"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

31 tháng 10, 2008

Bóng trăng bên thềm 5


PHẦN 5: BÓNG TRĂNG BÊN THỀM

Đợi ngoại làm đồ ăn xong, cô Hai lại thưa chuyện, xin phép ngoại cho qua nhà người con gái đó lần nữa để thắp nhang rồi mai cô Hai về lại thị xã. Lúc đi, cô Hai giả vờ than trời nắng để cầm theo cây dù. Trong giấc mơ, người kia dặn sao, cô Hai làm y chang. Khi về, cô Hai cầm khư khư cây dù bên mình, sợ vuột tay rớt xuống sông. Người ta chết đuối đã thảm lắm rồi, rớt sông uống nước thêm lần nữa hồn phách nào chịu cho nổi. Lúc quẹo ôm theo bãi bồi, tự dưng gió thổi ù ù, sóng đánh mạnh hai bên mạn xuồng, cô Hai hoảng vía ôm luôn cây dù vào lòng, lấy hai chân kẹp sát đeo, cán dù tựa vào ngực. Nó mà văng xuống sông, coi mòi cô Hai cũng nhảy theo nó quá. Ai nhìn thấy mà biết chuyện, thể nào cũng được phen cười bể bụng. Kẹp sát vậy sao con người ta đi đầu thai.
Sáng hôm sau tài xế đánh xe xuống rước, cô Hai sụt sùi ôm ngoại không nỡ bước đi. Một tháng mấy ở đây đủ làm cô Hai quyến luyến dữ lắm. Ngoại rưng rưng đưa bàn tay nhăn nheo xoa lưng cô, biểu:
- Bây rảnh thì về chơi với ngoại. Mày đi rồi, ngoại buồn dữ ta ơi! Có thèm gì thì kêu thằng cha mày cho người về lấy, nghe chưa? Thêm vài hôm, sầu riêng chín rồi ngoại gởi lên cho con với mấy đứa.
Cô Hai lên xe, ngoáy đầu nhìn lại. Dáng ngoại lưng cong, lọm khọm đi vào nhà khiến cô Hai buồn đứt ruột đứt gan.
Qua đợt hàng, nhà cửa bớt chộn rộn, công việc dãn ra nên tụi người làm trong nhà rảnh rỗi túm tụm ngồi tán dóc. Thấy cô Hai, ai cũng bật dậy chạy ra đón. Ông bà Bảy đang ngồi uống trà, thấy con gái cưng về tới, vội kêu bà vú em gọt trái cây mang lên cho cô Hai ăn đỡ khát.
- Thưa ba má con mới về.
- Ờ. Về dưới vui không con? Ngoại mày khỏe hen?
- Thưa ba, ngoại khỏe. Ngoại gởi lời nhắn ba má có rảnh về thăm ngoại ít hôm. Ngoại có gởi thêm giỏ trái cây cho cả nhà.
- Thiệt tình hà. Sao má hông để ăn, dư thì bán kiếm mớ tiền trầu cau, trên đây có thiếu gì đâu mà chi cho cực vậy.
- Dạ, ngoại nói má thích chôm chôm, nên gởi nhiều chút. Ngoại còn dặn vài bữa ba cho chú Trí đánh xe xuống lấy mấy trái sầu riêng. Đang vào mùa nên sầu riêng chín nhiều lắm, ngoại gởi cho mấy đứa em.
- Ờ, ba biết rồi. Chậc, con gái cưng của tui về rồi đó nghen. Nghỉ bớt mệt, chiều nay mày với con Ba quánh đờn vài bản cho tao nghe. Tao với má mày nhớ gần chết.
- Dạ.
- Cây dù gì đây Hai? Mắc gì cầm hoài vậy, đưa con Huệ nó cất cho.
Cô Hai giật mình lắc đầu lia lịa:
- Dạ, cây dù ngoại cho con, để con lên đây có đi đâu thì che. Con tự dẹp được rồi. Con xin phép ba má lên lầu thay đồ.
- Ờ, má có may thêm cho mày mấy bộ bà ba, để trong tủ đó. Tắm rửa rồi mặc vào xuống má coi coi đẹp hôn. Về quê chi mà đen quá vậy nè?
- Dạ.
Cô Hai vội đi nhanh lên lầu, cất cây dù vào góc kín trong tủ sách. Sợ để ngoài hớ hênh, ai không biết đem đi mất, chắc lòng cô Hai tan nát.
Chải xong mái tóc, đang cầm cây son định thoa, thì có con bướm to ở nóc tủ chấp chới bay xuống, đậu lên ngón út tay cô Hai. Hai cánh nó chấp chới, còn mấy cái chân nhỏ xíu cứ nhúc nhích nhẹ nhẹ. Cô Hai thấy con bướm thì mừng rỡ ra mặt, nhìn bốn phía không có ai, cô Hai thì thầm:
- Vậy nhớ tui đó phải hông?
Hai cái cánh con bướm bỗng dưng đập lia lịa như muốn nói: "Ừ, qua nhớ em lắm! Nhớ ghê nơi!"
- Thôi, tui xuống nhà thưa chuyện với ba má. Núp đi đâu đi, người ta thấy người ta quơ tay cái là nát bét, hết về thăm tui giờ.
Con bươm bướm đập cánh thêm mấy cái rồi bay ra ngoài cửa sổ, cô Hai dõi mắt ngó theo, chưa chi đã không thấy tăm hơi.
Cô Hai về được hai ngày. Sau bữa cơm chiều, ông Bảy gọi cô lại nói chuyện:
- Hôm trước chú Sáu Giáo ổng gặp ba, cái thằng con của ổng coi vậy mà lớn bộn. Ba thấy nó cũng được, có ăn học, chịu khó làm ăn. Chú Sáu với ba trước giờ tình thân như thủ túc, giờ ổng muốn hai đứa về chung nhà. Ý bây sao?
- Dạ, ba hỏi thì con cũng thưa thật lòng. Con vẫn chưa có ý với ai, nhưng cũng không muốn sống cảnh chim lồng cá chậu nơi nhà người khác. Ba thư thư cho con vài năm nữa, con thương ai thật lòng thì con thưa cho ba mẹ, con không dám dấu diếm chi đâu.
- Thì ba hỏi coi ý con sao, chứ có ép uổng gì đâu mà bây nói vậy. Cho con ăn học mười mấy năm nay, là con cũng biết cái tư tưởng của ba nó không có phong kiến. Thôi, không ưng thì thôi, ba lựa lời nói chú Sáu. Chỗ thâm tình ổng cũng hiểu mà. Tại thấy hai bên nhà thân thiết, con về làm dâu nhà đó chắc chắn không cực khổ gì hết.
Không biết đàn ông đàn ang với nhau bàn chuyện ra sao, mà ông Sáu Giáo khăng khăng phải cưới bằng được cô Hai Oanh cho thằng con mình. Ông Sáu nói thằng con ổng tương tư cô Hai đến sanh bệnh, cứ ra ngẩn vào ngơ. Cô Hai không ưng, ông Bảy cũng thương con không ép. Kẹt nỗi, ông Sáu Giáo là bạn làm ăn, và là chỗ thâm tình giao hữu hàng mấy chục năm. Giờ từ chối thì mất tình nghĩa anh em, mà gật đầu thì khác nào ép duyên con gái. Ông Bảy rầu trong bụng hết sức. Hai bên cứ dùng dằng với nhau cả tháng trời. Ai ngờ, ông Sáu ổng chơi xấu, ổng nói ông Bảy không gã con gái thì ổng cắt mối làm ăn, không giao phụ liệu gì ráo nữa. Ông Bảy rối bời, trước giờ nguyên liệu làm rượu ông chỉ lấy của ông Sáu, mối mang nên giá cả cũng rẻ hơn đôi chút, mà ông Sáu lại là trùm mấy cái vụ này ở thị xã mới ghê chứ.
Cô Hai nhìn ba rầu rĩ, trong lòng cũng không an. Mà biết làm sao giờ? Cô Hai không thương không yêu thì sao mà lấy về chung chăn chung gối? Đành rằng cô Hai biết "cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó", "áo mặc thì sao qua khỏi đầu". Nhưng ông Bảy thương cô lắm nên mới không ép uổng đường duyên phận, thành ra cô Hai gật đầu cũng không được, mà không gật đầu cũng không xong. Một bên chữ Hiếu, một bên là cả đời con gái, bến đục bến trong bến gì cô Hai cũng không muốn tấp vào. Lỡ đâu nó toàn rong rêu thì thôi rồi một kiếp hồng nhan.
Cả nữa tháng nay, cô Hai cứ trông đứng trông ngồi. Kể từ bữa con bươm bướm đậu trên tay, nó quay lại thêm hai lần nữa rồi đi đâu mất tiêu. Cô Hai mong đến da diết. Trước khi ngủ, cô cứ nhớ hoài về mấy cái hình ảnh trong mơ. Nhớ gương mặt người con gái hiền hiền, giọng nói chơn chớt mà đậm đà tình cảm, nghe tới đâu nó xao xuyến trong lòng tới đó. Còn nữa chứ, người gì đâu bạo dạn thấy ghê luôn, mới gặp nhau hai lần là đòi nắm tay người ta. Mèn ơi, giữ kĩ cả hai chục năm nay, mới mở miệng xin có câu là cho nắm tay liền vậy đó.
"Nắm tay tui chi rồi giờ đi mất biệt. Tui giận luôn cho coi!" - cô Hai trằn trọc, lăn qua lăn lại trên chiếc chiếu hoa đến nữa đêm mới chìm vào giấc ngủ.
Chưa quá 10 giờ sáng, ông Sáu Giáo ghé nhà. Cô Hai đang chơi với cậu Út trên gác lửng, thấy ông Sáu bước vô, trong lòng lo lắng. Quả nhiên không ngoài linh cảm của cô Hai, người lớn nói chuyện với nhau chưa cạn bình trà, ông Sáu đã đùng đùng đứng lên, nói lớn:
- Tui nghĩ tình nên mới muốn kết làm sui gia. Đủ rồi nghen anh Bảy. Anh không đồng ý, thì không mần ăn chung gì nữa. Tui về!
Ông Sáu xách cây ba-toong, dộng lọc cọc dăm cái mới chịu hằn học bỏ đi. Ông Bảy chắc lưỡi thở dài, tay vò vò trán suy nghĩ. Cô Hai thương ba mà rơi nước mắt. Đưa cậu Út cho bà vú em, cô Hai dặn đừng ai làm phiền rồi bỏ lên phòng đọc sách. Chốt cửa cẩn thận, cô Hai tỉ mẩn cầm cây dù nâng niu trong tay, nước mắt tuôn rơi:
- Đi cái đi luôn hà, người ta khổ quá rồi nè có biết hông? Không về với tui, tui đi lấy chồng cho mà coi. Lúc đó đừng có kiếm tui rồi than với thở nghen.
Phòng đóng kín cửa, xung quanh không khe hở, mà từ đâu con bướm chấp chới bay xuống, đậu trên chiếc nhẫn kim cương. Cô Hai phủi mạnh tay, nó hoảng hồn đập cánh lia chia, rồi đáp lên vai. Hai cánh nó cứ rung khe khẽ, như thể đang muốn an ủi trăm lời mà nói không thành câu.
- Chịu về rồi đó hả? Bỏ tui đi miết cả hai tuần nay. Biết tui thương rồi nên đâu cần tui nữa. Sao hông đi luôn đi để mai này tui gả về nhà bển cho nhẹ lòng.
Con bướm đung đưa hai chân trước, lượn một vòng quanh người cô Hai rồi khuất sau cánh cửa tủ. Cô Hai vội chạy tới kiếm, lục nát cái tủ cũng không thấy đâu. Cô Hai rầu trong dạ lắm mà không biết tỏ cùng ai. Người thương thì kiếm miết không ra, người không thương thì lãng vãng mỗi ngày như oan hồn đeo bám. Đang rối bời bời không biết cách gỡ, chiều đó thằng người làm nhà ông Sáu hoảng hồn chạy lại báo tin:
- Thưa ông... thưa ông... ông chủ con cho mời ông đến nhà gấp. Ông dẫn theo cô Hai Oanh luôn. Ông gấp dùm con, không ông chủ la con chết.
Ông Bảy không hiểu đầu đuôi gì ráo, nhưng cũng vội vội vàng vàng đội cái nón, chống cây ba-toong, kêu cô Hai lên chiếc Vespa. Hai tía con gấp gấp chạy lên chợ Long Châu. Chân chống xe dựng cái cạch, chưa kịp bước qua cửa nhà, ông Bảy và cô Hai đã nghe tiếng thằng con ông Sáu la bài hải:
- Cô Hai Oanh... cô Hai Oanh... kêu cô Hai Oanh lại đây.
Nhác thấy ông Bảy, ông Sáu lập cập đẩy cửa bước ra:
- Anh Bảy. Anh rộng lòng bỏ qua chuyện ban sáng. Cho con Hai vào gặp nó chút, tụi tui làm sao nó cũng la làng đòi gặp con Oanh. Khổ quá anh Bảy ơi.
Cô Hai nghe tiếng la hét dữ tợn, mặt mày xanh mét núp sau lưng ba, ngập ngừng không dám vào nhà. Ông Sáu mặt mày thảm não, lay lay tay cô Hai:
- Con thương dùm chú Sáu. Vào cho nó nhìn cái nghen con. Hổng có gì đâu, cho nó nhìn cái rồi con dìa cũng được.
Cô Hai bản chất nhân ái. Nhìn người đàn ông đáng tuổi cha chú mà năn nỉ khổ sở, cô động lòng rồi gật đầu:
- Dạ, để con vào.
Cô Hai đặt chân qua ngạch cửa, cả người đánh thót. Người thanh niên trước mặt cô mắt long lên sòng sọc, đầu tóc rối bù, đang múa may điên cuồng. Nghe tiếng động, người đó quay qua nhìn. Cặp mắt bỗng dưng dịu xuống, cặp chân mày dãn ra, ngưng việc múa máy tay chân. Cô Hai chưa kịp cất tiếng, ông Sáu với ông Bảy núp sau cửa ngó vào.
- Đi! Đi! Đi ra chỗ khác.
Tiếng thét bất thình lình khiến tim cô Hai muốn rớt ra ngoài. Hai ông già thấy vậy nên rụt đầu đi mất tiêu, nỗi sợ của cô Hai càng nhân lên bội phần.
- Cô Hai Oanh. Cô Hai Oanh tới chơi. Cô Hai vào nhà ngồi, tui sai tụi nó rót trà cô Hai uống - giọng người này khác hẳn, nghe ngọt như đương phèn.
Cô Hai Oanh chưng hửng, khép nép tới ngồi lên bộ tràng kỷ. Anh này chui tọt vào đâu, tới lúc quay ra đầu tóc láng o, bóng lưỡng. Con ruồi nào xui xẻo đậu lên đó bảo đảm té lọi giò.
- Tui tới rồi. Anh có gì nói đi, hông nói tui về, ba tui đợi tui ngoài kia.
- Qua nè. Qua nhớ em lắm! - giọng người con trai eo éo.
- Hả?
- Tại cái thằng này nó đòi cưới em, qua ghét nên qua phá nó nãy giờ. Em yên tâm đi, qua hổng có bỏ em đâu mà em lo. Bữa hổm nhìn em khóc, rồi em buồn em trách, qua rầu đứt ruột.
- Chịu về rồi đó sao? Tưởng bỏ tui đi luôn rồi chớ.
- Em thông cảm cho qua. Âm dương đôi đường, nhiều khi qua nhớ em tha thiết mà qua hổng về được. Còn hai ngày nữa trăng tròn rồi qua tới thăm em nghen. Đừng trách qua nữa! Em trách một lời, y như dao nó cứa lòng qua một nhát, đau dữ lắm. Thương qua đi em!
- Ờ. Tui hổng trách móc gì đâu. Giờ tính sao với cái ông này? Làm ổng điên điên khùng khùng, tội người ta.
- Cho nó chết nó luôn. Nó đòi cưới em của qua, qua có đày xuống địa ngục cũng ám nó không cho nó yên.
- Thôi thôi. Bậy bạ không hà.
- Em... cho... cho qua nắm tay em cái nghen. Nhớ quá em ơi!
- Chèn ơi, nam nữ thọ thọ bất tương thân. Tui con gái nhà lành, tự dưng cho con trai nắm tay, còn duyên dùng gì nữa. Ráng đi, hai ngày nữa rồi tui cho nắm.
- Ờ, qua cắn răng cắn lợi chờ. Tới lúc qua đi rồi. Em yên tâm đi, thằng này nó hổng cưới em được đâu. Em gả vào nhà nó, là nó chết nó với qua. Chờ qua nghen em. Hai ngày nữa qua về!
- Ừ, đi đi. Tui chờ mà!
Từ bữa đó, ông Sáu Giáo không những không đòi chuyện mần sui mà còn dễ chịu ra mặt với ông Bảy trong việc mua bán. Lý do ra sao chỉ có cô Hai Oanh là hiểu rõ.
Hai ngày sau, trăng nhu nhú, thấp thoáng sau mấy tán lá dừa ở bên Đất Thánh Tây. Cô Hai than mệt, muốn đi nằm sớm. Bữa nay có mình cô ngủ ở gác lửng. Hôm qua ông Bảy cho người rinh cái bộ ngựa khảm xà cừ lên tầng một, đặt trước cửa phòng ông bà. Số là cậu Út bệnh, nữa đêm lỡ quấy khóc bà Bảy chạy ra dỗ cho nhanh.
Cô Hai vói tay mở cái đèn cà na ở góc cầu thang để làm đèn ngủ, chải sơ mái tóc rồi lên giường, buông mùng, đắp chăn ngang bụng. Cô Hai nào có buồn ngủ gì đâu, mắc gì ngồi dưới nhà mà bụng dạ trông ngóng, cứ thắc thỏm không yên. Thôi thì lên giường nằm cho rồi, trước sau gì cũng ngủ, ngủ trước chút cũng không chết thằng Tây nào.
Mơ màng, cô Hai đi từng bước lên lầu một, rồi lên lầu thượng. Ngày thường trên lầu thượng có hai lớp cửa, cửa sắt và cửa cây. Đóng xong lớp cửa cây rồi kéo cửa sắt ngang qua, bóp thêm ổ khóa. Chìa khóa được bà Bảy cất, hôm nào đánh bài trên đó hai cái cửa mới mở ra đón gió lùa vào. Muốn mở được cái cửa sắt ban đêm là cả vấn đề. Kéo nhẹ chút xíu tiếng động đủ đánh thức cả nhà, nhất là giữa đêm khuya thanh vắng. Cô Hai bước từng bước mà lòng nơm nớp lo ngại. Dè đâu, lên tới nơi, hai lớp cửa đã mở sẵn chờ cô bước ra khoảng sân ngập tràn bóng trăng. Trăng đêm rằm lúc nào cũng đẹp. Màu bàng bạc nhuốm đầy không gian, thấm ướt bờ vai thon thả, chảy dọc theo mái tóc nhung huyền của cô Hai.
Bước ra sân, người con gái ấy đã đứng đợi từ bao giờ. Người đó đứng tựa vào lan-can, mái tóc bay bay.
- Qua đợi em nãy giờ.
- Em...
- Xa em cả tháng trời dài đăng đẳng, tim qua héo hon hết trơn hết trọi hà.
- Người ta cũng gầy mòn rồi nè. Nhớ tui còn dòm tui được, chứ tui nhớ mấy người, tui biết dòm ở đâu? Cả tháng mà ghé qua tui có ba bốn bận. Tui buồn dữ lắm, có biết hông?
- Qua biết. Qua biết hết đó chứ. Đau cái dạ lắm, mà nói em nghe hổng có được.
- Có muốn ăn gì hông? Mai tui mua.
- Thấy em là đủ rồi. Em có thương, thì mỗi bữa ăn em gọi qua về ăn chung, qua cũng nhìn cũng ngửi thôi chứ có ăn được miếng nào đâu em.
- Ờ. Mà nè, mai mốt về với tui nhiều nhiều chút nữa được hông? Hổng có công bằng với tui miếng nào. Tui nhớ quá mà hổng biết làm sao.
- Trong nhà em có miếng bùa của ông thầy. Hôm trước qua nhém chút bị dính, hết đi đầu thai đó em. Nên qua đâu dám đi bậy bạ. Thôi nè, em biết qua nhớ em là được rồi. Qua thề, ngày nào mà qua hổng nhớ em, sét đánh cho qua khỏi siêu sinh.
- Ý chết! Thề chi mà độc vậy. Người ta đau lòng lắm, biết hông?
- Biết. Biết em thương qua nhiều. Cho... cho qua nắm tay em cái nghen.
- Nắm ít ít thôi đó. Nắm nhiều mòn tay tui rồi sao?
- Mòn tay em thì qua lấy tim mình ra đắp lại.
- Có trái tim hà, làm như nhiều lắm vậy đó. Chút xíu cái đòi lấy tim ra đền. Nè, nắm đi, nắm nhẹ nhẹ thôi. Như lần trước ôm tay tui cứng ngắt, tui về tui nhớ bạo tàn, tui muốn quên mà quên hổng được là kì lắm đó nghen.
- Chèn ơi, mà thôi, qua biết rồi.
Cả hai ngồi trên bậc tam cấp, ngẩng đầu ngắm trăng. Khi nãy vừa lên tới nơi, bóng trăng đã lấp liếm bậc thềm. Loay hoay chút xíu mà giờ đây cả thềm đã mượt mà màu trăng sáng.

2 nhận xét:

  1. Hay quá xá, thích tình yêu nhẹ nhàng, thẹn thùng- nhưng mà đôi khi cũng bạo dạn (nếu cần) này kaka. Cách viết đem lại không khí cổ xưa, tưng tửng hen :) haha. Tks XR, chúc bạn có thêm nhiều tác phẩm hay. Linh.

    Trả lờiXóa
  2. Sao bạn không viết nữa. Thực sự rất cuốn hút. Lâu lâu ghé qua xem có chương mới không, đọc lại những chương cũ mà vẫn trằn trọc ngủ không được! Tại bạn đó.

    Trả lờiXóa