Ừ thì... đúng là tôi 'ác' thật!
Sau một giấc ngủ dài, tinh thần đúng là sảng khoái hơn hẳn, năng lượng cũng tràn trề chuẩn bị cho ngày mới. Hôm nay nhìn tôi phơi phới, mặt tươi roi rói, cười đùa hí hửng. Tôi ngồi nói huyên thuyên từ lúc mới vào lớp cho đến hết cả tiết đầu. Mai có vẻ bực bội, nhăn nhó mặt mày nạt tôi:
- Mày mới ăn ớt sao mà lột lưỡi nói nhiều vậy? Tối qua tao nhớ tao cho mày uống bia chứ đâu phải uống tương ớt loại thượng hạng đâu.
- Kệ tía tao, tao vui tao nói. Tao nói ai mượn mày nghe?
- Mày lèm bèm kế lỗ tai tao hoài, bắt tao không nghe sao được? Tao lấy giấy nhét họng mày nha con quỉ!
- Miệng tao tao nói. Mày không thích nghe thì tao cho cục sing-gum nè, nhét vô đi.
- Đợi đó! Ra chơi tao xử mày. Thù này tao nhất định sẽ trả.
- Hô hô... chị mày luôn sẵn sàng.
- Mà thôi, nhìn mày vầy tao cũng yên tâm. Còn hơn mấy bữa trước, mặt mày như cái mâm, nhìn muốn tán cho vài phát. He he!
- Ơ, em này láo. Ăn nói với chị thế cơ à?
- Láo thế rồi sao? Chuẩn bị tinh thần chưa, tiết sau của bà Hường đó.
- Hả??????? - tôi há hốc mồm, tay quờ quạng kiếm lịch học - Trời!!!!!! Vừa tận hưởng được chút không khí trong lành buổi sáng, giờ lại thấy u ám nữa rồi.
- Đáng đời mày! Lo mà chuẩn bị sẵn mồm mép giải thích với ' người yêu' đi cưng.
- Người yêu con mắt mày. Miễn! Tao không có thói quen giải thích nhiều. Mà yên tâm, chị mày chỉ cần nói vài câu thì đâu lại vào đó ngay.
- Tao cũng ráng đợi xem.
Tôi cười cười, không thèm trả lời. Trong đầu vạch sẵn vài chiêu cho tình huống 'nguy cấp' sắp tới. Quả nhiên tôi với Mai đoán không sai. Tiết thứ hai bắt đầu bằng màn chào sân cực kì [...]. Lần lượt từng người được kêu lên, nếu không kiểm tra tập thì cũng kiểm tra bài cũ, tụi còn lại ngồi dưới ngơ ngác nhìn nhau. Hiện tượng lạ ngàn năm mới có một lần. Vì cô Hường nổi tiếng là dễ chịu, không bao giờ nổi hứng kiểm tra đột xuất như thế này đâu. Được chừng hơn nữa lớp, người thì không mang tập, người thì không trả lời được câu hỏi, người thì chép thiếu bài... ánh mắt và màu sắc trên gương mặt cô bắt đầu đổi khác. Không khí trong lớp chùng hẳn xuống, tiếng ruồi bay vo ve càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi đang bao trùm trên khuôn mặt ngây thơ vô số tội của các sinh viên năm nhất. Mọi người đưa mắt nhìn nhau đầy lo ngại. Tiếng cô lảnh lót:
- Lớp trưởng đâu?
- Thưa.... - hàng chục cặp mắt quay lại nhìn chăm chú nơi phát ra tiếng nói.
- Chị có thể giúp tôi trả lời, trường hợp như thế này có xứng đáng báo lên thầy chủ nhiệm cũng như là trừ điểm thi đua của lớp không?
- Thưa....
- Từ nãy đến giờ hầu như không anh chị nào có thể trả lời câu hỏi của tôi. Đừng cho tôi biết là chị cũng không thể trả lời câu hỏi vừa rồi.
- Dạ.... - làm thân 'lãnh đạo', đứng mũi chịu sào cho cả lớp, giờ đây thì 'trọng trách' đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của bé lớp trưởng.
Tôi nhìn bạn ấy thấy tội nghiệp sao sao, nhưng biết làm gì hơn bây giờ?
- Tôi đang chờ câu trả lời của chị. Đừng lãng phí từng giây quí báu, được chứ?
- Thưa... dạ, xứng đáng ạ! - lớp trưởng vừa trả lời mà mặt cúi gầm xuống mặt bàn, hình như đang cố gắng đếm xem trên bàn có bao hạt bụi.
- Được, anh chị nghe rõ chứ? Không phải tôi xử ép, mà chính lớp trưởng cũng đã khẳng định điều ấy. Còn anh chị nào có thắc mắc khác không?
Tôi đang bụm miệng cười vì nãy giờ giỡn với Mai, tự dưng nó đập vai tôi:
- Mày còn cười. Tại mày không đó, lo mà gỡ đi. Chứ con đó có làm gì đâu mà phải gánh cơn thịnh nộ của bà già này?
- Gì tại tao? Vô lý!
- Không tại mày thì tại ai? Tối qua tao chắc chắn bả mất ngủ cả đêm để đợi tin nhắn của mày, mà mày thì chết xó nào rồi. Sáng nay vào lớp thấy mày tươi phơi phới vậy, ai không tức hả?
- Lỡ rồi, tại tao say quá có nhớ gì đâu. Giờ làm gì được nữa?
- Không biết. Lớn rồi, tự giải quyết hậu quả mình gây ra đi.
- Ok. Muốn thì tao làm. Chuẩn bị đóng kịch tiếp - tôi cười nham nhở.
- Mày thi vào Cao Đẳng Điện Ảnh thì đúng hơn.Quỉ!
Tôi lấy ít nước thấm vào khăn giấy, chậm chậm lên trán.
- Vậy sau tiết này, tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với Ban Giám Hiệu về tình hình của lớp. Có ai phản đối gì không?
- Thưa cô... - Mai nó đứng dậy, nét mặt đầy vẻ lo lắng.
- Có việc gì?
- Bạn My... bạn My...
- Bạn My sao? - cô Hường nhíu mày, mặt đanh lại.
- My bị gì mà nãy giờ.... nãy giờ... Em không biết sao nữa. Cô giúp em!
- Lớp trưởng, qua xem giúp cô. Cô không tiện đi xuống! - giọng nói của cô pha chút nghi ngờ. Không lầm thì cô đang nghĩ tôi giở trò.
Nhỏ lớp trưởng bước tới, khom người xuống nhìn tôi rồi giật nảy người lùi lại. Đang nhắm nghiền mắt, nghe bước chân nó đi tới rồi hơi thở nó thật gần, tôi mở trừng mắt nhìn nó cười toe toét, mặt nó hết hồn tếu chịu không nổi. Mai chồm tới, lầm bầm:
- Bà nói với giáo viên là con My cần xuống phòng y tế. Lẹ lên, không thì lớp bị trừ điểm bây giờ.
- Ok!
Không biết lớp trưởng lên nói chi đó, mà thấy vừa dứt câu, lập tức cô Hường đi như bay xuống chỗ của tôi. Tôi chỉ việc nhắm nghiền mắt, mặt nhăn nhó ra vẻ đau đớn.
- Em có sao không? - cô lay nhẹ tay tôi.
- Nó sao đó cô ơi. Nó nói với em nó bị đau bụng từ lúc mới vào lớp tới giờ. Càng lúc nó càng đau, em không biết sao giờ nữa.
- Ừ, để cô xem. - cô ngồi xuống, đặt tay lên trán tôi, hỏi: Em cảm thấy thế nào?
- ........
- My bị thế này bao lâu rồi Mai?
- Dạ, từ đầu tiết một.
- Em ổn chứ? Có cần lên phòng y tế không?
Nghe tới đó, tôi vội gật đầu. Gật nhè nhẹ, kẻo làm quá người ta nhận ra mình giả bộ thì toi công.
- Ok! Mai, em đỡ My lên phòng y tế. Cô không bỏ lớp được - chắc còn giận tôi lắm đây, nên mới ra vẻ lạnh lùng đến thế.
- Ơ... - Mai đá chân tôi. Nếu cô không ra khỏi lớp thì đóng kịch nãy giờ cũng đâu làm được gì.
Tôi níu nhẹ tay áo cô, thì thào tiếng được tiếng mất:
- Em khó chịu lắm. Cô đi với em... Em sợ lên phòng y tế, em không đi đâu!
- Cô còn có lớp - vừa nói, cô vừa đứng dậy định bỏ đi.
- Em khó chịu quá cô ơi! - đã đóng kịch là phải đóng cho trót, đi sao được khi mà ngón út của cô ta đang được lay nhẹ nhẹ với vẻ thành khẩn. Tôi cười thầm: "Thoát được mới lạ!"
- Mai, đỡ My lên phòng y tế. Cô không đi được.
- Nó sợ phòng y tế còn hơn sợ cọp. Em kêu nãy giờ mà nó không chịu đi nên mới phiền tới cô, nó chỉ nghe lời cô thôi.
- Được. Em đứng dậy, cô lên phòng y tế với em.
- Em đứng không nổi. Cô nắm tay em, được không? - giọng nói tôi giống như người hấp hối sắp từ giã cõi đời.
Cô Hường nắm tay, đỡ tôi đứng dậy. Trước khi đi, tôi lại bị Mai đá thêm một cái đau điếng người, bụm miệng không kịp nên kêu: "Á!"
- Em sao vậy? Đau lắm hả? - lúc này cô ta mới lộ vẻ lo lắng thật sự.
Ra khỏi lớp, đi được gần nữa đường, tôi còn nghe tiếng tụi nó đập bàn, huýt sáo rồi tiếng Mai cười lanh lảnh. Tôi làu bàu: "Đứa nào quên công của tao là không xong đâu à nha!"
- Em nói gì?
- Không. Em đau quá, có nói gì được đâu.
Tới phòng y tế, trời xui đất khiến sao mà phòng trống trơn. Bất giác tôi thấy lo lo, giác quan thứ năm rưỡi của tôi nó nhảy lụp bụp báo hiệu chuyện gì đó sắp đến. Xui hay rủi đây?
Tôi nằm xuống giường, còn cô bước ra đóng cửa phòng lại, khép luôn cả cửa sổ. Tim tôi đập ầm ầm, còn thiếu chút xíu thôi là nó nhảy luôn ra ngoài. Quay vào, cô rót ly nước, mang đến tận giường đút tôi uống.
- My sao rồi? Làm mình lo quá đi!
- Có sao đâu - tôi bật dậy, nhe răng cười.
Cô sững người nhìn tôi, miệng há hốc, muốn nói điều gì đó nhưng tạm thời chưa thành câu.
- Thôi mà! Vuốt giận nha! Giận em thì nói chứ đâu cần vào lớp hành hạ sinh viên như vậy.
-......
- Còn giận em hả? Em xin lỗi. Tối qua em mệt quá nên quên nhắn tin cho cô. Định hôm nay vào xin lỗi, chưa gì cô đã.... - tôi cười cười.
- Đã sao?
- Sáng nay cô làm cả lớp mất hồn chứ sao. Đừng giận mà, không tốt cho sức khỏe! - tôi níu tay áo cô, giật nhẹ nhẹ.
- Không giận! My khỏe rồi phải không? Khỏe rồi thì đứng dậy về lớp, cô còn phải dạy.
- Lạnh lùng với em vậy sao?
- Không! Cô lo em bị bệnh nên mới dìu em xuống đây. Cô không nghĩ mình đã lớn rồi mà lại bị một em học sinh đùa giỡn hết lần này đến lần khác.
- Cô.... em xin lỗi! Em có đùa gì với cô đâu. Mới vào lớp cô đã 'khủng bố' tinh thần rồi, chưa gặp riêng cô sao em giải thích gì được.
- Cô dữ vậy sao? - cô ta quay lưng đi, không thèm nhìn tôi.
- Ý em là...
- Là sao?
- Ai nói cô dữ bao giờ. Cô lúc nào cũng hiền và dễ mến mà!
- Đừng có dụ tôi! - cô quay ngoắt đi, bước ra cửa.
Thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, tôi bay thẳng xuống giường chụp tay cô lại.
- Thôi nè, năn nỉ. My không đùa như vậy nữa. Tha lỗi cho My đi! - Ép mình hết sức tôi mới đổi được cách xưng hô với người này.
- My có lỗi gì đâu mà tha. Tại cô quá tin người, biết trách ai?
- Cô muốn gì My cũng làm. Đừng vì bực bội My mà làm ảnh hưởng tới người khác, nha! - tôi cố hết sức để dùng cái giọng ngọt ngào nhất có thể.
- Không phải tại My. Vì lớp học không tốt, cô buộc lòng phải làm thế.
- Trước giờ cô đâu có vậy đâu. My xin mà, tha lỗi cho My, tha cho cả lớp. Rồi cô muốn My làm gì cũng được!
- Thật không? - bất chợt cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Ơ.... - có vẻ tôi bị hố, nhưng phóng lao đành phải theo lao - Thật! My nói thật mà!
- Miễn cưỡng nhỉ!? - bà này có sở thích dồn người khác vào đường cùng mới thỏa mãn.
- Cô nghĩ xấu cho My thôi.
- Vậy, điều đầu tiên cô muốn My làm, My có làm không?
- Làm, chắc chắn! - tôi cố gắng nở nụ cười đẹp nhất có thể.
- Đổi cách xưng hô. Mình không thích My gọi mình bằng 'cô' nữa.
- Hmm... ừ, đổi. My không gọi thế nữa. Cô muốn My gọi sao?
- Vừa nói xong, lại.... - giận tiếp!
- Tại.... tại chưa biết cách xưng hô mới. - tôi gãi đầu.
- Thôi, My không thích mình không ép. Gọi sao cũng được, tùy My. Ép My làm, My làm theo với sự khiên cưỡng cũng không vui.
- Hì hì. Gọi cô xưng My nghe dễ thương hơn. My thích thế, có được không?
- Được. Còn bây giờ về lớp, được chưa?
- Chưa. Gần hết tiết rồi, ở đây chơi với My. Nhưng... cô hứa tha cho cả lớp rồi đó nha.
- Hứa hồi nào?
- Hồi nãy đó. Cô mau quên thế!
- Mình chưa hứa gì về điều đó cả.
- Để My nhắc cho cô nhớ ha. - phóng lao thì phải theo lao, nhưng lao dừng rồi còn tôi lại muốn chạy nữa.
Dứt câu, tôi bước đến phía sau, vòng tay qua eo ghị nhẹ cô vào lòng, tựa cằm lên vai. Thì thầm:
- Vậy, đã nhớ chưa?
- Hơ... phòng y tế đó My à.
- Đóng cửa rồi, đừng lo.
- Lỡ ai vô thì sao?
- Thì thôi! - vừa nói, tôi vừa thở nhẹ từng hơi nóng bỏng.
- My... hư quá! - tôi cảm giác cô vừa thở gấp một nhịp.
- My hư lâu rồi. Cô mới biết sao? - tôi hôn lên vùng gáy trắng ngần. Nụ hôn đủ nhẹ để khơi nên cảm xúc, đủ ẩm ướt để khiêu khích giác quan và đủ nhanh để người khác phải vội vã kiếm tìm.
- Biết... - trong thoáng chốc, giọng nói của cô chỉ còn là hơi thở.
- Thế... cô đã nhớ lời hứa chưa? - tôi hôn lên gáy một lần nữa, rồi hôn lần lần qua hai bên cổ và vai.
- Nhớ... nhớ rồi... - cô mềm đi trong vòng tay tôi.
Tôi xoay người cô qua, và lướt môi trên vùng cổ... rồi hôn khẽ lên tai, dùng lưỡi mơn trớn dọc theo vành tai và cắn nhè nhẹ nơi đó.
- Đừng quên những lời cô đã hứa với em, được không? - tôi thì thầm.
- Không... mình không bao giờ quên... My... - toàn bộ sức nặng cơ thể cô tựa lên tay tôi trong khi cô vòng tay qua ôm tôi thật chặt.
Thú thật, tôi không muốn đi xa hơn nữa. Mà bây giờ dừng lại, dễ bị ăn guốc như chơi. Tôi đang hôn mà đầu óc bay đâu đâu tìm cách thoát thân, ngẫm nghĩ... ngẫm nghĩ... chợt tôi giật bắn người - cô Hường nắm lấy tay tôi đặt lên đôi bồng đảo đang phập phồng sau làn áo mỏng, tôi cảm giác tay mình bị thiêu đốt bởi ngọn lửa vô hình hừng hực cháy trong thân thể của người đàn bà này. Đôi chân cô dìu bước cả hai tiến đến giường, chưa kịp phản ứng, cô vòng tay qua cổ kéo ghì tôi nằm lên người. Tôi thật sự phát hoảng.
Tiếng gõ cữa. Tôi hết hồn bay liền xuống ghế ngồi chỉnh trang y phục, vuốt lại đầu tóc. Cô cũng vội ngồi dậy, sửa sang lại tóc tai và cài nút áo ngay ngực. Mặt cô ửng hồng, còn mặt tôi thì tái mét. Nếu ai đó bắt gặp cảnh vừa rồi, chắc chắn tôi sẽ bị đuổi học còn cô bị kỉ luật trước Hội Đồng. Nhưng số tôi may mắn chán, người đẩy cửa bước vào là Mai.
- Thưa cô, em xuống coi My sao rồi. Lớp trưởng nhờ em hỏi cô, cô có dạy tiếp tiết sau?
- Có. Nãy giờ cô canh chừng My. My khỏe rồi, cô cũng chuẩn bị lên lớp.
- Nhưng.... sao My ngồi trên ghế còn cô nằm trên giường? - con này đúng ác! Nhìn là biết mà còn cố tình hỏi tới. - Hay tới lượt cô không khỏe? Nếu cô không khỏe em sẽ thông báo để lớp được nghỉ tiết.
- Không. Tự dưng cô hơi chóng mặt, giờ hết rồi. My, đỡ cô dậy dùm - cô Hường quay qua nhìn tôi, ánh mắt pha chút ngại ngùng.
- My, khỏe chưa mày?
- Khỏe, khỏe chán!
- Vậy lên lớp với tao. Bỏ tao chèo queo trên đó không ai nói chuyện hết.
Hai đứa nói với nhau vài câu cho có, chứ nó nhìn vào biết tỏng chuyện gì đã xảy ra.
- My lên lớp với Mai đi. Cô về phòng giáo viên chút.
- Ok. Cô còn chóng mặt không? Đi cẩn thận. - tôi nháy mắt với Mai.
- Không sao.
Đợi đi được khoảng xa xa, nó nhìn tôi với ánh mắt kì cục rồi hỏi:
- Sao? Giường êm nệm ấm, phòng khép kín cửa, làm được gì chưa cô nương?
- Trời ơi! Làm cái gì? Mày mà xuống không kịp là tao chết. Nhém chút mất đời trai!
- Mày còn gì để mất? - nó cười đểu.
- Xí. Còn nhiều là khác. Tem kiểm định dán cả chục lố nè. Muốn không? Tao cho vài miếng.
- Cám ơn! Xài chung đồ của mày dễ chết. Nói tao nghe chuyện gì đã xảy ra hồi nãy.
- Mày nhìn mà không biết chặt đầu tao.
- Biết thì biết. Nhưng đâu biết rõ đầu đuôi. Kể lẹ lên!
Nó nghe xong, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nhìn nó cười, tôi quê không tả xiết.
- Mỡ dâng tới miệng mèo mà chê. Ha ha!
- Kệ tao mày! Vô duyên!
- Ờ, kệ mày. Ha ha! Cám ơn tao đi, không có tao là mày mất zin rồi. Ha ha!
- Cám ơn. Em cám ơn chị hai.
- Đâu có cám ơn suôn vậy. Chầu cà phê, cưng!
- Xí. Đồ lợi dụng. Đồ cơ hội!
- Ê, không lẽ đời trai của mày lại rẻ hơn chầu cà phê đó sao?
- Đừng chọc tao chửi thề à. Muốn ăn muốn uống gì nói lẹ, tan học rồi đi.
- Ngoan. Ha ha! Tao thương mày chỗ đó đó.
Nó cười ngon lành khiến tôi cũng bật cười theo.
Vào tiết, gần mười phút sau mới thấy cô vào lớp. Đằng hắng lấy giọng mấy lần, cô mới nói được:
- Lớp vi phạm lần đầu, tôi tha cho. Tôi không hy vọng tình trạng này lặp lại thêm lần nào nữa, anh chị rõ chứ?
Giờ học chán phèo. Ngồi lắc lư hoài không thấy hết giờ, nhìn ngó nghiêng cũng không có ai để chọc, tôi tiu nghỉu gục đầu xuống tập định ngủ. Chưa kịp ấm chỗ đã bị cô gõ nhẹ mặt bàn. Tôi bực lắm, quyết tâm 'trả thù'. Đợi cô đang say sưa giảng bài, tôi đá mắt với cô. Không thấy phản ứng, tôi đá mắt lần nữa. Cô chau mày, nhìn nơi khác. Quyết tâm làm đến cùng, tôi buông viết, một tay chống cằm nhìn cô, một tay tôi vuốt ve, mơn man nhè nhẹ nơi vùng cổ. Sẵn tiện, tôi còn cố tình mở bung nút áo đầu tiên, rồi cứ thế mơn trớn nơi vùng cổ mịn màng của tôi bằng sự di chuyển mềm mại của những ngón tay, sao cho thật [....]. Quả nhiên tôi đoán không sai, cô ngưng giảng bài khi nhìn những động tác đó. Sau năm phút lấy lại bình tĩnh, cô tiếp tục bài giảng, còn ánh mắt cứ dán vào bàn tay đang 'làm việc' của tôi. Tôi cam đoan rằng đây sẽ là bài giảng khó hiểu nhất của cô từ trước tới giờ trong sự nghiệp giảng viên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét