"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

10 tháng 8, 2008

Cuộc đời


Có những lúc tôi mơ hồ nhận thức,
Kiếp con người sao thật quá mong manh?
Dừng chân bên một túp lều tranh,
Và kinh hãi nhận ra đời rách nát.

Gió thổi qua hồn, ko là gió mát.
Mưa tuôn qua đời, rơi rớt từng giọt đen.
Tôi co người trước cuộc sống bon chen,
Tôi sợ hãi lòng người ko thể biết.

Đo lòng người như đo cơn nước xiết,
Có muốn đo, nhưng phải làm sao đo?
Sống bên nhau, canh cánh một nỗi lo,
Là bạn bè, ngày mai còn có thế?

Vận con người, một dòng xoáy u mê!
Muốn giải thoát, làm sao để giải thoát?
Đành nương nhờ oai linh nơi cửa Phật,
Tịnh vô trần, mong tìm chút yên vui!
-----------
Chút cảm xúc sau khi đọc đoạn đầu tiểu thuyết BỤI ĐỜI của TRIỆU XUÂN.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét