
Ngày yêu nhau chị hỏi: "Có một ngày, em sẽ đổi thay không!?". Em mỉm cười nhìn chị âu yếm: "Đến hơi thở cuối cùng, chị vẫn là trọn vẹn trong tâm hồn của em". Chị quay đi nhìn mông lung, không nói.
Ngày yêu nhau, em hỏi: "Có một ngày, chị rời bỏ em không?". Tiếng thở dài thay cho lời đáp.
Vậy, có đổi thay không!? - Em không tin vào đổi thay mà em muốn là mãi mãi. Chị khẽ cốc đầu, mắng: "Em trẻ con!". Thoảng đâu đây trong ánh mắt chị, có tia sáng nào vụt đến rồi vội đi?
Thế mà, điều em không muốn tin lại ngỡ ngàng ập đến. Chị ra đi, cũng không nói một lời. Chỉ một lời tạm biệt mà khó khăn đến vậy ư?
Ngày chị đi, trời mưa tầm tã. Em quay về nhốt mình trong đơn côi, nghe mưa rơi từng giọt, rát bỏng nỗi đau. Ừ, chị đi, thật đấy!
Vậy, có đổi thay không!? - Ừ, có đấy! - Em đã hết trẻ con chưa, chị ơi!?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét