Tác giả: Jackie Văn (khoanhkhacvothuong_hxr)
"Ngày mai em đi... biển nhớ tên em gọi về..."
Tôi gặp em vào một buổi chiều buồn, khi hoàng hôn âm thầm phủ kín bờ cát trắng. Biển rì rào sóng vỗ....
---
Tôi vừa chuyển công tác đến đây được vài ngày, thời gian quá ngắn để kịp thích nghi với cuộc sống mới. Tôi yêu biển, phải, tôi yêu từng con sóng bạc đầu vỗ suốt ngàn năm, yêu từng đàn hải âu táo tác khi chiều xuống, yêu hàng phi lao rào rạt trong gió, yêu bờ cát mềm mát rượi bước chân đi... đó là lý do tại sao tôi đăng kí ngay chuyến công tác khi công ty đưa ra đề nghị.
Ngồi ngắm mặt trời dần dần khuất, vài tia nắng mong manh còn sót lại trên mặt biển lấp loáng... tôi đứng dậy, đi dạo dọc theo bờ biển. Thỉnh thoảng vài cơn sóng nhẹ vỗ vào bờ, liếm lên bàn chân tôi, cảm thấy mát mẻ dễ chịu. Biển đùa cùng tôi, tôi đùa cùng biển, tôi lấy chân tóe nước rồi bật cười khanh khách một mình. Xắn cao ống quần, để chân lún sâu vào cát ướt, tôi rượt đuổi con còng bé nhỏ... chợt:
- Ở đây có nhiều mảnh chai vỡ, chị cẩn thận kẻo bị chảy máu.
Tôi giật mình quay lại, ô là la, một bé con xinh xắn.
- Cám ơn em. - tôi quay lại.
- Chị mới đến vùng này?
- Vâng, mới đến được vài ngày. Chưa kịp thích nghi với cuộc sống ở đây, thấy buồn nên ra biển dạo chơi. Còn em?
- Nơi nào có biển, nơi đó sẽ có em. - cô bé mỉm cười.
Vậy là có người cùng tôi đi dạo. Cũng hay, đỡ buồn. Cô bé ít nói, hay nhìn xa xăm... Khuôn mặt gầy, vóc dáng gầy, mái tóc gầy... nhìn bé thật mong manh, tựa như tia nắng yếu ớt cuối chiều trên biển.
Như thói quen, sau giờ tan sở tôi lại ra biển. Ngồi trước biển, nghe phi lao thì thầm, thỉnh thoảng vài tiếng hải âu cao vút... thấy lòng nhẹ nhõm. Có đôi khi tôi còn xách theo bộ đồ để hứng lên thì nhảy ùm xuống nghịch nước, nghịch đến mệt nhoài và ướt đẫm. Cô bé chỉ đứng trên bờ, nhìn tôi nghịch nước rồi mỉm cười, lúc ấy tôi thấy trong mắt bé lấp lóe niềm vui và nỗi khao khát. 2 tuần tôi đến đây, tôi đã quen với khung cảnh mới, và quen luôn cả việc em có bên cạnh tôi mỗi buổi chiều dạo trên bờ biển.
Em - tôi chỉ biết gọi thế. Bao lần tôi hỏi tên, bao lần em khe khẽ lúc lắc đầu: "Biết tên làm gì hả chị? Chị muốn gọi em thế nào.. hãy gọi thế đấy". Lúc đầu, tôi hơi ngạc nhiên, vài lần sau thì hết. Thế là tôi đặt tên cho em là Hải Âu, em gọi tôi là Phi Lao. Em nói: "Phi lao sẽ là nơi để Hải Âu thôi tung cánh, chị ạ!"
Phải nói là đầu óc tôi rất đơn giản, bạn bè cứ nói tôi vô tư, em nói sao tôi nghe vậy, ko suy nghĩ gì nhiều hơn. Em hay choàng khăn cổ, chiếc khăn choàng bằng vải voan, màu ngọt ngào nổi bật lên làn da trắng xanh xao. Tôi thích dáng em gầy đứng trước biển, gió thổi phần phật, khăn choàng phất phới bay trong làn gió, nhìn em đẹp lạ lùng. Lúc đó, tôi hay liên tưởng đến hình ảnh tiên nữ tôi thường đọc trong truyện cổ tích thời bé nay lại hiển hiện ra trước mắt.
Hải Âu hay lặng lẽ bên cạnh tôi, khi tôi vui, khi tôi buồn, khi tôi bực bội em đều dịu dàng lắng nghe. Thế mà, em chưa từng nói gì cho tôi nghe. Em chỉ nói: "Hải Âu chỉ thích và muốn được nhìn Phi Lao cười, thế thôi!". Tôi nói càng nhiều, em càng im lặng để lắng nghe. Tôi thầm cám ơn em!
Có 1 ngày:
- Ngày mai chị đến nhà em chơi nha.
- Chi vậy em? Sao tự nhiên mời chị đến nhà?
- Sinh nhật em.
- Ủa, vậy hả? Ừ, mai chị đến. Hihi, vậy là Hải Âu của chị lại thêm 1 tuổi mới rồi nha.
Em hẹn tôi 6 giờ chiều. Đi theo con đường em chỉ, loay hoay một lúc ko hiểu tại sao tôi mất phương hướng. Ở đây nhà nào cũng giống nhà nào. Nhà cao tầng, 1 kiểu cổng, 1 màu sơn, biết nhà nào đây? Đến 6h30 mà tôi vẫn còn ngoài đường. Điện thoại reo:
- Chị đến chưa?
- Chưa. Chị ko tìm được nhà. Chị đang đứng ở.....
- Oh, em đón chị. Gần tới rồi đó, chị đi thẳng 1 chút nữa.
- Uh.
Tôi chạy chầm chậm quan sát hai bên. Ko thấy em. Bất giác tôi ngó nghiêng lên trời, ở trên ban công một căn nhà có 1 chiếc khăn choàng bay bay trong gió. Á à, cô bé này...
Tôi nhấn chuông. Một chị lớn tuổi ra mở cửa:
- Cô là bạn cô chủ?
- Ơ... dạ! - tôi hơi ngạc nhiên rồi gật đầu, tôi cũng đâu có biết tên em.
- Mời cô vào. Cô chủ đang đợi cô trong kia. Cô cứ để xe, có người giữ.
- Vâng, cám ơn chị.
Căn nhà rộng, trang trí rất đẹp. Chứng tỏ chủ nhân nó rất giàu. Tôi ngồi lên ghế sofa, len lén quan sát xung quanh. Tất cả quá sang trọng, hơn cả những gì tôi được chứng kiến từ trước đến giờ.
- Mời chị lên phòng, cô chủ đợi chị.
Tôi bước theo chị giúp việc lên cầu thang, căn phòng cuối hành lang mở cửa sẵn. Tôi bước vào, ko có ai. Căn phòng hơi tối và tạo cho người ta cảm giác buồn bã. Các cửa sổ đều được buông rèm.
- Cô là bạn của con tôi?
Tôi giật mình quay lại, người đàn bà lớn tuổi, dáng vẻ sang trọng đang đứng nhìn tôi.
- Dạ vâng, là cháu. Xin lỗi... bác là?
- Tôi là mẹ cháu My, bé nó mời cô đến dự tiệc sinh nhật hôm nay chắc là nó quí cô lắm?
- Hơ... dạ, cháu ko biết!
- Cô ngồi xuống đây, tôi trò chuyện với cô 1 chút, được chứ?
- Dạ.
- Ko dấu gì cô, con bé nhà tôi bệnh tim rất nặng. Ko biết sống được bao lâu nữa. Nó lại sống khép kín quá, ko có bạn bè gì cả. Tôi thấy nó buồn mà xót lắm, hôm nay nó mời bạn đến nhà, tôi rất vui. Tôi hy vọng cô có thể giúp tôi làm cho bé nó vui trong thời gian ngắn ngủi, ít ỏi còn sót lại cuối cuộc đời.
- Dạ... thế mà em ko nói gì cho cháu nghe. Cháu sẽ làm hết sức để giúp em vui! - tôi nghe mà choáng váng, em bệnh nặng thế sao?
Cuộc nói chuyện gián đoạn, em bước vào. Hôm nay em mặc đầm trắng, thanh thoát và nhẹ nhàng. Nhưng nó làm cho nước da của em lại càng xanh xao.
- Happy birthday, Hải Âu! - tôi trao cho em món quà.
Hôm nay nhìn em vui.
- Thôi, vào bàn ăn đi. Đồ ăn nguội cả rồi.
Cả 3 chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Hôm nay tôi hay nhìn em, ko hiểu tại sao. Chỉ thấy em gần gũi và đáng yêu. Nghĩ đến căn bệnh em đang gánh chịu, nghĩ đến em ko còn sống bao lâu nữa, tôi thấy nghèn nghẹn. Có lẽ tôi đã quen với sự hiện diện của em!?
Sau đêm ấy, em có vẻ mệt mỏi hơn. Em lại gầy hơn, ánh mắt xa vắng khi đứng trước biển. Chúng tôi vẫn ra biển như ngày nào, biển luôn gần gũi và thân thiết. Em ngồi bên, ngã đầu vào vai tôi, im lặng. Tóc em thoảng hương, mùi hương dìu dịu... tôi thấy trong lòng dậy lên cảm giác khó tả. Ngập ngừng... tôi choàng tay kéo em vào lòng. Em mong manh hơn tôi thường nghĩ. Bất giác em nói: "Hải Âu thôi tung cánh rồi Phi Lao ạ, yên bình lắm!" rồi nhắm mắt mệt mỏi.
Chúng tôi lặng lẽ bên nhau, lặng lẽ chứng kiến trong lòng mình hình thành một tình cảm khó lý giải... Tôi có quá vô tư để vô tình ko hiểu những lời em muốn nói?
Sáng chủ nhật, em rủ tôi lên đồi cát. Tôi mang theo tấm bạt để trải chỗ ngồi, em mang theo làn mây đựng đầy thức ăn. Chúng tôi ăn trưa và nghỉ trên đồi, em làm bánh rất khéo, tôi ăn hoài ko biết chán, em nhìn tôi ăn mà cứ mỉm cười. Tôi nhìn em, em nhìn tôi, chúng tôi nhìn nhau... nhoẻn cười. Trưa, nằm bên nhau, tôi liều nắm lấy tay em, bàn tay xương xương, ngón tay quá gầy. Tôi áp lên má, em ngạc nhiên rồi nhắm mắt, hình như em vừa khẽ cười?
- Mình quen nhau 3 tháng rồi đấy. Nhanh quá há Hải Âu?
- Thời gian có chờ đợi ai đâu hả chị?
- Ừ, vì thế phải biết tận dụng hết thời gian em ạ.
- Hải Âu luôn tận dụng tất cả thời gian để ở bên cạnh Phi Lao. Em luôn muốn bên chị...
Em quay qua ôm và dụi đầu vào lòng tôi, tôi thở dài...
Buổi chiều, chúng tôi ăn 1 ít bánh mì rồi đùa giỡn với nhau trên cát. Bất chợt, em trượt chân, lăn tròn xuống dốc. Hoảng hốt, tôi vội chạy theo níu em lại. Đến lượt tôi bị trượt, bằng hết sức tôi chồm qua nắm lấy tay em. Chúng tôi lăn với tốc độ thật nhanh theo triền dốc, cát bám đầy mũi và miệng. Va chạm thật mạnh khi xuống tới mặt đất, phủi vội những hạt cát trong miệng và trên mặt, tôi chồm qua em. Em nằm đó, ko nhúc nhích. Tôi phủi những hạt cát bám đầy trên mặt em. Em tựa đầu vào lòng tôi, thở dốc. Mặt em xanh dần.. tôi cuống quít. Chạy thật nhanh lên trên lấy thuốc cho em, tay tôi run rẩy đút em uống thuốc. Em nằm trong lòng tôi đến khoảng 1 tiếng sau, em tỉnh lại, thì thầm: "nếu em chết, em muốn được nằm bên cạnh hàng Phi Lao. Nghe Phi Lao hát ru, để nghĩ rằng chị luôn kề bên" - tôi la: "Chết gì mà chết. Em chết chị đi dạo bờ biển với ai?"
Em lại mỉm cười ko nói, giọt nước mắt nóng hổi chảy dọc khuôn mặt. Tôi cũng khóc....
Ngày hôm sau, ko thấy em đứng đợi ở bãi biển như mọi khi. Linh tính ko lành, tôi chạy vội đến nhà em. Nhấn chuông:
- Bà chủ đưa cô chủ vào trong TP để chữa bệnh. Cô quay lại sau!
Cánh cửa sắt dần dần khép, tôi ngỡ ngàng... "Hải Âu, mạnh mẽ, em ơi!"
1 tháng sau, tôi luôn mang trong lòng hy vọng em sẽ quay về bên tôi như ngày nào. Chúng tôi lại tiếp tục đùa sóng, nghịch cát.. tôi sẽ nói với em: "Chị cần em!"
Buổi chiều hoang vắng, tôi mừng rỡ chạy thật nhanh đến 1 bóng hình đứng trên bờ cát. Người phụ nữ quay lại, ko phải em.
- Con bé nó qua đời rồi, cô ạ!
Tôi quị xuống, nghe sóng gầm thét.
- Nó nhờ tôi trao lại cho cô. Tội nghiệp, phút cuối nó rất muốn có cô kề bên nhưng.... ko kịp cô ạ! Về đến đây, nó đã trút hơi thở cuối cùng trước khi được đến bên biển... bé nó yêu biển lắm, cô có biết ko?
Người phụ nữ trao cho tôi 1 gói nhỏ, tôi run run mở ra. Chiếc thánh giá em hay đeo trên cổ, 1 mảnh giấy, mảnh giấy gói kẹo mà có lần tôi nghịch ngợm dúi vào tay em. Lần đó, em bảo: "Em giữ mãi mảnh giấy này, nó là món quà đầu tiên chị trao cho em"
Tôi bật khóc, nức nở như đứa trẻ. Giọng người phụ nữ vang vọng xa xôi:
- Chúng tôi để bé yên nghỉ bên hàng phi lao như ý nguyện... Con bé nó yêu tất cả những gì gắn liền với biển. Trước khi nhắm mắt, tôi nghe nó thì thầm: "PHI LAO"
Bóng chiều xiên xiên, tôi quằn quại trong cơn sóng với nỗi đau trong lòng.
Tôi yêu em? Em yêu tôi? Ta yêu nhau... phải ko em?
Tôi gặp em vào một buổi chiều buồn, khi hoàng hôn âm thầm phủ kín bờ cát trắng. Biển rì rào sóng vỗ....
---
Tôi vừa chuyển công tác đến đây được vài ngày, thời gian quá ngắn để kịp thích nghi với cuộc sống mới. Tôi yêu biển, phải, tôi yêu từng con sóng bạc đầu vỗ suốt ngàn năm, yêu từng đàn hải âu táo tác khi chiều xuống, yêu hàng phi lao rào rạt trong gió, yêu bờ cát mềm mát rượi bước chân đi... đó là lý do tại sao tôi đăng kí ngay chuyến công tác khi công ty đưa ra đề nghị.
Ngồi ngắm mặt trời dần dần khuất, vài tia nắng mong manh còn sót lại trên mặt biển lấp loáng... tôi đứng dậy, đi dạo dọc theo bờ biển. Thỉnh thoảng vài cơn sóng nhẹ vỗ vào bờ, liếm lên bàn chân tôi, cảm thấy mát mẻ dễ chịu. Biển đùa cùng tôi, tôi đùa cùng biển, tôi lấy chân tóe nước rồi bật cười khanh khách một mình. Xắn cao ống quần, để chân lún sâu vào cát ướt, tôi rượt đuổi con còng bé nhỏ... chợt:
- Ở đây có nhiều mảnh chai vỡ, chị cẩn thận kẻo bị chảy máu.
Tôi giật mình quay lại, ô là la, một bé con xinh xắn.
- Cám ơn em. - tôi quay lại.
- Chị mới đến vùng này?
- Vâng, mới đến được vài ngày. Chưa kịp thích nghi với cuộc sống ở đây, thấy buồn nên ra biển dạo chơi. Còn em?
- Nơi nào có biển, nơi đó sẽ có em. - cô bé mỉm cười.
Vậy là có người cùng tôi đi dạo. Cũng hay, đỡ buồn. Cô bé ít nói, hay nhìn xa xăm... Khuôn mặt gầy, vóc dáng gầy, mái tóc gầy... nhìn bé thật mong manh, tựa như tia nắng yếu ớt cuối chiều trên biển.
Như thói quen, sau giờ tan sở tôi lại ra biển. Ngồi trước biển, nghe phi lao thì thầm, thỉnh thoảng vài tiếng hải âu cao vút... thấy lòng nhẹ nhõm. Có đôi khi tôi còn xách theo bộ đồ để hứng lên thì nhảy ùm xuống nghịch nước, nghịch đến mệt nhoài và ướt đẫm. Cô bé chỉ đứng trên bờ, nhìn tôi nghịch nước rồi mỉm cười, lúc ấy tôi thấy trong mắt bé lấp lóe niềm vui và nỗi khao khát. 2 tuần tôi đến đây, tôi đã quen với khung cảnh mới, và quen luôn cả việc em có bên cạnh tôi mỗi buổi chiều dạo trên bờ biển.
Em - tôi chỉ biết gọi thế. Bao lần tôi hỏi tên, bao lần em khe khẽ lúc lắc đầu: "Biết tên làm gì hả chị? Chị muốn gọi em thế nào.. hãy gọi thế đấy". Lúc đầu, tôi hơi ngạc nhiên, vài lần sau thì hết. Thế là tôi đặt tên cho em là Hải Âu, em gọi tôi là Phi Lao. Em nói: "Phi lao sẽ là nơi để Hải Âu thôi tung cánh, chị ạ!"
Phải nói là đầu óc tôi rất đơn giản, bạn bè cứ nói tôi vô tư, em nói sao tôi nghe vậy, ko suy nghĩ gì nhiều hơn. Em hay choàng khăn cổ, chiếc khăn choàng bằng vải voan, màu ngọt ngào nổi bật lên làn da trắng xanh xao. Tôi thích dáng em gầy đứng trước biển, gió thổi phần phật, khăn choàng phất phới bay trong làn gió, nhìn em đẹp lạ lùng. Lúc đó, tôi hay liên tưởng đến hình ảnh tiên nữ tôi thường đọc trong truyện cổ tích thời bé nay lại hiển hiện ra trước mắt.
Hải Âu hay lặng lẽ bên cạnh tôi, khi tôi vui, khi tôi buồn, khi tôi bực bội em đều dịu dàng lắng nghe. Thế mà, em chưa từng nói gì cho tôi nghe. Em chỉ nói: "Hải Âu chỉ thích và muốn được nhìn Phi Lao cười, thế thôi!". Tôi nói càng nhiều, em càng im lặng để lắng nghe. Tôi thầm cám ơn em!
Có 1 ngày:
- Ngày mai chị đến nhà em chơi nha.
- Chi vậy em? Sao tự nhiên mời chị đến nhà?
- Sinh nhật em.
- Ủa, vậy hả? Ừ, mai chị đến. Hihi, vậy là Hải Âu của chị lại thêm 1 tuổi mới rồi nha.
Em hẹn tôi 6 giờ chiều. Đi theo con đường em chỉ, loay hoay một lúc ko hiểu tại sao tôi mất phương hướng. Ở đây nhà nào cũng giống nhà nào. Nhà cao tầng, 1 kiểu cổng, 1 màu sơn, biết nhà nào đây? Đến 6h30 mà tôi vẫn còn ngoài đường. Điện thoại reo:
- Chị đến chưa?
- Chưa. Chị ko tìm được nhà. Chị đang đứng ở.....
- Oh, em đón chị. Gần tới rồi đó, chị đi thẳng 1 chút nữa.
- Uh.
Tôi chạy chầm chậm quan sát hai bên. Ko thấy em. Bất giác tôi ngó nghiêng lên trời, ở trên ban công một căn nhà có 1 chiếc khăn choàng bay bay trong gió. Á à, cô bé này...
Tôi nhấn chuông. Một chị lớn tuổi ra mở cửa:
- Cô là bạn cô chủ?
- Ơ... dạ! - tôi hơi ngạc nhiên rồi gật đầu, tôi cũng đâu có biết tên em.
- Mời cô vào. Cô chủ đang đợi cô trong kia. Cô cứ để xe, có người giữ.
- Vâng, cám ơn chị.
Căn nhà rộng, trang trí rất đẹp. Chứng tỏ chủ nhân nó rất giàu. Tôi ngồi lên ghế sofa, len lén quan sát xung quanh. Tất cả quá sang trọng, hơn cả những gì tôi được chứng kiến từ trước đến giờ.
- Mời chị lên phòng, cô chủ đợi chị.
Tôi bước theo chị giúp việc lên cầu thang, căn phòng cuối hành lang mở cửa sẵn. Tôi bước vào, ko có ai. Căn phòng hơi tối và tạo cho người ta cảm giác buồn bã. Các cửa sổ đều được buông rèm.
- Cô là bạn của con tôi?
Tôi giật mình quay lại, người đàn bà lớn tuổi, dáng vẻ sang trọng đang đứng nhìn tôi.
- Dạ vâng, là cháu. Xin lỗi... bác là?
- Tôi là mẹ cháu My, bé nó mời cô đến dự tiệc sinh nhật hôm nay chắc là nó quí cô lắm?
- Hơ... dạ, cháu ko biết!
- Cô ngồi xuống đây, tôi trò chuyện với cô 1 chút, được chứ?
- Dạ.
- Ko dấu gì cô, con bé nhà tôi bệnh tim rất nặng. Ko biết sống được bao lâu nữa. Nó lại sống khép kín quá, ko có bạn bè gì cả. Tôi thấy nó buồn mà xót lắm, hôm nay nó mời bạn đến nhà, tôi rất vui. Tôi hy vọng cô có thể giúp tôi làm cho bé nó vui trong thời gian ngắn ngủi, ít ỏi còn sót lại cuối cuộc đời.
- Dạ... thế mà em ko nói gì cho cháu nghe. Cháu sẽ làm hết sức để giúp em vui! - tôi nghe mà choáng váng, em bệnh nặng thế sao?
Cuộc nói chuyện gián đoạn, em bước vào. Hôm nay em mặc đầm trắng, thanh thoát và nhẹ nhàng. Nhưng nó làm cho nước da của em lại càng xanh xao.
- Happy birthday, Hải Âu! - tôi trao cho em món quà.
Hôm nay nhìn em vui.
- Thôi, vào bàn ăn đi. Đồ ăn nguội cả rồi.
Cả 3 chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Hôm nay tôi hay nhìn em, ko hiểu tại sao. Chỉ thấy em gần gũi và đáng yêu. Nghĩ đến căn bệnh em đang gánh chịu, nghĩ đến em ko còn sống bao lâu nữa, tôi thấy nghèn nghẹn. Có lẽ tôi đã quen với sự hiện diện của em!?
Sau đêm ấy, em có vẻ mệt mỏi hơn. Em lại gầy hơn, ánh mắt xa vắng khi đứng trước biển. Chúng tôi vẫn ra biển như ngày nào, biển luôn gần gũi và thân thiết. Em ngồi bên, ngã đầu vào vai tôi, im lặng. Tóc em thoảng hương, mùi hương dìu dịu... tôi thấy trong lòng dậy lên cảm giác khó tả. Ngập ngừng... tôi choàng tay kéo em vào lòng. Em mong manh hơn tôi thường nghĩ. Bất giác em nói: "Hải Âu thôi tung cánh rồi Phi Lao ạ, yên bình lắm!" rồi nhắm mắt mệt mỏi.
Chúng tôi lặng lẽ bên nhau, lặng lẽ chứng kiến trong lòng mình hình thành một tình cảm khó lý giải... Tôi có quá vô tư để vô tình ko hiểu những lời em muốn nói?
Sáng chủ nhật, em rủ tôi lên đồi cát. Tôi mang theo tấm bạt để trải chỗ ngồi, em mang theo làn mây đựng đầy thức ăn. Chúng tôi ăn trưa và nghỉ trên đồi, em làm bánh rất khéo, tôi ăn hoài ko biết chán, em nhìn tôi ăn mà cứ mỉm cười. Tôi nhìn em, em nhìn tôi, chúng tôi nhìn nhau... nhoẻn cười. Trưa, nằm bên nhau, tôi liều nắm lấy tay em, bàn tay xương xương, ngón tay quá gầy. Tôi áp lên má, em ngạc nhiên rồi nhắm mắt, hình như em vừa khẽ cười?
- Mình quen nhau 3 tháng rồi đấy. Nhanh quá há Hải Âu?
- Thời gian có chờ đợi ai đâu hả chị?
- Ừ, vì thế phải biết tận dụng hết thời gian em ạ.
- Hải Âu luôn tận dụng tất cả thời gian để ở bên cạnh Phi Lao. Em luôn muốn bên chị...
Em quay qua ôm và dụi đầu vào lòng tôi, tôi thở dài...
Buổi chiều, chúng tôi ăn 1 ít bánh mì rồi đùa giỡn với nhau trên cát. Bất chợt, em trượt chân, lăn tròn xuống dốc. Hoảng hốt, tôi vội chạy theo níu em lại. Đến lượt tôi bị trượt, bằng hết sức tôi chồm qua nắm lấy tay em. Chúng tôi lăn với tốc độ thật nhanh theo triền dốc, cát bám đầy mũi và miệng. Va chạm thật mạnh khi xuống tới mặt đất, phủi vội những hạt cát trong miệng và trên mặt, tôi chồm qua em. Em nằm đó, ko nhúc nhích. Tôi phủi những hạt cát bám đầy trên mặt em. Em tựa đầu vào lòng tôi, thở dốc. Mặt em xanh dần.. tôi cuống quít. Chạy thật nhanh lên trên lấy thuốc cho em, tay tôi run rẩy đút em uống thuốc. Em nằm trong lòng tôi đến khoảng 1 tiếng sau, em tỉnh lại, thì thầm: "nếu em chết, em muốn được nằm bên cạnh hàng Phi Lao. Nghe Phi Lao hát ru, để nghĩ rằng chị luôn kề bên" - tôi la: "Chết gì mà chết. Em chết chị đi dạo bờ biển với ai?"
Em lại mỉm cười ko nói, giọt nước mắt nóng hổi chảy dọc khuôn mặt. Tôi cũng khóc....
Ngày hôm sau, ko thấy em đứng đợi ở bãi biển như mọi khi. Linh tính ko lành, tôi chạy vội đến nhà em. Nhấn chuông:
- Bà chủ đưa cô chủ vào trong TP để chữa bệnh. Cô quay lại sau!
Cánh cửa sắt dần dần khép, tôi ngỡ ngàng... "Hải Âu, mạnh mẽ, em ơi!"
1 tháng sau, tôi luôn mang trong lòng hy vọng em sẽ quay về bên tôi như ngày nào. Chúng tôi lại tiếp tục đùa sóng, nghịch cát.. tôi sẽ nói với em: "Chị cần em!"
Buổi chiều hoang vắng, tôi mừng rỡ chạy thật nhanh đến 1 bóng hình đứng trên bờ cát. Người phụ nữ quay lại, ko phải em.
- Con bé nó qua đời rồi, cô ạ!
Tôi quị xuống, nghe sóng gầm thét.
- Nó nhờ tôi trao lại cho cô. Tội nghiệp, phút cuối nó rất muốn có cô kề bên nhưng.... ko kịp cô ạ! Về đến đây, nó đã trút hơi thở cuối cùng trước khi được đến bên biển... bé nó yêu biển lắm, cô có biết ko?
Người phụ nữ trao cho tôi 1 gói nhỏ, tôi run run mở ra. Chiếc thánh giá em hay đeo trên cổ, 1 mảnh giấy, mảnh giấy gói kẹo mà có lần tôi nghịch ngợm dúi vào tay em. Lần đó, em bảo: "Em giữ mãi mảnh giấy này, nó là món quà đầu tiên chị trao cho em"
Tôi bật khóc, nức nở như đứa trẻ. Giọng người phụ nữ vang vọng xa xôi:
- Chúng tôi để bé yên nghỉ bên hàng phi lao như ý nguyện... Con bé nó yêu tất cả những gì gắn liền với biển. Trước khi nhắm mắt, tôi nghe nó thì thầm: "PHI LAO"
Bóng chiều xiên xiên, tôi quằn quại trong cơn sóng với nỗi đau trong lòng.
Tôi yêu em? Em yêu tôi? Ta yêu nhau... phải ko em?

Hì, cậu này có đọc truyện của Đòan Thạch Biền không nhỉ =]???
Trả lờiXóa