
- Nếu có người hỏi tôi: "Màu của nỗi nhớ!?" - Tôi xin thưa, với tôi, nỗi nhớ mang màu tím. Màu tím man mác buồn và huyễn hoặc của hoàng hôn. Tôi nhớ mãi từng buổi chiều về, khi hoàng hôn âm thầm dừng chân trên đầu ngọn cỏ lau, vùng ngoại ô chìm đắm trong màu tím mơ hồ. Và thằng tôi, lại chạy xe lang thang vòng quanh, vô định. Hít căng lồng ngực mùi rơm rạ cháy trong gió chiều, khoan khoái tận hưởng luồng khí mát lành phảng phất mùi cỏ lau và đất mới vào những khi bắt đầu ngày mùa. Tôi yêu cái giản dị, nhưng đẹp nhất ở miền quê tôi đã được sinh ra và lớn lên. Vì yêu, nên tôi nhớ!
- Nhớ - là trạng thái tình cảm của con người. Là một khái niệm mơ hồ, không thể định nghĩa rạch ròi. Vì khi muốn định nghĩa cho thật rõ ràng, thì liệu có đủ ngôn từ mà diễn tả!? - Và khi ấy không chừng lại mất đi vẻ đẹp phảng phất cái buồn của nỗi nhớ. Thế thì, có đáng không!? Những gì thuộc về văn chương, thì hãy dùng văn chương mà tô hồng thêm sắc huyễn hoặc của màu nhớ.
- Nhớ - đôi khi tôi nhớ cái gì đó, thật nhỏ nhặt! Nhỏ nhặt mà tưởng chừng như đã quên. Thế mà lại nhớ! Nhớ về tuổi ấu thơ, ngày còn vô tư cắp sách đến trường, ê a cùng sách vở và mơ màng thật đẹp về một ngày mai. Màu nhớ lúc này lại trắng tinh tà áo sân trường, lấp lánh trong ánh nắng trưa. Tôi nhớ mãi những buổi tan trường, áo dài nhuộm tinh khôi con đường. Một vẻ đẹp đặc trưng và tinh khiết của thưở học trò. Và nhuộm trắng cả vùng kí ức nhỏ nhoi còn sót lại của tôi!
- Nhớ - khi biết thương, biết yêu, lại biết nhớ! Nhớ miên man, nhớ quay quắt, nhớ điên cuồng, nhớ nhớ và nhớ chơi vơi... Nhớ mãi lần đầu gặp nhau, em dịu dàng tỏa sáng trong bóng hoàng hôn. Tôi như kẻ khờ chỉ biết chạy lặng lẽ phía sau mà mơ tưởng. Nỗi nhớ mang màu hồng ngọt ngào như viên kẹo ngày thơ. Cảm giác ngọt ngào tan dần trên đầu lưỡi và tỏa ra khắp mọi tế bào trên thân thể. Vì tôi biết yêu, nên tôi biết nhớ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét