
Anh tiễn em vào một chiều thu ấy,
Giọt chiều buồn phảng phất màu chia phôi.
Vị ngọt ngào còn vương vấn trên môi,
Nhưng người hỡi, ta xa nhau từ đấy.
Anh tiễn em vào một chiều thu ấy,
Mắt lặng buồn nhìn hình bóng khuất xa.
Thoáng trong mưa giọt nước mắt nhạt nhòa,
Anh thổn thức khi đường về lẻ bóng.
Em xa dần, mang theo nỗi nhớ mong,
Của tháng ngày, của dặm đường xa cách.
Anh quay bước, lòng thầm than thầm trách,
Sao trời già vô tình lại cách chia?
Để hôm nay đôi lứa phải chia lìa,
Cho phương này ngóng phương xa vạn dặm.
Anh mong chờ từng tháng từng năm,
Ngày tương phùng, tình dâng cao chất ngất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét