"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

8 tháng 8, 2008

Ta là gì của nhau? (02)


Ta là gì của nhau?

Hai năm rồi... sao tim vẫn còn đau?

Ta là gì của nhau?

"Không là gì cả, chị ạ!"

Phải, tôi hiểu... tôi chưa từng là gì của em...

Ta là gì của nhau?

Rồi thì em cũng quay lại. Con đường này, bậc thềm này, căn phòng này, chiếc ghế này... đã thỏa niềm thương nhớ sau bao ngày ngóng chờ bóng hình em. Em ngồi đó, thật gần nhưng cũng quá xa...

Đỡ ly nước, em nhỏ nhẹ: "Cám ơn chị!" - ừ thì, xa lạ quá còn đâu, phải không em?

Ta là gì của nhau?

Tôi ngồi đó, ánh mắt ngơ ngẩn.... chỉ cách em vài bước mà tôi ngỡ như xa muôn trùng. Một tầm tay níu với, tôi ngại ngùng. Một bóng hình, đang kề cận em tôi.

Thân thể ấy, vòng tay ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy... thuộc về người con gái khác, không phải tôi!

Em dịu dàng vuốt mái tóc cô gái, nhìn cô ta bằng ánh mắt âu yếm dịu dàng... em thì thầm bên tai, cả hai cười khúc khích.

Từng cử chỉ dịu dàng, từ lời âu yếm yêu thương, từng ánh mắt trìu mến, từng tiếng cười hạnh phúc đang cứa nát tim tôi, em có biết không?

Tàn nhẫn, em ơi!

Ta là gì của nhau?

Trong lúc này, tôi là gì của em? Là gì, hả em ơi?

Đau... tôi đau! Đau quặn thắt, đau rát bỏng, đau nghẹn lời.... tại sao, em không còn là của tôi?

Tôi sai? Hay em sai? Hay chúng ta đều sai khi chính mình đánh rơi tình yêu?

Ta là gì của nhau?

Em là gì của tôi, bây giờ?

Đối diện tôi, em cùng người ấy tay trong tay... cô ta đang nhìn tôi dò xét.

Vui nhỉ! Tôi là kẻ chiến thắng hay là kẻ chiến bại? Em nói em còn yêu tôi, sao em lại sánh đôi cùng kẻ khác?

Bóng hình tôi trong trái tim em, còn thân xác em trong vòng tay kẻ khác? Hay nhỉ!?

Nụ cười đắc thắng, ừ, cứ cười đi, hãy cười đi kẻ chiến thắng... nước mắt tôi rơi để tắm mát niềm hạnh phúc em đang có.

"Em ơi...."

Ta là gì của nhau?

Cuộc gặp gỡ rồi cũng kết thúc. Em đứng dậy, quay đi! Em đi mang theo linh hồn tôi đó, em có biết không?
Cửa khép, hay cánh cửa cuộc đời tôi đang đóng khép?

Ta là gì của nhau?

"Không là gì cả, chị ạ! Chúng ta đã đến đây, đã gặp và yêu nhau trong cõi đời này.. yêu ngày nào, hãy cố vui ngày ấy" - lời em vang vọng trong phông nền quá khứ, nước mắt lại rơi!

Ta là gì của nhau?

Run rẩy, nức nở...

Bàn tay ấm áp, vòng tay chở che... là em?

Em còn quay lại làm gì nữa, hỡi em? Thế mà, em đã quay lại. Em đã quay lại bên tôi, trong căn phòng này, em ôm tôi... chậm khô cho tôi dòng nước mắt, xiết chặt tôi trong lòng, em nói yêu tôi và, chưa một ngày nào em thôi nhớ về tôi, nhớ về những ngày hạnh phúc đã qua.

Em yêu tôi? Sao em làm tôi đau? Em yêu tôi sao em lại để mình thuộc về kẻ khác?

Em là gì của tôi? Tôi là gì của em? Chúng ta là gì của nhau?

Ta là gì của nhau?

Tôi khóc.... em cũng khóc.. giọt nước mắt muộn màng. Giọt nước mắt rơi sau hai năm, hai năm có quá ngắn để tình yêu vẫn nồng cháy như ngày nào?

Ta là gì của nhau?

Rồi thì em cũng đi. Em đi để trở về bên người con gái ấy. Người con gái đến sau tôi, nhưng có em trọn vẹn hơn tôi từng có...

Tôi sai? - Có lẽ không...

Tôi ích kỉ? - Có lẽ vậy... tôi muốn mình trọn vẹn trong em.

Ta là gì của nhau?

"Không là gì cả, chị ạ!" - quá khứ âm vang.

Tôi nén lòng nhìn em cất bước. Bóng em hòa cùng bóng người ấy, sóng đôi hạnh phúc! Chiếc bóng tôi đơn côi... bóng ơi, có buồn không?

1 nhận xét: