy cô đơn k
hi bóng đêm về, một mình với bốn bức tường lạnh lẽo. Tuy nhiên, lạ lùng thay, tôi lại rất rất yêu sự yên tĩnh của màn đêm. Bóng đêm như tấm màn nhung huyền ảo, khoác lên mình vẻ đen mượt lụa là, điểm xuyết những tia lấp lánh từ những vì sao đang thi nhau tỏa sáng. Giữa cái tĩnh mịch của đêm, mọi thứ trở nên vô thường. Tôi buông rơi chiếc mặt nạ cố khoác lên hằng ngày, để trở về là chính tôi - một thằng tôi đang rất không thật lòng với cuộc sống.

Điếu thuốc đỏ rực rồi lụi tàn. Có mấy ai nhận ra rằng giữa hơi sương ngòn ngọt, khói thuốc bỗng trở nên ấm áp vô cùng. Những làn khói thi nhau ve vuốt, lẩn khuất qua từng kẽ tay rồi lãng đãng bay dần vào không trung - tựa như người tình, mà ta ngỡ rằng ngày hôm qua đang cùng mặn nồng chăn gối, thế mà ngày hôm sau, lại hững hờ bước đi như chưa hề quen biết.


Bộ não tôi trở nên quá tải sau ngày dài có rất nhiều việc phải làm. Tôi khép cửa sổ, lên giường trùm mền thật kín, hy vọng tìm được giấc ngủ sâu để sạc lại năng lượng cho ngày mai vất vả đang chờ đợi. "Trăng đêm nay sáng quá...!" - tôi tự lẩm nhẩm trong đầu rồi thiếp đi lúc nào không biết.


Tôi khẽ bước đến, nơi góc cửa ban-công có bóng hình cô gái đang ngồi. Mái tóc vừa đủ dài ôm khít hai bờ vai.


- Em là ai?

- Một ai đó...


- Sao em lại ở trong phòng tôi vào giờ này?


- Vì chị đã hẹn em...


- Chị hẹn em? Khi nào...? - tôi ngần ngại bước đến thật gần.


- Chuyện đó có quan trọng gì không? Đến đây, ngồi cùng em. Trăng đêm nay thật đẹp, chị không thấy sao? - cô gái quay lại, nhìn tôi mỉm cười. Người con gái với ánh mắt sâu thẳm và bờ mi cong, làn môi hồng đang khẽ mỉm cười thân thiện. Bỗng dưng, tôi thấy em rất gần. Như thể, chúng tôi đã biết nhau tự muôn kiếp nào.


Tôi ngồi xuống cạnh em, cùng ngắm vầng trăng đang vươn mình tỏa sáng. Câu chuyện bắt đầu, không đầu, không cuối, không dài, và hình như cũng không ngắn... để khi em nói câu giã từ, tôi vội vàng đưa tay muốn níu lấy thì hốt hoảng thấy mình rơi xuống khoảng không. Choàng tỉnh, đã đến giờ đi làm.


Hình bóng người con gái trong mơ đeo bám tôi từ khi đó. Tôi nhìn đâu trong cuộc sống thật cũng thấy hình dáng em. Bờ vai thon gầy thấp thoáng sau mái tóc huyền mềm mại. Nhìn ai cũng ra gương mặt em đang khẽ mỉm cười. Nữa tháng nay, tôi cố gắng đi ngủ thật sớm, chỉ mong bắt lại được cơn mơ ngày kia. Đáp lại tôi chỉ là cái vực sâu chết tiệt, và có thằng nào chết tiệt không kém cứ đá tôi xuống để tôi phải hoang hoải tìm cách leo lên. Khi tưởng chừng như từ bỏ cái ước mơ hão huyền là sẽ mơ lại cùng giấc mơ đêm trước, thì...


- Em lại đến! - tôi mừng rỡ leo xuống giường bước đến cửa ra ban-công. Em ngồi đó, bó gối thẩn thờ nhìn mông lung.


- Chị chờ em?

- Phải, chị chờ em, đã bao ngày...


- Vì sao?


- Không biết...


Em ngồi đó, rất gần bên tôi. Làn da em trắng hồng sức sống. Ở nơi em bừng bừng toát lên một sức hút mãnh liệt, để dù cố gắng chối bỏ hết sức, tôi vẫn phải cố len lén nhìn qua. Em thật gần, mà sao lại như quá xa. Em rất thực, mà sao lại mỏng manh như sương như khói? Thảng khi tôi đưa tay, cố tình chạm vào, thì nhìn lại, em đã bước ra ban công tự lúc nào. Tôi bước đến ban công, đưa tay định choàng vai em, ngoảnh lại, em đã ngồi ngay vị trí cũ. Tôi tự tát má mình, có phải tôi đang mơ giữa một cơn mơ khác hay không?


Cơn mơ ấy lặp lại càng lúc càng thường xuyên. Đến nổi, suốt ngày dài, tôi không mong gì khác hơn là tối về đi ngủ để gặp em. Không ngủ được? - Tôi dùng thuốc ngủ. Lạ đời, uống thuốc ngủ thì chẳng bao giờ thấy. Chỉ sau hàng loạt đêm tôi cứ rớt xuống rồi leo lên cái vực thăm thẳm đó, mệt nhoài cả đầu óc thì em mới chịu xuất hiện. Hay em chỉ thích đến lúc tôi rã rời về mọi mặt?


Có đêm ngồi bên nhau, tôi buột miệng than buồn vì nhớ nơi chốn ngày trước đã nương thân. Em nhìn tôi, ánh nhìn chứa cả bầu trời đêm lấp lánh, thu vào hàng triệu triệu vì tinh tú đong đầy đôi mắt em.


- Vậy, mình cùng nhau về lại nơi đó, có được không?


- Được. Rồi chị sẽ dắt em đi, cùng nhau đi đến những nơi lãng mạn nhất cho đôi mình.

Tỉnh giấc. Tôi tự cười mình: "Mơ thì chỉ là mơ!"

Vậy mà, trong cơn mơ tiếp nối, tôi thấy mình đang đi, đang trở về miền đất tôi hằng luôn mong nhớ. Ở nơi đây, tôi và em đang tay trong tay, cùng nhau bước trong ánh đèn vàng của đại lộ thênh thang. Em e dè nép bên vai tôi, bước từng bước chậm rãi. Tôi hay em, cả hai đều kiệm lời. Chỉ sợ đôi lần lớn tiếng, lại làm thương tổn bóng đêm. Thoáng chốc, tôi lại đang cùng em ngồi trước mặt biển đêm rào rạt. Từng con sóng thi nhau liếm bờ, để lại bờ cát phẳng lì, trắng xóa. Mặt biển đêm loang loáng tựa chiếc gương thủy tinh cao cấp, mà ai đó vô tình tráng thủy bằng lớp sơn đen. Gió lồng lộng thổi tóc em bay bay. Em thênh thang cười giữa trời đêm lộng gió. Thu hết can đảm, tôi choàng tay qua eo em, ghị vào lòng. Lần này, cám ơn Trời, em đã không đi mất.


- Bao lâu rồi, chị nhỉ?


- Chị không nhớ. Chỉ nhớ... là rất nhiều đêm.


- Vậy... chị thấy được gì sau những đêm ấy?


- Chị... chị không thể thiếu em. Có phải mình ở đây, và em đã xuất hiện nơi đó, vì... vì mình là tất cả trong nhau?


- Rồi, chị à, nếu như có một ngày, em không còn bên chị nữa?

- Chị sẽ đi xuyên suốt hàng trăm triệu giấc mơ, chỉ để tìm lại mỗi bóng hình em thôi.

Tôi còn nhớ, khi giật mình tỉnh giấc. Mùi gió biển còn vương vít trên đôi tay, và vị ngọt của đôi môi hồng còn ẩn náu trên đầu lưỡi. Biển và đêm, tôi và em... hình như chúng tôi vừa trao nhau nụ hôn đầy say mê, bất tận.


Thời gian thắm thoát trôi đi, vừa đủ để tôi nghiễm nhiên chấp nhận cơn mơ ấy tồn tại trong đời mình như điều gì rất thật. Tôi còn nghiễm nhiên cho rằng, em - người con gái vô hình nhưng luôn tồn tại, đã trở thành người không thể thiếu trong cuộc sống, trong hơi thở của riêng tôi.


- Em lại đến?

- Phải, em lại đến!

- Chị nhớ em, khắc khoải trong từng đêm.


- Em chỉ đến khi chị thật sự sẵn sàng muốn gặp em.

- Chị luôn sẵn sàng để bên em. Em có thấy được điều ấy?


Em không nói, chỉ khẽ mỉm cười, lắc nhẹ mái tóc vương lòa xòa trước trán.


- Rồi đến khi nào, mình sẽ thuộc về nhau?


- Chị thật sự mong điều đó?


- Chị... không... Chị chỉ mong khi nào em thật sự sẵn sàng.


- Em luôn sẵn sàng... cho riêng chị!


- Vậy thì...?


- Nhưng...



- Không sao. Nếu bây giờ chưa phải lúc!


- Chị muốn mình bên nhau đến khi nào?


- Mãi mãi, cưng à!


Em lại lặng thinh. Thả vào không gian cái nhìn đầy u uẩn - mà có lẽ, dù tra hàng ngàn, hàng trăm quyển đại từ điển Bách Khoa, tôi vẫn không tìm ra được từ ngữ nào để diễn tả nét nhìn ấy.


Từ khi biết em, tôi gần như buông lơi cuộc sống thực. Cuộc sống thật sự của tôi chỉ bắt đầu khi màn đêm quay lại, dỗ dành tôi ngủ yên trong cơn mơ tuyệt đẹp - (vì không có cái vực sâu thăm thẳm khốn kiếp kia!) - có tôi, và có em, có cả một tình yêu chưa kịp thốt nên lời. Chạy xe ngoài đường, đi đến đâu, tôi cũng tưởng rằng em đang kề bên, đứng nhìn tôi từ trong góc khuất, lặng lẽ theo dõi từng chốn tôi qua. Phải, em đang đứng đó, trong góc sâu khuất nhất, lặng lẽ nhìn tôi với ánh mắt thật hiền và trìu mến. Tôi cố chạy đến thật gần, em lại bước lùi thật xa. Chúng tôi đang vờn nhau trong trò đuổi bắt, mà tôi luôn là đứa thua cuộc, cố đuổi tìm em trong vô vọng. Em chỉ đến khi tôi chấp nhận mình đã thua. Thua trong ván cờ giữa tôi và em, mà ranh giới là từng giấc ngủ đầy mộng ảo. Tôi cố tìm em trong mịt mờ sương khói, như kẻ mù loạng choạng từng bước chân đi. Và em, vô tư bỏ chạy, bỏ lại trong tôi tiếng cười khanh khách đeo đuổi mãi ở tâm tư.


Đêm nay, em lại đến. Em đến không với vị trí ngồi quen thuộc. Khẽ khàng, em ngồi xuống cạnh tôi trên chiếc giường chật hẹp. Bàn tay em mịn màng vuốt ve gương mặt tôi, vẽ lên đó những đường nét vô định. Tôi nhắm mắt, nghe rõ hơi ấm tỏa ra từ thân thể em. Tôi thấy mình đang trở thành kẻ may mắn nhất trần gian, khi vỗ về nâng niu khối bạch ngọc hoàn hảo của Tạo Hóa. Trong sự vô thanh tuyệt đối của bóng đêm, tiếng thì thầm của em khơi lên nốt nhạc trầm để hòa vào nốt cao của cung đàn ân ái. Tôi ngập ngừng đưa tay chạm khẽ, cổng Thiên Đường bỗng mở lối thênh thang.


Mở bừng mắt, cơ thể tôi vẫn còn dư âm của cơ thể em, và chăn gối còn thoáng đâu đây hình bóng đó. Tôi đưa tay lần tìm, chút hơi ấm còn sót lại lại vội vàng tan biến vào tia nắng ban mai. Em không thật, nhưng phải chăng, là quá thật - chỉ dành riêng cho tôi?


[Ballad dìu dặt...

Có những cuộc tình, chỉ mãi là mơ...]
THE END
 
 

10 tháng 6, 2009

Mùa nước lớn

Tác giả: khoanhkhacvothuong_hxr (Jackie Văn)

Hoàn thành: 10/06/2009

Em như gái đã có chồng
Như chim vào lồng, như sáo sang sông
Sáo sang sông,
Trời mênh mông lồng lộng!
Cá lội ngược dòng,
Như nỗi lòng
Chị mãi ngóng trông...

Khi mực nước ngấp nghép cái mặt cầu bắc thoai thoải ở mé sông, mang theo từng dề lục bình tấp kín dưới chân cầu, cản trở đò ghe vô cập bến... thì người ta biết chẳng bao lâu nữa thôi, từng đàn cá linh sẽ ào ạt đổ về từ biển Hồ rộng lớn, báo hiệu một mùa nước lớn đang về.

Thường như mọi năm, mùa này với San chẳng có gì đặc biệt. Ừ, thì có gì đâu đặc biệt? Ở cái miệt heo hút này, đối với nó chỉ đặc biệt khi có gánh hát cải lương về dựng rạp ở đầu xóm. Có mấy bận đó, nó mới được nghe đàn ca hát xướng, rạp hát xanh đỏ đủ màu, tha hồ thả hồn tưởng tượng theo Thoại Khanh - Châu Tuấn, theo Thái Hậu Dương Vân Nga... Nhưng nó thích nhứt tuồng Lan và Điệp. Tuồng này lâu lâu mới diễn một lần, mà lần nào coi xong nó cũng buồn thỉu buồn thiu. Nó nhủ thầm trong bụng: "Thương chi mà thương bạo. Hổng biết có ai thương mình như cái cô kia thương ông nọ hông nữa? Xem chừng lúc chết mà được bên nhau vậy, mãn nguyện lắm chứ chơi à!?". Thắm thoát, từ lúc bé San biết mơ mộng tình yêu như Lan, như Điệp đến tận bây giờ, cũng đâu đã mấy chục con trăng, mấy mùa con nước cứ lớn lại ròng. Vậy đó, thời gian như nước líu ríu chảy qua mong chi ghị lại, và mùa nước năm nay, San đi lấy chồng.

San đi lấy thằng mà nó chưa một lần thương hay nhớ. Thằng này ở xóm trên, dịp đi coi tuồng lần trước, nó cứ chống xuồng bám theo San miết. San làm lơ mà nó cứ theo hoài. Nữa tháng sau nó nhờ người lại dạm ngõ, rồi hai bên người lớn ra chiều ưng thuận, cau trầu đưa đến thì là lúc nó phải theo chồng. Tía má nó chẳng buồn hỏi ý con mình ra sao? Lẽ thường, "áo mặc sao qua khỏi đầu".

Chiều nay, gió thổi lồng lộng, dưới mặt sông lục bình lập lờ trôi. San ngồi bó gối ở mé sông, nhìn đám lục bình bập bềnh theo sóng, nó nghĩ thầm: "Làm người sao mà khổ. Sống mà không tự do thì như đám bèo bọt kia, trôi đâu thì trôi, tấp đâu thì tấp, coi mòi còn sướng hơn nhiều. Khổ chi mà khổ dữ vậy trời?". Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ quanh nghĩ quẩn, nó buồn cho phận đàn bà con gái. Nhứt là phận gái quê, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, dám hó hé tiếng nào. Nghĩ ngược nghĩ xuôi, nghĩ ngang nghĩ dọc... nghĩ sao cũng buồn, buồn thỉu buồn thiu, nước mắt xém rớt xuống áo cái độp thì nó nghe tiếng ai kêu nó khe khẽ:

- San ơi!

Nghe giọng quen quen, nó sợ người đó thấy nó khóc rồi buồn theo, nên nó kéo vạt áo chậm qua loa, cố soạn bộ mặt tươi tỉnh quay qua nhìn người ta cười:

- Chế, tới hồi nào hổng hay, nhém chút giật mình hà!

- Mới tới. Thấy San buồn hiu nên chưa dám gọi.

- Em với chế... có gì đâu mà ngại dữ vậy?

- Mốt San theo người ta dìa bên kia sông rồi hen?

- Ờ!

- San cũng tệ, sao cho... cho chế biết trễ vậy. Không kịp làm gì cho San mang theo mà về nhà chồng.

- Thôi, chi mà mắc công vậy chế. Gái có chồng như sáo sang sông, sợ nhìn kỷ vật rồi...

- Rồi sao hả San?

- Rồi nhớ đứt ruột mà đâu dám nói với ai.

Nói xong, hai chị em lặng thinh. Xem chừng xót dạ lắm nên không ai nói thêm được với ai lời nào. Nhà San với chế chung hàng rào dâm bụt. Không biết cái hàng rào đó có từ khi nào. Chỉ nhớ khi San biết lén má trốn ngủ buổi trưa, trèo cây hái trộm vườn nhà người khác, thì hàng rào đó bông dâm bụt lúc nào cũng đỏ chói như ngọn đèn thắp rực rỡ giữa cái nắng chói chang mùa hạ. Chế với San thân nhau từ tấm bé, lúc nhỏ San bám chế miết. Chế có gì cũng chia phần cho San. Thỉnh thoảng hai đứa chơi nhà chòi, nấu ăn chán quay qua bứt lá chuối dựng cái lều con con, thấp lè tè chơi trò chồng vợ. Ngặt nỗi xung quanh nhà không có thằng con trai làm vốn, nên chế với San thay nhau đóng vai vợ chồng. Lúc San là vợ, lúc San là chồng... nhưng San vẫn thích nhất làm vợ, để được chế vuốt tóc, được mỗi khi chế giả bộ đi làm về, thể nào cũng cho nó ít trái cây ăn vặt. Có hai đứa thôi, vậy mà trò chơi trẻ con chơi hoài không hết. Đến lúc mệt nhoài thì rúc vào cái lều bằng lá chuối mỏng te, ôm nhau ngủ. Nó ôm chế sát đeo, chế vuốt tóc nó, dỗ dành: "Vợ ngủ ngoan nha! Ngủ ngoan chồng thương! Hai mình thương nhau cả đời luôn vợ há!".

Ngờ đâu, lời nói của trẻ con ngày nào nay vận vào mình hai chị em San thật nghiệt ngã. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, qua luôn tuổi trăng rằm của San và chế, và tụi bạn sàng sàng trang lứa ngày nào cũng đã qua mặt cả hai chị em về khoản chồng con đùm đề. Đứa nào ít thì mới lấy chồng, đứa nào nhiều thì một hai đứa nhóc, còn có đứa "thôi nôi lôi đầy tháng", bồng mỏi tay vẫn không xuể. Năm tháng có qua đi, bao nhiêu biến cố xảy ra ngoài xã hội, nhưng dường như chưa đặt chân đến cái xóm nhỏ này bao giờ. Người dân trong xóm vẫn cười hình hịch thiệt thà, nắng trong xóm vẫn vàng ươm khắp ngỏ, nét yên bình vẫn ôm ấp nơi đây như người tình chung thủy, không bao giờ muốn lìa xa, ngăn cách. Thôn xóm yên lành, thế mà lòng của San nó nào chịu yên. Ngày nọ nhìn chế nghiêng nghiêng mái tóc bên nồi nước bồ kết phảng phất mùi lá bưởi, bờ vai thon thon trắng ngần của chế ửng hồng trong nắng sớm... sao nó thấy lòng mình chềnh choàng quá đỗi? Cứ như chiếc xuồng con đang lênh đênh giữa dòng, bất chợt gặp cơn sóng to làm lắc lư, chao đảo. Chế buông gàu, cười với nó:

- Qua hồi nào sao hông lên tiếng. Lấy dùm chế cái khăn. Hồi nãy gấp quá quên.

Nó te tái vào nhà lấy khăn cho chế, mà trong dạ rối bời bời chẳng hiểu lý do. Chế ngồi ngay hiên hóng nắng, hong tóc cho mau khô. Nó chàng ràng kế bên, tay chân thừa thải. Chế đưa nó cây lược, nhờ chải dùm mớ tóc hơi rối sau lưng. Nó lập cập chải từng nhát lược, chèn ơi, người gì đâu mà thơm hết sức. Nó vụng về đánh rơi lược, chế ngoảnh mặt nhìn nó:

- San nay sao vậy? Bình thường chải tóc cho chế có bị rơi lược bao giờ đâu? Hôm nay chế có gì lạ lắm hả?

- Hông. Đâu... đâu có gì đâu. Ừ, ừ.. mà có...

- Có gì?

- Hình như hôm nay chế đẹp hơn. San... San thấy vậy đó.

Nói xong câu đó, mặt nó đỏ ửng như người bị sốt cao. Ba chân bốn cẳng nó chạy lẹ về nhà, không dám ngoái lại nhìn thêm lần nào nữa. Kể từ ngày đó, sao đêm nào San cũng nằm mơ thấy chế. Thấy hai chị em cùng đi chợ, hay chống xuồng đi coi cải lương. Mà lúc nào cũng thấy khi đi về, xuồng đang lướt giữa dòng, nó lấy hết can đảm cầm tay chế rồi nói: "Em thương chế, thương dữ lắm! Nói chế biết... chớ đừng cười em nghen!" - rồi chế nắm lại tay nó, xiết nhè nhẹ: "Sao mà cười? Chế cũng thương San mà. Mình thương nhau hoài San há!". San nằm mơ riết mà như bị ám ảnh. Nhìn chế thấp thoáng bên bờ rào là trong đầu nó hiện ra mồn một cảnh nằm mơ. Vậy là chẳng nói chẳng rằng, chế vừa quay qua cười với nó, là cả người nó lại bồng bềnh như đang đi trên sóng.

Nói gì nói, nói dối còn dễ dấu, chớ lỡ yêu rồi sao dấu cho đặng bây giờ? Nhiều lúc ngồi nhìn lục bình trôi, San tự đặt cho mình hàng đống câu hỏi. Hỏi qua hỏi lại, hỏi tới hỏi lui, hỏi xuôi hỏi ngược, hỏi dọc hỏi ngang... hỏi cho tới cùng nó cũng không tự trả lời được tại sao nó yêu chế. Tình yêu kì lắm! Cứ nhè nhẹ, nhè nhẹ như cái lá non vừa nảy trên cành. Mình quên bẵng nó đi, tới chừng giật mình nhìn lại thì lá đã cứng cáp, xanh mướt bung mình giữa khoảng trời mênh mông. Hình như tình cảm San dành cho chế cũng vậy đó. Mới đầu tưởng nghĩ vu vơ, ai dè giờ ngồi nghĩ hoài cũng không biết là yêu tự khi nào. Chuyện trời thần hơn nữa, là chẳng biết chế để ý ra sao, mà biết nó thương mới ngộ chớ. Chế hẹn nó ra gốc dừa ngay mé sông, hỏi quanh co đủ chuyện, tới chừng chế nhìn thẳng vào mắt nó rồi nói gọn lỏn:

- Chế biết San thương chế mà. Có cần dấu vậy hông? Hông nói thì lỡ chế có thương San chế cũng đâu dám nói ra.

- Chế... chế... chế cũng... cũng thương San hả? - bỗng dưng nó lắp bắp hơn bị cà lăm.

- Chế hông biết. Mà... mà San có nói San thương chế bao giờ đâu. Lỡ... lỡ...

- Lỡ... lỡ gì... lỡ San... San thương thiệt rồi sao?

- Ờ, thì... thì phải nói vậy chế mới dám nói thiệt luôn chớ. Chứ nói ra mà San hông có tình cảm gì hết, mắc công San sợ chế... chắc... chắc chế bỏ nhà đi luôn.

- Bậy hà! Chế đi, San ở với ai?

Người thôn quê chân chất thiệt thà. Thì tỏ tình cũng thiệt thà có nhiêu đó thôi, nhưng đậm đà là đủ rồi, có phải hông?

Tía má hai đứa cứ giục lấy chồng. San nói câu làm ông bà chưng hửng: "Lấy chồng làm gì cho cực. Con ở vậy chẳng phải sướng hơn sao?" - rồi te te bỏ qua nhà rủ chế lấy cần câu kiếm mớ cá nấu bữa cơm chiều. Lúc về tới nhà, coi bộ ông già của San giận lắm, ổng đập bàn cái rầm, quát lớn: "Mày dám cãi lời tao tao từ mặt!". San không nói không rằng, bỏ qua nhà chế ở mấy ngày mấy đêm mới lú mặt về. Má của San cũng thương con gái, nhưng phận đàn bà sao dám cãi lời chồng? Phần vì thương con, bà cũng mong con mình mau yên bề gia thất để ông bà sớm có cháu ngoại ẵm bồng. Bữa hai chị em đang ngồi câu cá, chế hỏi San:

- Nếu tía ép San lấy chồng, mà San cãi không được, nghĩa là...

- Ờ... còn biết sao giờ? - San nói lạnh tanh, thể như hòn đá ném xuống nước kêu cái chủm rồi thôi.

- San theo chồng, còn chế... thì sao?

- Ông già em ổng nói vậy thôi. Chưa chắc ổng làm đâu, chế đừng lo. Tự dưng nói chi mấy chuyện buồn thiu vậy. Em thương chế, suốt cả đời em cũng thương mình chế. Có ép uổng, có bắt buộc được thân xác em, nhưng trái tim em yêu có chế thôi. Thằng nào lấy em, lấy được cái xác em, chớ sao lấy được cái hồn, cái tình yêu của em mà chế lại buồn, lại sợ?

- Chế biết. Nhưng...

- Thôi. Hổng có gì đâu. Chế buồn sao em vui cho nổi?

Thiệt tình thì San cũng nghĩ thế. Nào ngờ tía má của nó ép cho tới cùng. Giờ biết trốn đi đâu?

-----

Chế kéo vạt áo, chậm giọt nước mắt chưa kịp rơi. Nhìn cảnh ấy, San muốn đâm đầu xuống sông chết phức cho rồi. Sanh ra làm phận đàn bà sao khổ quá mạng. Bộ thương bộ yêu là có tội, có lỗi hay sao? Thương ai, yêu ai cũng được... miễn sao hạnh phúc được rồi. Con trai hay con gái có khác gì đâu? Ông trời ổng bày chi chuyện nam nữ mà khổ biết bao nhiêu người. Đàn ông yêu đàn bà, cũng gọi là yêu. Thì giờ nó với chế, đàn bà với đàn bà, yêu nhau cũng gọi là yêu, có gọi bằng cách khác đâu? Có gọi bằng cách nào làm người ta kinh sợ đâu? Mà cứ phải dấu nhẹm đi! Giờ nó phải theo chồng, lòng nó tứ bề tan nát hết mong chắp vá, quay qua nhìn người nó yêu nước mắt lả tả, nó muốn cắn lưỡi hay làm gì đó tắt thở liền ngay lập tức. Trớ trêu, chữ Hiếu nó chưa tròn, chữ Tình thì nợ oằn vai... nợ ngập đầu, chết sao yên?

- Mốt chế qua làm phụ dâu. Không phải chế, em không cho ai làm đâu. Nhớ nha chế!

- San... em ác với chế quá! Chế làm sao nhìn được cảnh em theo người xa lạ. Nếu bây giờ đổi được cái mạng này mà mình bên nhau hoài, chế làm liền cho em coi.

- Thôi mà. Chế... chế đừng vậy. Giờ em sống không được, chết không xong. Em cũng nát cả cõi lòng rồi đây. Chế có thương em, có yêu em... chế sống cho mạnh mẽ, mình còn lúc gặp lại nhau. Biết đâu qua bển, thằng đó nhắm không ưng em nổi nữa, em cuốn đồ về liền. Em theo nó lần này là vì chữ Hiếu, chớ không vì vậy, em dọn đồ qua ở với chế cả đời.

Gió sông lồng lộng. Mùi thanh thanh của con nước lớn quyện vào màu tím của khói lam chiều, sao mà buồn tê tái... Chế tựa đầu vào vai San, nắm tay nó thật chặt, chế tự hỏi lòng biết giận ai bây giờ? Giận San? Giận mình là đàn bà? Hay giận người lớn ép uổng duyên con trẻ? Hay giận trời già khéo sắp đặt chuyện trớ trêu? Giận ai đây? Giận cái gì cho vừa lòng hả dạ? Muốn lắm, muốn giận lên bừng bừng để chế chạy liền về nhà, xách cây dao phai chém bừa chém bãi, chém cho hết nỗi đau tình đang cắn xé trong tim. Muốn lắm, muốn giận lắm... mà sao giận không đành. Giận làm sao khi mai này đây, người chịu khổ lại là người con gái chế hết dạ thương yêu. Lúc ấy, sống bên chồng, em có hạnh phúc gì không, em hỡi!?

Hai người cứ ngồi cho đến khuya, trăng sáng vằng vặc soi mình xuống mặt sông. Trăng đêm nay, sao mờ mịt màu mây xám?
 
Ngày mai San về nhà chồng. Chiều đó chế rủ nó chống xuồng đi dọc bờ sông hóng mát. Đi ngang cụm lục bình, chế với tay bứt chùm hoa lục bình tim tím, đặt vào tay San, giọng rưng rưng:

- Ở bên đó, thấy màu hoa này, nhớ chế nghen em!

- ................ - San lặng thinh, màu hoa biêng biếc của lục bình làm mắt nó cay quá sức.

Đàn trai qua sớm. Lạy tổ tiên xong, San bước lên xuồng hoa. Xuồng từ từ tách bến trong tiếng reo hò chúc mừng của hai họ, chống từ từ dọc theo bờ sông trước khi bắt theo con nước ra giữa dòng. San tê tái nhìn theo bóng người chạy miết trên đê, như muốn lưu luyến hình bóng nó đến tận giây phút sau cùng. Có cụm lục bình trôi theo xuồng cô dâu chú rể, trên cụm lục bình, màu mang mác của cánh hoa như nhát dao cắt lòng người con gái trong buổi vu qui.
 
Một năm sau,

San về nhà. Trên tay bồng thằng cu chắc lụi. Tía má chưng hửng:

- Chồng mày đâu?

- Không ở được, sắp bỏ nhau rồi! - San trả lời ráo hoảnh, lạnh tanh. Không chờ xem phản ứng của người lớn, San bước nhanh qua bờ rào, đi thẳng vào nhà tìm kiếm dáo dác.

Có tiếng đổ vỡ.

- Em về rồi! - giọng San gọn lỏn.

- Em... em... chế... chậc, chế hư quá, làm... làm bể cái tô rồi. Em về chừng nào em đi?

- Về luôn. Em về với chế, không đi đâu nữa hết. Em yêu ai thì về với người đó thôi. Có đứa con, em tròn chữ Hiếu với tía má rồi.

- Em... em sẽ không đi đâu nữa, thiệt... thiệt hông?

- Thiệt... mình bên nhau hoài luôn, chế há!

- Ừ, mình.... mình... mình thương... thương nhau hoài luôn, nha em!

Nghe đâu, một mùa nước nữa lại sắp về...
 

15 tháng 2, 2009

Mười năm yêu em...


Tác giả: khoanhkhacvothuong_hxr (Jackie Văn)

Hoàn thành: 15/02/2009

Em là cánh chim trời, tự do đùa, chao lượn
Tôi là áng mây buồn, tự tại chỉ một phương...
Chim phiêu du, rồi có quay về tổ!?
Mây cuối trời, sầu khổ vẫn đợi mong...

----

Vì lý do gia đình, tôi phải ra ở riêng. Căn nhà nho nhỏ tôi thuê nằm trên một con đường vắng, vắng vẻ cả ngày lẫn đêm. Nỗi vắng lặng gợi tôi nhớ đến miền quê thanh bình, nơi tôi được sinh ra và nuôi nấng trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Những căn nhà có kiến trúc tương tự nằm san sát, tạo cho khu phố nét mỹ quan tương đối hài hòa. Căn nhà tôi thuê tuy nhỏ nhưng có được một trệt, một lầu. Trên lầu có ban công, hướng về phía dãy nhà đối diện. Góc ban công ấy luôn tắm mát màu bàng bạc vào những đêm trăng tròn, tạo nên vẻ thanh bình rất riêng, rất hiếm hoi nơi đô thị phồn hoa, ồn ã.

Tôi về ở đâu chừng hơn hai tháng thì căn nhà đối diện mở tiệm internet. Mới đầu tôi không quan tâm lắm. Thời đại hi-tech, tôi là dân chuộng hi-tech, thì lẽ nào trong nhà không có sẵn wifi!?

Do tính chất công việc, tôi đi triền miên từ sáng đến mịt tối mới về đến nhà. Như quy luật bất thành văn, gần như giờ tôi về đến nhà là giờ mọi người đã im lìm say ngủ. Ngày cuối tuần hiếm hoi, tôi tranh thủ nướng từ sáng đến chiều mới ra khỏi giường, quanh quẩn trong nhà tự nấu ăn rồi làm linh tinh gì đó, hiếm khi bước chân ra khỏi cửa. Ngày trong tuần hít khói xe đã đủ, khi được nghỉ ngơi phải tận hưởng đến phút cuối cùng cơ chứ.

Soạn xong bản hợp đồng theo ý sếp, tôi loay hoay mãi vẫn không thể in ra. Kiểm tra kỹ càng, thì ra máy hết mực. Nghĩ đến cảnh dẫn xe ra khỏi nhà, dang nắng hơn một tiếng để mua lọ mực, tôi ngao ngán thở dài. Cái khó ló cái khôn, tôi vội lưu văn bản vào usb rồi qua tiệm internet đối diện để in tạm. Mai đi làm, tranh thủ giờ ăn trưa chạy đi mua mực in cũng chưa muộn. Bước qua cửa hàng internet, gọi năm lần bảy lượt mới có người bước ra. Tính tôi hay hời hợt với người xung quanh, nhất là những người không quan trọng, tôi càng không để ý, chỉ muốn giải quyết lẹ lẹ cho xong rồi đi về. Vào tới phòng làm việc, cái duy nhất còn sót lại trong tôi sau chừng mười phút đứng bên tiệm đó chỉ là một cô gái trong chiếc áo sơmi nam rộng hơi quá khổ người. Nhiêu đó thôi, chấm hết!

Tuần này thư thả, tôi đi làm về sớm hơn mọi khi. Ăn uống no nê, coi tivi chán chường, tôi mở laptop xem báo online như thường lệ. Quái lạ, sao wifi kết nối rồi mà không truyền tín hiệu được!? Thử trăm phương ngàn cách không xong, đã gần tối, gọi thợ cũng không ai đến. Tôi bực bội, thở dài đứng dậy, với tôi, một giờ không lên mạng lướt web vòng vòng nó dài hơn cả năm. Đọc vài quyển tạp chí, tay chân bồn chồn, tôi bật dậy thay bộ đồ rồi qua dịch vụ đối diện nhà. Ngang nhiên bước vào, nhìn thoáng qua chủ tiệm để chỉ máy tôi cần sử dụng, tôi chăm chú vào các chuyên mục mà không thèm để ý đến mọi việc xung quanh. Đang chat chit say mê, cười hí hửng, bỗng có tiếng nói vang lên sau lưng:

- Chị vừa dọn đến đây?

Tôi giật bắn người quay lại nhìn, ra là cô bé hôm trước.

- À, cũng không hẳn. Hình như chỉ mới gần ba tháng thôi em.

- Em cũng đi xa mới về, thấy chị lạ quá. Em sống ở đây từ nhỏ nên ai mới đến em nhận ra ngay.

- À há. Em đi học?

- Dạ, vừa xong đại học. Đang đợi lấy bằng.

Miệng nói mà mắt tôi cứ dán chặt vào màn hình, tay gõ lia chia. Biết là mất lịch sự lắm nhưng đang giỡn với nhỏ bạn tới hồi cao trào, tôi không muốn bị phiền hà. Tôi lầm bầm trong bụng: "Ai hỏi đâu mà khai kỹ thế. Chỗ người ta đang chat, nói lẹ đi rồi đi!". Không đợi tôi ừ hử, cô bé nói tiếp:

- Chị đánh máy giỏi quá. Tốc độ này chắc chuẩn lắm nhỉ?

- Không đâu em. Chat thì nhanh thế thôi, chứ kêu đánh văn bản chị mò hoài không xong. Em quá khen!

- Em không tin. Mà chị vừa đánh máy vừa trò chuyện được thì hay thật, mỗi khi em làm việc khác, em không cách nào hiểu được người bên cạnh đang nói gì với em.

Con nhỏ bạn của tôi hôm nay ăn trúng gì mà offline sớm quá. Cô bé vừa nói xong câu nói, nó cũng chào tôi rồi out mất tiêu. Nhìn friendlist, chẳng còn ai để tám tiếp, tôi cũng off luôn cho rồi. Tôi đứng dậy, định tính tiền ra về.

- Chị về ạ?

- Yah. Không còn ai chat thì online nữa làm gì. Em tính tiền dùm chị.

- Còn sớm, chị về nhà có làm gì không? Hay ngồi đây nói chuyện với em chút đi, cả nhà em đi vắng hết rồi, em ở một mình buồn quá.

Tôi nghe sao thấy mủi lòng nên kéo ghế ngồi xuống. Nhờ thế mà tôi được quan sát cô bé để mai mốt ra đường có đụng mặt cũng biết là người quen. Cô bé với mái tóc dài chấm vai, dáng mảnh khảnh, gương mặt không đặc biệt lắm ngoài nụ cười duyên ơi là duyên. Cô bé rất hay cười, nói chuyện vài câu là lại cười mỉm chi, hoặc cười rạng rỡ thích thú. Nhìn nụ cười của em, tự dưng tôi tội nghiệp mình đến thảm hại. Tôi rất ít khi cười, trong công ty cứ bị gọi là "bà cụ non", mặt lúc nào cũng đăm chiêu suy nghĩ, đến nỗi đồng nghiệp cá với nhau rằng nếu ai làm cho tôi cười được ba lần trong buổi làm việc, người đó sẽ được đãi chầu ăn thoải mái.

- Chị tên gì? Nãy giờ em chưa được biết tên chị.

- Chị tên My. Còn em?

- Em tên Hiền. Nhưng... ba mẹ nói em không hiền như tên. - cô bé nói xong, bật cười khanh khách.

- Vậy hả? Chao ôi, nếu mai này quen thân thì nhớ hiền với chị nha em. Chị dễ bị người ta ăn hiếp lắm đó!

Trò chuyện huyên thuyên, mấy tiếng đồng hồ trôi qua lúc nào không hay. Đã trễ, tôi đứng dậy từ biệt ra về. Hiền tiễn tôi ra tận cửa, có vẻ lưu luyến:

- Chị ngủ ngon. Chắc hôm nay em cũng đóng cửa sớm. Ở nhà một mình sợ lắm!

- Ok. Em cũng ngủ ngon.

Ngã vật lên giường, tôi bật cười với chính mình. Điều đọng lại trong tôi lúc này vẫn là hình ảnh cô bé với vóc người mảnh khảnh trong chiếc áo sơ mi nam rộng hơi quá khổ người. Nụ cười em bất chợt hiện thật rõ trước mắt, khiến tôi cũng phải tủm tỉm theo.

Chiều hôm sau đi làm về, đang mở ổ khóa cửa, tôi nghe tiếng em lảnh lót:

- Chị!

Tôi ngoáy đầu nhìn, em đang cười thật tươi chờ đợi tôi trả lời. Bỗng dưng mệt mỏi trong người sau một ngày làm việc tan biến đâu mất hết.

- Hi em! Hôm nay có ở nhà một mình nữa không?

- Dạ có. Chị ơi, chút qua chơi với em nha.

- Ok. Chị thay đồ, ăn chiều xong rồi qua tán gẫu với em.

Bản tính tôi ít nói, nên thường nghe em huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Em nói chuyện rất có duyên, cười cũng rất duyên. Hai cái Duyên cộng lại làm tôi mỗi khi trở về nhà đều ngơ ngẩn mấy phút trước khi vào bàn chuẩn bị công việc cho ngày mai. Con nhà ai mà khéo sinh đến thế cơ chứ!?

Thắm thoát, tôi quen em cũng gần nữa năm. Mấy tháng gần đây tôi bị tụi bạn trên mạng cằn nhằn um sùm, tụi nó đang cá với nhau tôi bị trúng gì mà đổi tật, tối tối không online đùa giỡn cùng tụi nó nữa. Mà online làm sao được khi mỗi chiều đi làm về, đã có em chờ sẵn nơi cửa nhà, chờ đón tôi bằng nụ cười thật tươi, giúp tôi xua tan đi hết mệt mỏi cả ngày dài mài đũng quần trên ghế công sở. Mới đầu không quan tâm, tôi không nhận ra. Nhưng một tháng rưỡi trở lại đây, tôi ngạc nhiên vì sao tới giờ tôi về đến nhà là em đã đứng đợi từ lúc nào? Em không bận việc gì sao? Không đi đâu à? Ít nhiều gì thỉnh thoảng phải vắng mặt một ngày chứ? Sao ngày nào cũng đều đặn như ngày đó vậy? Còn cuối tuần, tôi vừa mở cửa sổ đón khí trời, em cũng đã đứng tựa lưng vào vách trước cửa nhà, đưa tay ngoắc tôi cười vui vẻ. Đôi khi tôi tự hỏi: "Hay là Hiền cố tình đợi mình!?" - rồi tự lắc đầu nguầy nguậy để xua đi ý nghĩ đó: "Mình với em có gì đâu mà em phải đợi!?"

Vô tình thói quen chiều chiều qua ngồi nói chuyện với em được hình thành từ lúc nào tôi cũng không nhận ra. Nếu chiều nào mà không qua gặp em, cả người tôi bứt rứt không yên, như thiếu đi cái gì đó quan trọng lắm. Tuy nhiên, chưa một lần tôi mảy may nghĩ xa hơn, chưa một lần tôi cố định nghĩa, đặt tên cho thói quen, cảm giác gần gũi đó. Từ lâu rồi tôi đã đóng băng trái tim mình sau mối tình đầu tan vỡ, tôi chôn vùi, dằn nén mọi cảm xúc khi nó vừa chớm bắt đầu. Tôi nhát, ừ, cứ cho là thế, nhưng tôi sợ lắm rồi cảm giác bị tổn thương, sợ lắm rồi cảm giác hụt hẫng, tan vỡ và chia ly. Tháng ngày dẫm bước qua trái tim tôi, từng chút bụi mờ hờ hững phủ kín vết thương, phủ luôn cả tầm nhìn của tôi đối với tình yêu, với nỗi nhớ nhung luyến ái của đời người. Tiếng em cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của tôi:

- Chị có người yêu chưa?

- Đã từng có, nhưng chia tay lâu rồi.

- Chị còn yêu người ấy không?

- Sao em lại hỏi vậy?

- Thì trả lời em đi mà! Em tò mò tí thôi.

- Chị cũng không biết. Ngày người ấy bước chân ra đi, hình như trái tim chị đã chết lịm từ lúc đó. Còn em, có người yêu chưa?

- Dạ chưa. Mà... người yêu em thì chưa có, người em yêu thì có rồi.

- Ủa, là sao?

- Là... là em thương thầm người ta đó chị.

- Vậy tranh cơ hội thuận tiện thổ lộ cho họ biết đi em. Thương thì nói, dấu trong lòng hoài mệt lắm. Cuộc đời ngắn ngủi, nói không may, kẻo không kịp thổ lộ thì ân hận cả đời em ạ!

- Em... em cũng không biết! Em sợ nói ra rồi người ta xa lánh em.

- Sao xa lánh? Em thương hay yêu người nào là quyền của em. Không đáp trả được thì thôi, làm bạn bè cũng tốt, có gì đâu phải xa lánh. Em đừng nghĩ thế.

- Vì...

- Vì sao?

- Vì... thôi, em cũng không biết nói sao. - em ngước nhìn tôi, ánh mắt long lanh nỗi niềm thật lạ.

- Nếu em thấy tin tưởng thì nói chị nghe. Mình cũng thân nhau rồi mà.

- Vì... vì em yêu một người con gái, chị à! - em bối rối nhìn chăm chăm xuống đất, di di mũi chân.

Tôi choáng váng, điều này nằm ngoài suy nghĩ của tôi rất xa, xa rất xa. Tôi ngẩn người mất mấy giây.

- Chị... chị có... có sợ em không? Có kì thị hay xa lánh em không? Em thật sự không dám nói điều này với ai, không dám cho ai biết, càng không dám cho người đó biết. Em sợ khi nói ra, cả tình bạn cũng không còn. Chị... chị có... có... - em nhìn tôi, ánh mắt van lơn.

- Không. Chị không có kì thị, không có sợ, không có xa lánh em gì hết. Chị... chị...

Tôi làm sao dám cư xử thế với em, trong khi tôi cũng là người Đồng Tính. Chẳng qua, sự thật đến quá bất ngờ và ngỡ ngàng, tôi chưa chuẩn bị sẵn tinh thần mà đón nhận. Người em gái của tôi, người em gái với nụ cười rạng rỡ như mùa Xuân, sẽ và phải đi vào con đường đau khổ như tôi ngày trước ư? Bất giác trong tôi trào dâng sự đồng cảm pha lẫn tình thương vô hạn với người con gái đang ngồi đối diện tôi. Vô thức, tay tôi tìm tay em, nắm lấy và xiết nhè nhẹ như muốn chia sẻ nỗi niềm em đang chất chứa, như muốn an ủi, xoa dịu cái tình yêu thầm kín đang bùng cháy ngày càng mãnh liệt trong tim em. Tôi hiểu lắm chứ, cái Tình Yêu mà hầu như ở xã hội Việt Nam ngày nay còn cho là tội lỗi, là sai lầm, là bệnh hoạn... đã tàn nhẫn dìm chết rất nhiều trái tim phụ nữ, trái tim mà chắc chắn phải được quyền bình đẳng, yêu và được yêu như bao người bình thường khác.

- Chị thế nào? Nói em nghe đi chị.

- Chị... chị cũng giống em. - tôi nói bằng giọng mệt nhọc, ngắt quãng. Tôi thật sự không muốn thú nhận việc này với ai khác. Nhưng trong giây phút này...

- Chị cũng giống em? Nghĩa là... nghĩa là... con... con gái... - đến lượt em thảng thốt nhìn tôi.

- Phải. - dứt lời, tôi bật dậy đi về. Em nhìn theo tôi bằng ánh mắt đong đầy nỗi niềm khó mà lý giải.

Sau hôm đó, lòng tôi đầy ứ sự khó chịu. Tôi tự vấn mình hàng trăm câu hỏi khi suy xét lại mọi việc xảy ra hàng tháng nay. Tôi lờ mờ nhận ra rằng: có phải người em đang yêu thầm chính là tôi? Tôi có sai không khi nói em nghe bí mật của bản thân mình? Tôi có vô tình quá không khi không nhận ra hàng trăm điều em muốn nói bằng ánh mắt, nụ cười? Tôi có hờ hững đến mức không nhận ra từng ngày, từng ngày em luôn chờ đợi? Tôi thật sự có vô tâm quá không, hỡi tôi!?

Sự khó chịu lớn dần, lớn dần đến mức tôi cố tình tránh né em. Tôi tránh né em không phải vì kì thị, không phải vì sợ hãi, không phải vì lờ mờ nhận ra rằng tôi là người em đang đặt tình cảm. Tôi tránh né vì... vì tôi nhận ra trong lòng tôi cũng đang ươm mầm, nảy lộc thứ tình cảm bao ngày qua tôi sợ hãi tránh né. Mà mầm non đang cục cựa vươn mình ấy ngập tràn hình bóng em, người em gái bao tháng ngày qua của tôi. Tại sao, tại sao lại như vậy cơ chứ? Trái tim tôi ngủ yên lâu, rất lâu, lâu đến mức tôi quên việc đánh thức nó dậy, và hầu như không hề muốn thực hiện điều đó. Tôi né tránh đến lạnh lùng. Dù rằng hàng ngày em vẫn thẩn thờ chờ tôi lúc tan sở, vẫn ngóng trông tôi mỗi cuối tuần khi tôi mở choàng cửa đón nắng ban mai. Nỗi niềm tôi thao thức qua bao đêm mất ngủ. Nỗi niềm tôi thấp thỏm mỗi khi xe vừa quẹo vào con đường quen thuộc, từ xa xa tôi cố thu vào tầm mắt bóng hình em lẻ loi giữa ráng chiều, để rồi khi dừng xe trước cửa nhà, thì quay lưng với em như chưa từng quen biết. Nỗi niềm tôi cào cấu con tim đến tứa máu khi tôi len lén núp sau cánh cửa sổ, nhìn dáng em cô độc tựa đầu vào cánh cửa, ngóng chờ hình bóng tôi trong vô vọng. Trời ơi, sao tôi có thể nhẫn tâm đến mức này cơ chứ!? Tôi nhẫn tâm với em, và cả với tôi. Tôi càng cố giày xéo, càng cố bứt nát mầm non đang trỗi dậy, thì nó càng nảy nở sinh sôi, mạnh mẽ đến mức quấn riết và xiết chặt lòng tôi, đau đến phải bật nên tiếng khóc.

Em ngóng đợi lúc tôi đi, chờ mong lúc tôi về chỉ để thấy dáng tôi lặng lẽ dắt xe vào nhà và khóa trái cửa. Dù không nhìn trực tiếp, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt em u uẩn đến tận cùng. Tôi thay thế thói quen chiều chiều nói chuyện em bằng thói quen cố thu hết dáng em mỏng manh trong nắng chiều mỗi khi xe vừa rẽ trên lối vào nhà, để rồi ngay lập tức quay đi, không kịp cho em một tia nhìn hy vọng.

Ngày nọ, tôi nhận được email từ địa chỉ lạ, mở ra vỏn vẹn mỗi dòng: "Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình...". Tôi thao thức trắng đêm vì câu ấy. Lăn lộn mãi mà dỗ giấc không xong, tôi lấy đàn ghita ra ban-công ngồi, định rải vài nốt tìm lại chút bình yên trong dạ. Và... em đã ngồi sẵn ở phía đối diện từ bao giờ? Giữa ánh sáng mờ ảo của trăng, ánh mắt em ngời sáng tia lửa tình. Ánh mắt đi trong đêm và tìm đến gặp tôi nơi tận cùng trái tim đang run rẩy nỗi nhớ thương em. So phím, tôi tìm bài hát quen thuộc:

"Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa

Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi

Mộng về một đêm xuân sang
Em thì thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh

Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho lòng mình về với dĩ vãng

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa"*

Cung đàn buồn gõ vào đêm nỗi trầm lắng. Tiếng tơ đồng rớt vào hồn nỗi xa vắng không tên. Em ngồi đó, như nàng tiên thần thoại đắm mình vào trăng sáng. Tôi ngẩng lên, giây phút hai ánh mắt tìm gặp nhau, em đưa thật nhanh bàn tay với kí hiệu "Em Yêu Chị!"* vừa kịp cho tôi nhìn thấy rồi đứng dậy, đi thật nhanh vào trong nhà, khép cửa, tắt đèn.

Tôi tự trừng phạt mình bằng từng đêm dai dẳng chờ trời sáng. Em có tội tình gì mà phải đau khổ khi yêu tôi? Tôi có tội tình gì mà phải lẩn tránh tình yêu của em? Vết thương lòng đã khép miệng, sự nhức nhối ngày nào đã nguôi ngoai, vậy tại sao tôi không tự cho em và cho tôi thêm cơ hội - một lần nữa được tìm thấy tình yêu?

"Mày là đồ ngốc!" - tôi đấm tay vào tường thật mạnh khi đầu óc nhằn nhừ hàng loạt câu hỏi không lời đáp!

Tôi run rẩy đón nhận tình yêu của em, và ngập ngừng bày tỏ tôi yêu em trong ánh nến và hoa hồng. Chợt tôi thấy hồn mình thơi thới, bừng nở hàng vạn đóa hoa xuân. Cuộc sống xung quanh tôi hiện nay lấp lánh màu hồng hạnh phúc. Mọi thứ dường như trở nên tươi đẹp hơn, trong sáng hơn, nhẹ nhàng hơn và thư thái hơn... Em ríu rít bên tôi, hết cười lại nói, hết nói lại cười. Chúng tôi cùng nhau lang thang qua từng con đường vào ngày mưa giăng ướt, em co ro nép mình sau lưng tôi, khẽ đặt lên vai tôi nụ hôn vội rồi dụi đầu vào gáy tôi cười khúc khích. Tôi bật cười bởi nét trẻ con quá đáng yêu của em. Chúng tôi cùng nhau dạo bước trong công viên dưới nắng vàng rực rỡ, cùng nhau ngồi ngắm những tia nắng bất định nhảy múa trên bãi cỏ xanh và hít thở bầu không khí trong lành của sương sớm. Quyện vào cái thanh khiết của ban mai, em thì thầm:

- Cuộc đời em, tình yêu của em... là của riêng mình chị mà thôi!

Đêm đầu tiên bên nhau, em e dè dâng hiến, tôi rưng rưng đưa tay đón nhận trái cấm đầu cành. Trong khoảnh khắc tôi gắn kết vào em, bất chợt em ngừng lại, níu nhẹ lấy tay tôi rồi vuốt ve thật lâu từng đường nét trên khuôn mặt, nhìn thật sâu vào ánh mắt đắm đuối mà tôi đang muốn dâng trọn cho em - người con gái đã mang lại sức sống, ươm mầm, khơi nụ cho trái tim tôi một lần nữa biết thế nào là yêu, là dâng hiến. Ánh mắt em buồn, thật buồn... buồn như một buổi chiều nào đó chia ly, tôi biết em đi mãi không về.

Bất giác, em bật khóc. Tôi vụng về lau nước mắt đang ướt đẫm má em.

- Chị! Nói em nghe... nói em nghe rằng chị yêu em đi chị! Nói em nghe...

- Chị yêu em! Chị yêu em! Chị yêu em... chị yêu em.. - tôi thì thầm vào tai em hàng chục, hàng trăm lần tiếng yêu cho đến khi em ghì xiết tôi thật chặt bởi đôi tay nhỏ bé của em.

- Nếu mai này xa nhau, chị còn yêu em nữa không?

- Tại sao em hỏi như thế? Có việc gì sao em?

- Trả lời em đi. Mai này xa nhau, chị còn yêu em nữa không? Và sẽ luôn giữ hình bóng em trong tim chị chứ? Có không chị?

- Dù em đi đến nơi đâu, dù bao lâu đi nữa... chị luôn giữ mãi tình yêu này, giữ mãi bóng hình em trong lòng chị. Mãi mãi không bao giờ phai nhạt, cưng à!

- Em hạnh phúc lắm! Nếu có thể đánh đổi cả mạng sống, em vẫn chấp nhận để giữ giây phút thiêng liêng này mãi mãi.

- Chị yêu em... bằng tất cả tình yêu trên cõi đời này cộng lại, em có biết không?

- Gia đình em biết chuyện. Em sẽ phải đi xa, xa lắm, xa đến nỗi em không biết được ngày về. Chị sẽ chờ đợi em chứ?

Tôi bàng hoàng tựa sét đánh ngang tai. Tình yêu của tôi, người con gái của cuộc đời tôi, chỉ vừa hạnh phúc vỏn vẹn dăm ba tháng nay phải cách xa nghìn trùng mà không biết ngày tương ngộ!? Ông Trời ơi! Ông khéo trêu ngươi, đêm đầu tiên cũng là đêm cuối cùng tôi được bên em hay sao?

- Chị sẽ chờ. Một năm chị cũng chờ, mười năm chị cũng chờ, năm mươi năm chị cũng chờ. Chị sẽ chờ em đến hết cuộc đời này, em ơi! - tôi nức nở.

- ...... - em nghẹn lời, nước mắt chan hòa.

- Hãy cho chị được trọn vẹn với em đêm nay!

Chúng tôi chơi vơi nơi ranh giới giữa hoan lạc, nhớ mong và khổ đau vì chia cách. Số phận của tôi đã được định sẵn như thế, có phải không? Đã được định sẵn là tôi sẽ sống lẻ loi đến hết kiếp nhân sinh đầy trắc trở này. Vị ngọt của tình yêu, tôi chưa kịp nếm cho mềm đôi môi. Người em của tôi, tôi chưa kịp ôm cho sóng tình cuồng dâng trong đáy mắt. Thế mà, tại sao chúng tôi phải xa nhau?

Em đi. Tôi ngơ ngẩn như người mất hồn. Đêm đêm ôm lấy tấm áo kỷ niệm, nước mắt ướt đầm cả vạt gối. Tối nào trước khi ngủ, tôi đều ôn lại kỷ niệm ngày bên em. Lúc em nói cười, lúc em ôm tôi âu yếm, và lúc em nhìn thật sâu vào mắt tôi - ánh mắt với nỗi buồn có thể làm tôi chếch choáng say.

Tôi quăng mình vào công việc. Làm như điên cuồng, làm không quan tâm đến giờ giấc và ngày tháng, làm như thể ngày mai tôi không còn sống trên cõi đời này nữa để hoàn thành mớ công việc ấy. Tôi muốn mình mệt nhoài trong cơn sóng của dòng đời để tạm nguôi ngoai đi nỗi nhớ về em. Dù tôi biết rằng, tình yêu của tôi, luôn nép mình nơi góc khuất, chỉ cần phút yếu lòng nó sẽ bừng dậy mà làm tôi đau đến bật khóc. Tình yêu của tôi, vẫn ngủ ngoan. Tình yêu của tôi, vẫn mong chờ ngày nào đó lại được hồi sinh. Tình yêu của tôi, vẫn mong chờ ngày nào đó tìm lại được nhịp đập xưa kia, và chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau không điều gì có thể chia cách được nữa. Tôi mua hẳn căn nhà đang thuê, căn nhà đối diện nhà em, có ban công đối diện ban công nhà em. Chiều chiều đi làm về, tôi luôn ngoảnh lại nhìn phía sau, như tự nuôi cho mình hy vọng là còn thấy em đứng đó, ánh mắt khắc khoải chờ nụ cười hiếm hoi từ tôi - người quá lạnh lùng với em suốt thời gian dài, cố tình ngu ngơ giả vờ không hay biết tình em đang cuộn trào nơi trái tim nhỏ bé.

Có những đêm thao thức, sống cùng hoài niệm, tôi so phím đàn, dạo bài nhạc của ngày ấy... lại thấy em như đang ngồi đối diện, nhìn tôi với tia nhìn có ánh lửa tình sóng sánh, dâng đầy nơi đáy mắt.

Thời gian hờ hững trôi. Tôi hờ hững sống không tình yêu. Lời hứa với em trong đêm đầu tiên vang vang trong trí óc. Có thể giờ này em đang yên ấm bên ai kia, nhưng tôi không cho phép mình được quyền phản bội em, phản bội tình yêu vẫn còn hơi thở trong trái tim tôi.


------------


"Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay...."*

Giật mình nhìn lại, mười năm đã trôi qua. Mười năm tôi sống trong hờ hững. Mười năm tôi sống trong nhớ nhung, chờ đợi. Mười năm... mười năm tôi giữ trọn vẹn tình yêu đối với em. Tôi có ngu ngốc lắm hay không, hỡi tôi!?

Sau chuyến đi công tác xa, tôi uể oải mở cửa vào nhà. Chợt cảm thấy như ai đang nhìn mình sau lưng, tôi ngoảnh lại và thảng thốt đánh rơi chùm chìa khóa. Vóc dáng ấy, tôi hy vọng đã mười năm. Vóc dáng ấy, tôi đã luôn mường tượng như thật mỗi buổi chiều đi làm về. Vóc dáng ấy, nụ cười ấy... nay hiển hiện trước mắt mà ngỡ tựa cơn mơ.

- Chị! - tiếng em lảnh lót, em đang cười thật tươi chờ tôi trả lời.

- Hi em! Hôm nay có ở nhà một mình nữa không?

- Dạ có. Chị ơi, chút qua chơi với em nha.

- Ok. Chị thay đồ, ăn chiều xong rồi qua tán gẫu với em.

Em chạy đến, nắm tay tôi, vẫn nụ cười rực rỡ như nắng ấm mùa xuân.

- Chị ơi! Em đã về! - gương mặt em nhòa nước nép trên vai tôi.

- Chị biết... chị biết em sẽ về... chị biết em sẽ về mà...!

- Chị có còn giữ được lời hứa của đêm xưa, còn không chị ơi...

- Chị... chị chờ em... chị chờ em đã mười năm... - tôi ôm chầm em vào lòng, cả hai đều bật khóc.

- Em mong về bên chị... em mong về với tình yêu, về với lẽ sống của đời em... đã mười năm...

- Đừng bỏ chị đi nữa, nha em!

- Không điều gì có thể chia cách mình nữa đâu. Phải, không điều gì nữa...

Em ngồi cạnh tôi trên ban-công, bắt tôi đàn cho em nghe. Em bảo em nhớ tiếng đàn này đến ngơ ngẩn mỗi khi nghĩ về. Đêm nay, tôi lại so dây đồng, gởi vào đêm nỗi niềm của mười năm... mười năm ta mãi yêu em...

"Mười năm yêu em, em thấm đời mộng mị

Mười năm yêu em, ta thấu tình cuồng si

Mười năm yêu em, ta hóa thành chiếc lá

Trôi theo từng cơn lũ, của kiếp sống


Tình chưa yên vui bên sống đời cuồng nộ

Chợt đêm chia phôi, ngăn cách một đại dương

Từng đêm gian nan ta ngỡ mình sắp đuối

Nhưng em tình vẫn hát từ bến chờ...


Ôi ta nhớ mãi những đêm nằm mộng biển

Hồn ta bay trên đôi cánh reo mừng

Giữa cằn cỗi chợt nghe tình xao xuyến

Ngỡ môi em thầm đợi những mùa Xuân


Dường như trong ta, em có điều tuyệt vọng

Dường như trong em, ta vẫn đầy hoài mong

Mười năm yêu em cũng sẽ là mãi mãi

Xin em cùng ta hát để nhớ hoài...."*

THE END
------

* Nguyên gốc: Kí hiệu "I Love You" được hình thành bởi ngón tay út, ngón trỏ và ngón cái trên cùng một bàn tay.

* Lời nhạc trong bài hát "Còn tuổi nào cho em" của Trịnh Công Sơn.

17 tháng 1, 2009

Ngắn

Tác giả: Rời Xa

Hoàn thành: 24/11/2008

(Trích từ Topic: "Viết cho em" - box Nhật Kí, Tuỳ Bút của diễn đàn A-L)


Sáng. Tia ban mai rượm vàng nơi khung cửa. Bé ngồi đung đưa chân, tóc xõa hờ hững một bên vai, cặp đùi thon và trắng mịn ửng hồng trong nắng sớm.

Những ngày nhàn nhã!

Bé lúc lắc nhè nhẹ theo nhịp của bóng nắng, miệng khe khẽ hát những câu hát vu vơ. Chị loay hoay chuẩn bị cà phê và bữa sáng trong bếp. Hai ngày cuối tuần chị luôn giành làm việc này, vì chỉ duy nhất hai ngày hiếm hoi ấy chị được chìu chuộng em.

Bữa sáng bắt đầu bằng tiếng cười, và kết thúc bằng giọng đùa vui, bằng tiếng cười giòn giã của đôi mình. Em hai mươi, em luôn xinh tươi và đầy nhựa sống.

Phải, em hai mươi...

Con số hai mươi tròn trĩnh của em rất nhiều đêm khiến chị phải ngại ngần. Em cười khúc khích, rúc đầu vào lòng chị, trêu: "Chạm vào đi, rồi nợ em cả một đời đấy, có biết không?"

Vẫn sáng. Tia nắng ban mai vẫn rượm vàng nơi khung cửa. Em thôi ngồi đung đưa chân, tóc thôi xõa hờ hững và cặp đùi co lại đầy khó nhọc. Em thôi hát và em thôi đùa vui. Chị nuốt vội ngụm cà phê, cổ họng đắng chát. Sau hai năm bên nhau, đây là lần đầu tiên ban mai nhuốm sắc tàn phai khi thiếu đi sức sống tỏa ra từ em của chị.

- Mình chia tay nha chị. - Giọng nói em hững hờ, không mảy may xúc cảm.

- Vì sao? - chị thảng thốt, nhém chừng đánh rơi ly cà phê.

- Mình không hợp nhau. Rõ ràng không hợp nhau!

- Không hợp nhau vì lý do nào? Vì những ngày gần đây mình đã tranh cãi quá nhiều?

- Có lẽ thế. Giây phút ngọt ngào đã tan mất. Em mệt mỏi... - em quay đi, tìm điều gì đó ngoài khung cửa. Nhưng chị biết, em đang dấu vội dòng nước mắt chực trào.

- Được. Mình chia tay! - gương mặt chị nhăn nhó như thể đang nói ra điều gì cực kì tàn nhẫn.

- Chiều nay em sẽ không về.

- Vậy thì đến đây, cho chị ôm em một lần cuối, có được không?

Em thong thả bước đến, gương mặt lạnh lùng không chút đau đớn. Nhưng chị biết nơi trái tim em, trái tim người con gái chị yêu, đang rụng rơi từng mảng nhỏ.

Chị ôm em vào lòng, vuốt nhè nhẹ mái tóc. Mái tóc huyền chảy dọc theo kẽ tay, mùi hương thoang thoảng đã bao lần ru hồn chị chìm giấc mộng bình yên. Bờ vai em thon thon nép sau cổ áo, chị đặt lên một nụ hôn âu yếm rồi vội vàng lau đi những giọt lệ vương vãi. Em của chị, thanh khiết như ban mai.

- Bé của chị, chị biết em đang rất mệt mỏi vì công việc, vì gia đình, vì người đàn bà không mời mà đến... và chị biết em còn rất yêu chị, cũng như ta đang còn rất yêu nhau. Trước khi đi, chị kể bé nghe câu chuyện này, bé mang theo làm hành trang đi tiếp quãng đời còn lại, có được không?

Em run run gật đầu, giọng nói em tắc nghẹn bởi hàng trăm dòng nước mắt.

- Ngày xưa, có hai vị sư tu hành trên ngọn núi cao. Đến một ngày, hai vị sư đó được lệnh xuống núi. Khi trở về, đoạn đường trở lên chùa rất xa, phải vượt qua hai ngọn núi mới có thể về đến. Hai nhà sư vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, chẳng mấy chốc đã vượt qua được ngọn núi thứ nhất. Ở chân núi bên kia của ngọn núi thứ nhất, hai nhà sư bắt gặp một thiếu nữ. Hai người vội đến hỏi thăm. Người thiếu nữ rưng rức khóc, cho hay rằng mình bị thương ở chân, không thể vượt qua ngọn núi mà về nhà trong khi hoàng hôn đã gần buông bóng. Hai vị sư nhìn nhau, phàm là người xuất gia, gặp chuyện không hay phải ra tay cứu giúp, nhưng trong giáo điều của người tu hành phải tránh xa nữ giới. Vấn đề thật khó nghĩ! Sau vài phút tranh luận, nhà sư thứ nhất quyết định cõng cô gái trên vai, đưa cô ta về tận nhà. Nhà sư thứ hai quyết liệt ngăn cản vì cho thế đã phạm vào "sắc giới". Mặc cho nhà sư thứ hai ngăn cản, nhà sư thứ nhất cõng cô gái đi trong im lặng cho đến khi cô ta đến nhà. Rồi hai vị sư tiếp tục lên đường. Ở quãng đường còn lại, nhà sư thứ hai không ngừng nhăn nhó, cằn nhằn, nhiếc móc... khi đến trước cửa chùa vẫn không thôi. Đến lúc này, nhà sư thứ nhất mới lên tiếng: "Lòng tôi trong sạch có Phật Tổ chứng giám, huống hồ gì cũng có sư huynh đi cạnh bên. Tôi cõng cô gái ấy trên lưng, vượt qua ngọn núi thật sự rất nặng và rất mệt. Nhưng khi hết ngọn núi, tôi đã đặt cô gái ấy xuống, đã đặt gánh nặng của mình xuống. Còn sư huynh, chẳng những sư huynh đã cõng cô ấy trong tâm, mà còn cõng cô ta đi qua hết ngọn núi đó cho đến tận nơi này. Tại sao huynh không đặt xuống cho lòng huynh nhẹ nhàng hơn trước một sự việc không gì là quá đáng!?"

Kết thúc, mọi thứ quanh chị và em lại chìm vào im ắng. Em đứng dậy, không nói một lời, vào phòng soạn đồ rồi kéo va ly ra đi. Dáng em khuất hẳn sau cánh cửa, chị nặng nề đổ ụp xuống sofa. Chuỗi ngày úa tàn như lá mùa thu...

Hai tuần sau, em về. Chị vui mừng đến bật khóc. Em chạy đến, ôm ghì chị vào lòng, giọng ăn năn:

- Em đã hiểu. Chị có tha thứ cho em không?

- Chị luôn tha thứ cho em, em à. Tha thứ một lần, mười lần, một trăm lần và tha thứ mãi mãi...

- Chị... một lần nữa cho em trở về trong vòng tay chị, có được không?

- Bé khờ quá! Chị luôn giữ em trong tình yêu của đôi mình, và luôn giữ em trong vòng tay của chị. Dù em có đi xa ngàn trùng, dù em có hàng ngàn lần vùng vẫy đòi thoát ly, chị luôn dùng hết trái tim để kéo em về bên chị. Đừng rời xa chị nữa, nha em!