"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

8 tháng 8, 2008

Hạnh Phúc


Tác giả: Jackie Văn (khoanhkhacvothuong_hxr)

Tôi gặp em, sự sắp đặt ngẫu nhiên của tạo hoá!
------
Hắn lại đến, như người máy được lập trình sẵn chương trình hoạt động, hắn đến rước em đúng ngày và đúng giờ. Em tíu tít cười nói, bận rộn thoa ít son, chấm nước hoa rồi leo lên xe cho hắn chở đi. Em luôn vui, thật vui khi hắn đến. Còn tôi, ko hiểu sao lại ghét hắn, ghét cay ghét đắng. Tại sao em có thể vui như thế khi ở cạnh hắn nhỉ? Con trai có gì tốt đâu? Tại sao em ko có được sự vui vẻ, hạnh phúc như thế khi ở bên cạnh tôi? Cũng như khi tôi chở em đi chơi? Tôi ghen tị với cái vị trí của hắn hiện giờ ở trên chiếc xe Wave, nơi mà phía sau có em ngồi e ấp đặt bàn tay lên eo hắn... tôi ghen luôn cái vị trí của hắn ở trong tim em.
Tôi khác em, hay nói đúng hơn tôi với em là 2 không gian đối lập tồn tại song song trong một căn phòng. Em ở dưới quê lên, tôi cũng ở dưới quê lên, cùng ở trọ trong 1 căn phòng. Em đẹp, tôi xinh. Em dịu dàng, tôi sôi nổi. Em chăm chỉ, tôi lười nhác. Những ngày cuối tuần, em chỉ biết sách vở, còn tôi chỉ biết đến những cuộc vui thâu đêm suốt sáng ở vũ trường và bar. Đời con gái, thời xuân sắc tồn tại được bao lâu? Tôi đẹp, tôi có nhiều anh săn đón, thế thì sao ko biết tận dụng?
Những ngày đầu, tôi cũng như em chỉ biết cắm đầu vào những con số lẫn chữ. Thế rồi, tôi lại ko bản lĩnh vững vàng bằng cô bạn cùng phòng... tôi đã bị cuộc sống phồn hoa nơi phố thị lôi kéo. Tôi lao đầu vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng chỉ sau 3 tháng đặt chân đến Thành Phố. Còn em, chăm chỉ và dịu dàng... số và chữ là bạn của em!
Tôi thích nhìn em, từ khi nào?- Không biết! Chẳng biết tự bao giờ tôi thích nhìn dáng em lom khom làm việc nhà, thích nhìn chiếc lưng thon thon khi em ngồi chải tóc, và thích nhìn gương mặt em chăm chú học bài, giọt mồ hôi vương nơi trán làm tôi nhoi nhói trong lòng. Đôi lần định chồm đến chậm mồ hôi cho em, nhưng thấy ngại ngần, lại thôi! Nhưng tôi hoàn toàn ko định nghĩa được cái cảm giác nhoi nhói ấy là gì, cũng vô tư, tôi cho qua ko để ý đến. Ngày qua ngày, cảm giác ấy lớn dần theo thời gian, theo những lần vô tình chị em gái tiếp xúc với nhau.
Có một lần em bị bệnh, tôi ngồi sau bắt gió cho em, lưng em mịn màng, mái tóc dài bới gọn lộ ra gáy trắng ngần.... nếu ko tự kềm chế chắc tôi đã chồm tới hôn lên đó mất thôi. Sau lần đó, tôi tự mắng mình: "ĐIÊN, Chị em gái với nhau, làm gì kì thế?" Đêm đó em lên cơn sốt, tôi phải qua giường em ngủ chung, em nóng lạnh từng cơn làm cách nào cũng ko bớt. Hết nóng rồi đến lạnh, em co người, tôi xót lắm nên đành ôm em vào lòng. Mùi hương nơi tóc em thoang thoảng, lưng em cọ xát vào ngực tôi.. bất giác tôi thấy tim mình đập hụt một nhịp.
Sau lần ấy, chị em thân nhau hơn. Mùa mưa, trong những đêm sấm chớp nhập nhằng em hay qua giường tôi ngủ chung để bớt sợ ma. Nằm kế em mà tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tay chân cứ như thừa thải chẳng biết nên để đâu cho thích hợp. Nữa đêm em ngủ say, quay qua ôm tôi, tôi tưởng chừng nín thở. Em ấm quá, mùi hương nơi da thịt làm tôi ngây ngất. Tôi có gì với em thế này?
Rồi, em có bạn trai. Ngày em dẫn hắn về phòng giới thiệu:
- Chị Vân, bạn em, anh Sơn!
Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi. Tôi gật đầu đáp lễ rồi bỏ ra ngoài ban công. Nghe trong tim hụt hẫng, một cảm giác bực bội tăng dần trong tôi: bức bối, khó chịu, tức tối. Thỉnh thoảng trong phòng vọng ra tiếng cười đùa, tôi chỉ muốn vào trong tống cổ hắn ra khỏi phòng. Căn phòng của riêng tôi và em (tôi tự cho thế), từ trước đến giờ chỉ có tiếng cười đùa của em và tôi, nay lại thêm thằng nào lạ hoắc, tôi tức không chịu nổi. Đêm đó, tôi uống thật say. Em dìu tôi vào phòng, nhúng khăn ấm lau mặt cho tôi, em xuýt xoa: "Sao chị lại uống say thế này? Không tốt đâu!" Tôi không nhớ mình có nói gì không, chỉ nhớ là tôi ghị em nằm xuống và ôm em ngủ đến sáng. Sáng dậy em đã đi học, chiều về em vui vẻ bình thường, tôi thở phào nhẹ nhõm vì biết mình chưa làm gì "ghê gớm".
Hắn đẹp trai, hắn học giỏi, tôi thừa nhận điều đó. Nhưng đó ko có nghĩa hắn có quyền chiếm em của tôi. Con gái xếp hàng theo hắn dài dài, sao hắn ko chọn ai mà lại chọn em? Hắn hay lặng lẽ đứng nơi góc tường đợi em xuống, góc tường khuất và tối. Một lần tình cờ, tôi đi ngang thấy hắn và em quấn quít trong nụ hôn cháy bỏng, tôi chạy thật nhanh lên lầu đóng cửa phòng, nghe trong tim vỡ oà, tôi khóc....
Càng lúc, tôi ăn chơi càng nhiều hơn. Em khuyên nhủ, nói đủ điều với tôi. Tôi ko trả lời, ừ hử, em nói hoài rồi cũng mệt ko thèm nói nữa. Nhưng, hình như lương tâm em ko cho phép điều đó, em tiếp tục nói. Em hỏi:
- Dạo này chị sao vậy? Chị đang bán rẻ tương lai và sức khỏe của mình đó, chị có biết ko?
- .....- tôi ko trả lời, chỉ cười buồn.
- Chị gặp vấn đề gì? Tình cảm? Chị có thể chia sẻ với em mà.
- Thôi, ko có gì. Chị biết rồi. Em tự lo cho mình đi, cẩn thận với thằng đó, chị thấy nó ko tốt như em nghĩ đâu. - tôi nói gì? Ghen tức quá nên nói bậy ư?
- Chị đừng nói anh Sơn như thế. Em biết chị ko thích ảnh, nhưng dù sao cũng là bạn trai của em. - Em lớn giọng, lần nào nói đến hắn em cũng thế.
- Xin lỗi. - tôi lấy đồ đi thay, tiếp tục một cuộc overnight.
Sập mạnh cửa, tôi bước thật nhanh, hình như tôi muốn trốn chạy tiếng em thở dài.
2 tháng sau:
Em yêu hắn? Yêu nhiều ko em? - Nhiều lắm ư?
Cái giá của em phải trả hiện giờ chưa đủ để em thôi yêu hắn? Tại sao khờ dại vậy em? Hắn có đáng để em đánh đổi bằng mạng sống, bằng tương lai của mình?
Ngồi nhìn em ngủ, khóe mắt còn vương giọt lệ, trong mơ em còn khóc? Vậy là hắn đã bỏ em rồi. Bỏ em lại với thân xác ko hồn, bỏ em lại với nỗi đau đời con gái. Em còn luyến tiếc làm chi? Em còn luyến tiếc làm gì? Những lời ngọt ngào khi xưa, ko còn dành riêng cho em nữa đâu em à! Tỉnh lại đi em ơi....
"Cái thằng đốn mạt" - tôi chửi đổng khi đỡ em dần quị xuống. Hắn chở em về rồi lạnh lùng quay đi, lạnh lùng như gương mặt khốn nạn của hắn. Hắn biết em yêu, hắn biết em sợ mất đi tình yêu này, và hắn đã lấy... lấy đi cái quí giá nhất đời thiếu nữ để lại em với vết thương đến bao giờ mới khép miệng?
Em ốm mê man suốt mấy ngày liền. Tôi bỏ những cuộc ăn chơi, bỏ hết, tôi phải chăm sóc cho em. Dù sao, em cũng đã quay về bên tôi. Quay về căn phòng nhỏ bé này, có em... và có tôi.
Em tỉnh lại, ánh mắt vô hồn nhìn lơ đãng qua khung cửa sổ, giật mình thon thót khi có tiếng xe máy dừng trước cửa nhà, hốt hoảng vụt chạy ra xem khi có tiếng chân người tiến đến phòng. Em còn trông chờ nơi hắn nhiều đến thế sao?
Tôi bên cạnh, lặng lẽ chăm sóc em, nghe tim mình nhói thắt từng cơn. Tình cảm tôi dành cho em là gì thế này? Những đêm dài liên tiếp, tôi phải ôm em vào lòng dỗ dành em ngủ, để em khỏi phải giật mình thon thót trong giấc mộng dài có thằng đốn mạt ấy ẩn hiện. Tôi ôm em, tôi đang ôm tình yêu của mình? Có phải ko hả con người trong tôi?
1 tháng, 2 tháng, 3 tháng... rồi em cũng phải quên, cũng phải biết cách chấp nhận sự thật. Em ít nói hơn ngày trước, nhưng thôi, thế cũng đủ để tôi vui rồi. Em đối với tôi thân thiện nhiều hơn, ánh mắt em dành cho tôi thân thương hơn, em chăm sóc tôi nhiều hơn. Tôi vui lắm, nhưng tự an ủi mình đấy là tình cảm của đứa em dành cho chị. Đôi lần tôi thấy em nhìn tôi là lạ, cũng vô tư hay ko dám nghĩ nhiều hơn, tôi cho qua! Em ở nhà cuối tuần ko đi đâu, tôi bỏ hẳn ko dính dáng tới mấy cuộc ăn chơi để ở nhà. Chủ yếu là được gần em.
Một buổi tối cuối tuần, em mua ít đồ ăn và vài chai bia. Em bảo ăn mừng em đạt điểm cao cuối năm học và... ăn mừng em đã nguôi ngoai. Buổi tối diễn ra thật vui vẻ chỉ có 2 đứa. Tệ hại, em không quen với men cay. Giọt bia cuối cùng trong ly vừa cạn là khi em say không biết trời trăng gì nữa. Tôi định dìu em lên giường ngủ thì bất chợt em nôn ọe, khắp người em dơ hết, tôi lại phải dìu em ra toa let để rửa. Đến toa let, tôi loay hoay mãi mà ko biết nên làm thế nào. Muốn rửa cho sạch thì bắt buộc phải cởi áo em ra, mà việc đó thì..... Bối rối 1 hồi, đành phải làm thôi! Run run gỡ từng nút áo, tim tôi đập liên hồi như trống trận. Chiếc áo rơi xuống đất, lộ ra bầu ngực em căng tròn và ửng hồng. Tôi như bị say nắng khi nhìn thấy, đầu ong ong cả, trong người khó chịu, bức rức, cổ họng khô khốc... không biết có phải vì mấy chai bia khi nãy ko nữa? Khoác nước lên người để rửa cho em, tay tôi lướt thật nhanh qua ngực em, như có dòng điện chạy qua, tôi giật bắn người, vội vàng khoác nước thật nhanh rồi lau người và dìu em ra giường.
Đắp hờ cho em chiếc chăn, tôi đi lấy đồ để thay cho em. Em nằm đó, vẻ đẹp thánh thiện nao lòng. Vài sợi tóc lòa xòa trên trán, môi mím lại bướng bỉnh, tôi... có lẽ tôi say!
Tách, căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn đường. Tôi trút bỏ quần áo, luồn thật nhẹ vào trong chăn. Tôi ôm em, cảm giác ấm áp khi da thịt chạm vào nhau làm tôi ngây ngất. Run run vuốt khuôn mặt, tôi đặt lên môi em nụ hôn khao khát. Tham lam và cuồng nhiệt, tôi hôn khắp mặt em, môi em, hôn xuống cổ, tôi liếm láp nhẹ nhàng nơi cổ... em khẽ rướn người. Tôi nằm lên trên, lướt nhanh xuống hôn bằng lưỡi lên bầu ngực tròn trịa, em rướn người và rên khe khẽ. Rồi thì... em là của tôi, ít nhất là trong lúc này. Đang say mê, hay đúng hơn là "điên" trong thời điểm quan trọng, em đang oằn người theo nhịp búng lưỡi say mê thì.... em thức giấc. Em nhìn tôi trong vẻ ngỡ ngàng. Tôi cứng người, chỉ muốn có cái lỗ để chui xuống mà trốn. Em hiểu việc gì đang xảy ra, ngoài sự tưởng tượng của tôi, em mỉm cười. Dịu dàng, vẫn là vẻ dịu dàng nơi em, em ngồi dậy, nâng người tôi ngang tầm và.... em hôn, phải, em hôn lên bờ môi tôi đang ướt đẫm men tình. Tôi mơ? Không! Tôi ko mơ... nếu tôi mơ sao tôi cảm nhận được sự ấm áp, sự mơn trớn của em trên đầu lưỡi của tôi? Còn nếu là mơ... tôi tình nguyện ngủ luôn ko tỉnh dậy!
- Em thích lắm. Chị có thể làm như thế nữa ko?
Tôi nghe mà ngỡ ngàng. Là kẻ bị sai khiến, tôi làm theo những gì em yêu cầu. Lần này, em đang thức, em đang tỉnh, em đang nhận thức được những gì đang xảy ra.. vậy có nghĩa là?
Đam mê và thích thú, chúng tôi quấn lấy nhau suốt đêm dài. Tôi thì thầm khi em trườn nằm lên người tôi: "Chị Yêu Em!" - "Và em cũng yêu chị..."
Bình minh soi rọi căn phòng, trên chiếc giường có hai người con gái đang ôm nhau ngủ, mỉm cười hạnh phúc....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét