
Hoàn thành: 07/05/2006
-------------
Nó tin vào số mệnh, tin vào Tạo Hóa đã sắp đặt an bài. Vì thế, nó mỉm cười....
- "Tao có bạn trai mới, mày ạ!" - nó hớn hở.
- "Tao chịu thua. Mày liệu mày giữ!"
- "Ờ..."
- "Còn với bạn gái mày, mày tính sao?"
- "Có gì? Tao yêu cô ấy mà. Bạn trai thì liên quan gì đến bạn gái chứ?"
- "Thua. Tao nói không lại mày"
Ngắn và khó hiểu cho những ai vô tình nghe được.
---------------
29 Tết.
Chợ hoa đông đúc, chợ đêm rôm rả, người người chen chân. Nó lọt thỏm bên gian hàng, giương mắt ếch ngó lanh quanh. Mười lăm tuổi, vẫn cười toe toét khi khí xuân tràn về. Ngồi tí tách cắn hạt dưa, bao dự định vui Tết chiếm đầy tâm trí nó.
23h.
Chợ thưa thớt, không khí lành lạnh, phảng phất mùi rơm từ các đống dưa hấu, thoang thoảng mùi nhang trầm - nó đu đưa chân trên chiếc ba gác. Chị dọn xong gian hàng, đang ngồi nhìn vẩn vơ.
- "Anh chở nhóc đi một vòng đi rồi về".
- "Ừ" - tiếng đàn ông gọn ghẽ.
Tiếng xe máy đã xoáy nòng vang tành tạch, chiếc ba gác lăn bánh trong sương đêm. Nó cười khanh khách. Anh cưới chị được hai năm. Chị rất thương nó, anh cũng thế.
3h sáng.
Chị ngủ say. Nó trằn trọc mãi vì lạ chỗ rồi cũng thiếp đi.
Giật mình, một bóng đen đang bước vào phòng. Định thần, là anh. Nó nghĩ anh vào xem chị, nó nhắm mắt quay lưng vào tường. Anh nhẹ nhàng bế chị ra phòng ngoài.
Tiếng khép cửa rồi tiếng bấm khóa trái cửa khô khốc vang lên. Nó mở mắt, ngỡ ngàng. Bóng đêm trở nên đặc quánh và lạnh đến gai người. Cái người nó gọi là ANH đã trút bỏ lớp đứng đắn thường ngày để trở thành một tên thú tính.
- Anh đi ra, anh vào đây làm gì? - run rẩy.
- Anh yêu em!
- Anh đi ra, em la lên cho chị vào! - vớt vát chút hy vọng cuối cùng.
- Em cứ la, chị không bao giờ nghe... - con thú bật cười nham hiểm. Nụ cười nổi bật trong bóng đêm, lờn vờn, ma quái.
Bằng hết sức bình sinh, nó vùng vẫy, chòi đạp, cố gắng tống con thú ra khỏi nệm, cố gắng trong tuyệt vọng.
- Anh có yêu chị tôi không? - nó la thật lớn, âm thanh vang lên rồi chìm hẳn vào bóng đêm. Không ai nghe thấy, nó biết đã tuyệt vọng vào lúc này.
- Anh yêu chị, nhưng anh còn yêu em nhiều hơn... - hơi thở của thằng đàn ông trở nên nặng nề, phảng phất mùi hôi thối.
Miệng nó bị bịt kín bằng bàn tay thô bạo. Thân thể trắng nõn nà nổi bật trong bóng đêm. Trong mắt tên ấy hằn lên sự ham muốn không thể kềm chế.
Thân thể nó nhàu nát dưới bàn tay nhám nhúa đang thỏa thê sờ mó, nắn bóp. Mọi thứ đã quay lưng với nó trong lúc này. Sức lực của đứa con gái mười lăm tuổi trở nên vô dụng trước sự hung hăng của thằng đàn ông. Bóng đêm ngạo nghễ che dấu tội lỗi, lặng lẽ bao trùm và ngắm nhìn bằng ánh mắt hả hê. Buông xuôi, tay chân nó rã rời sau một lúc vùng vẫy, nước mắt nó khô hằn lên gương mặt quá trẻ thơ. Nó không khóc, bất chợt nó mỉm cười. Vì nó biết, số phận đã an bài...
Da thịt nó nhớp nhúa bởi nước dãi của con thú đang liếm láp trên thân thể, mùi đàn ông hăng hắc lợm giọng. Nó quay mặt vào tường. Một bàn tay bịt cứng miệng, một bàn tay thô bạo mò mẫm, một cái lưỡi nhớp nháp tận hường từng phân da, miếng thịt con gái tuổi xuân thì. Buông xuôi...
Cứng và nóng, nhầy nhụa kéo lê qua bụng nó. Gai người, trong nó cảm giác ghê tởm trào dâng, muốn ói... thật sự muốn ói.
Bị đè bẹp dí xuống tấm nệm bởi hai cánh tay gọng kiềm. Thân thể thằng đàn ông chèn giữa làm nó không thể nào khép chân lại được.
Đau, đau đến oằn người. Cảm giác thân thể bị chia làm đôi, cảm giác bị xé rách, cảm giác bị đâm sâu, cảm giác bị dập, bị thúc thô bạo. Tiếng ậm ừ, thân thể đầy mồ hôi bốc mùi nồng nặc, bờ môi bị chiếm hữu, lưỡi nhớp nháp, tất cả ập đến quá bất ngờ và ghê tởm để chịu đựng.
Mùi máu tanh ngập ngụa trong miệng, nó cắn thật mạnh vào môi con thú ấy. Cảm giác đau không làm mọi việc ngưng lại, nhưng làm nó hả hê.
Mùi máu tươi, mùi tinh dịch choáng ngợp không khí trong phòng. Ra máu nhiều, nó ngồi dậy đi vào toa lét. Dội rửa, nó đứng thật lâu dưới vòi sen. Nước chảy vòng quanh, trong nước lờn vờn tia máu. Cái dư vị của thằng đàn ông ộc ra từng dòng, cái dư vị kinh hoàng vừa qua không làm nó khóc, nó mỉm cười. Nó nhìn vào gương, cười chua chát.
Nỗi đau quặn lên trong lòng, nó co người, ói xối xả.
----------------
Sáng, nó thả từng bước trên đường về nhà. Chỗ ấy quá đau để có thể đi thằng người. Nó nói với mẹ, mẹ nói chuyện với ba, ba nói chuyện với mẹ vợ của thằng ấy.
Điều cuối cùng nó nhận được: "Vì danh dự gia đình, xin con hãy im lặng"
Nó vẫn mỉm cười...
Sau ngày ấy, bạn nó chỉ nghe: "Tao có bạn gái mới rồi, mày ạ!".
Chuyện đêm ấy chỉ còn trong bóng đêm của DANH DỰ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét