
Có tiếng kêu vọng vào đêm như lời khẩn cầu tha thiết. Đáp lại chỉ là âm thanh vang vọng không hồn. Tiếng kêu của những tình yêu Đồng Tính - vang lên khắc khoải và da diết.
"Đến ngày nào... chúng tôi mới được tự do?"
Đêm sắc lạnh hơn búa rìu dư luận. Cơn gió hoang lê mình trong những vòm cây. Lá rì rào tựa như lời cười chê, than trách. Tiếng cười chê của xã hội và lời than trách của đấng song thân.
"Đến lúc nào... chúng tôi mới được bình yên?"
Ánh đèn vàng hiu hắt. Vẳng đâu đây tiếng quạ gọi trong đêm... rùng mình, khẽ sợ. Sợ điều gì? Khi không còn gì để sợ? Đã đủ chưa?
"Im... im hết đi! Tốt đẹp gì khi phê phán người khác?... Các người có tốt hơn không...?
Đáp trả lại cũng chỉ là sự im lặng ghê người.
"Nói... nói nữa đi. Cười... cười nữa đi... Các người cười đủ rồi sao!?"
Tiếng kêu thảng thốt lẩn vào không trung. Vài ánh sao khẽ khàng nhấp nháy. Nhấp nháy như nụ cười chế giễu, khinh khi. Trăng vằng vặc soi đường hoang vắng. Bóng người đi xiêu vẹo cùng đêm. Bóng cây soi xuống hồ ma quái, tưởng đâu đây có người rình rập theo sau.
"Tôi ko cầu xin sự thông cảm... nhưng cũng đừng khinh rẻ chúng tôi... Các người có nghe rõ không? Nghe rõ không?"
"Nghe rõ không?... Nghe rõ không?" - tiếng kêu vang vọng tới tận cùng sâu thẳm. Vụt tắt, bóng đêm! Vẫn chỉ là vô vọng!
Hy vọng có người hiểu và đồng cảm cùng với "Tiếng Kêu"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét