
Hoàn thành: 28/03/2006
----
Ngày ấy, khi hoa hồng chỉ mang màu trắng tinh khôi, hoa lys chỉ tuyền màu trinh nguyên trong trắng.... câu chuyện bắt đầu.
Sendy, xứ sở thần tiên... nơi con người không biết âu lo phiền muộn. Nơi họ có thể vô tư vui cười, từ lúc mới sinh ra cho đến khi trở về cùng cát bụi. Họ sống, ngày qua ngày, vui đùa, cười nói, vô tư lớn lên, vô tư nhìn thời gian qua đi. Họ sống trong một không gian trắng xóa màu hoa... Sendy, xứ sở của hoa hồng và hoa lys, xứ sở của hồng và lys thơm ngát, trắng muốt tinh khôi. Người Sendy mỉm cười trong hạnh phúc, hạnh phúc của bạn bè, của người thân, của những gì thân thương và yêu quí nhất. Người dân xứ Sendy được hình từ mây, nắng và gió... họ là kết tinh của những gì quí giá nhất trong thiên nhiên. Năm qua năm, tháng qua tháng, ngày qua ngày... cho đến khi họ biết buồn. Chút buồn thoáng qua! Đôi khi người Sendy tự hỏi: "Mình còn thiếu thốn gì nơi thiên đường này? - Ko thiếu thốn gì cả! Thế thì tại sao trong lòng mình cảm thấy trống vắng? - Tại sao? Tại sao khi quanh mình còn đầy đủ những người thân, bạn bè? Tại sao lại buồn khi cuộc sống quá ấm no, hạnh phúc? Tại sao?" Hàng ngàn, hàng vạn câu hỏi như thế cứ lặp đi lặp lại trong đầu họ, nhưng... ko thể có câu trả lời. Vì sao? Các bạn có biết ko? - Vì Sendy, xứ sở của ngàn hoa, xứ sở thần tiên, xứ sở hạnh phúc... Sendy - xứ sở không Tình Yêu.
Ngọn đồi Warm, nơi trồng nhiều hoa nhất của Sendy, có 2 dòng họ quí tộc đang ngự trị trong 2 tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ: Họ Rose và Lys.
Chủ nhân của 2 lâu đài ấy là 2 cô gái đẹp tuyệt trần, vừa đặt chân vào lứa tuổi trăng tròn. Sắc đẹp họ nổi tiếng khắp xứ Sendy, nổi tiếng vì sắc đẹp, nổi tiếng vì sự kiêu kì. Họ đẹp rạng ngời tựa cánh hoa trong ánh bình minh, mong manh và trong suốt như giọt sương ban mai còn vương trên cành lá. Trang phục của 2 cô gái cũng tuyền một màu trắng, trắng muốt tinh tươm. Tên? Vâng... Jenny Rose và Danny Lys.
2 tòa lâu đài nằm cạnh nhau, cạnh tranh nhau về sự sang trọng, tráng lệ. Cạnh tranh nhau cả về khu vườn bát ngát hương hoa, những cánh hoa trong 2 khu vườn cũng ganh ghét so đo với nhau về hương sắc. Ôi trời, trắng cả thôi!
Lâu đài Rose thật đúng như tên của nó, chỉ trồng toàn hoa hồng trắng. Lâu đài Lys cũng thế, khắp vườn hoa lys đang khoe sắc dưới ánh nắng hồng. Nắng làm những cánh hoa thêm hồng, thêm tươi tắn... nắng làm dung nhan của Rose và Lys càng rực rỡ, kiêu sa.
Hai cô bé từ nhỏ đã chơi rất thân với nhau. Họ thường trao đổi cho nhau những đóa hoa trong vườn nhà. Thời gian cứ trôi, năm họ 18 tuổi....
- Warm đẹp quá, Lys nhỉ? - Rose nói.
- Uh, đẹp. Mình yêu ngọn đồi này, nó đã gắn bó suốt thời thơ ấu của 2 ta.
- ..........
- Lys, bạn có cảm thấy ở nơi này thiếu đi cái gì không?
- Thiếu gì hả Rose?
- Mình không biết? Mình sống rất vui, rất hạnh phúc.. nhưng vẫn thấy trong tim trống vắng. Hình như, Sendy thiếu đi thứ tình cảm vượt trên tình cảm bạn bè để gắn kết mọi người lại với nhau.
- Rose nói gì lạ thế? Sao lại thế đc? Tổ tiên chúng ta đã ở đây, chúng ta đã ở đây từ nhỏ đến lớn, có thấy thứ tình cảm như Rose nói đâu?
- Không biết nữa....
Hoa rung rinh cười, hình như đóa hoa cũng ko hiểu điều Rose muốn nói.
Đó là tình cảm gì?
Mùa hạ, nắng chan hòa khắp mọi nơi. Trên ngọn đồi Warm, mỗi buổi sáng người dân đều nghe nơi đây rộn vang tiếng cười. Tiếng cười của 2 cô bé đang cùng nhau đùa hoa giỡn bướm. Tiếng cười trong trẻo, vút cao... không vương chút âu lo, sầu muộn.
Mùa thu, lá vàng rơi xào xạc. Trên ngọn đồi Warm, đêm đêm người ta thấy trên đỉnh đồi có 2 cô bé mộng mơ ngồi ngắm sao dưới tàn cây. Rose và Lys tựa lưng vào nhau, ngước nhìn đếm những vì tinh tú đang lấp lánh trên trời đêm. Gió thổi lao xao, gió đùa trên bãi cỏ xanh mướt nơi triền đồi.. gió đùa vẩn vơ ngọn cây, gió vấn vít, gió vờn quanh, gió đêm mát dịu. Warm về đêm yên bình và nên thơ quá. Nên thơ bởi ánh trăng bàng bạc đang len lỏi khắp mọi nơi.
Mùa đông, cây trơ trọi cành. Trên ngọn đồi Warm, người ta thấy hai thiên thần tuyết cùng đi dạo dưới tuyết rơi, nhặt từng bông tuyết tung lên trời rồi cười khúc khích.
Mùa xuân, cây đâm chồi nảy lộc, ưỡn mình khoe sắc từng khóm hoa. Người ta thấy có hai bông hoa mơn mỡn cùng nhau nhảy múa trong xuân ấm. Mùa xuân, với xứ sở ta, mùa của Tình Yêu...
Rose và Lys ngày càng khắng khít. Đi đâu cũng có nhau, làm gì cũng có nhau.... nơi nào có Rose, nơi đó sẽ có Lys - người Sendy nói với nhau thế. Và người dân Sendy không hiểu vì sao thường cắm hồng và lys cùng chung bình hoa. Trắng đã không còn đơn độc...
Chỉ tội cho Rose, ngày ngày bên cạnh cô bạn gái thân thiết, thấy trong tim mình trào dâng cảm giác khó tả. Rose ko biết gọi nó là gì? Không biết nó là chi? Không biết nó như thế nào? Không biết nó ra sao? - Tại sao nó làm tim Rose nhoi nhói?
Mùa thu nữa lại đến, trên ngọn đồi Warm, người ta vẫn thấy có 2 cô bé ngồi đếm sao rơi. Rose nắm tay Lys, thì thầm: "Mình cần bạn...!" - "Mình cũng vậy..."
Mùa đông nữa lại qua, nhường chỗ cho khí xuân chan hoà. 2 cô gái đã biết nắm tay nhau, dịu dàng che chở cho nhau trong vòng tay mình... dịu dàng áp má, vai kề... dịu dàng phớt nhẹ đôi môi nhau mà nghe tim bừng nở hàng vạn đóa hoa xuân.
Đó là tình cảm gì?
Xuân, Hạ, Thu, Đông.. cứ tiếp nối. Thời gian qua đi, nắng gió qua đi, ấm áp qua đi, giá lạnh qua đi.. vun đắp cho tình cảm không tên ấy lớn dần theo thời gian. Thời gian này là lúc ngọn đồi Warm rực rỡ nhất. Lys và hồng đua nhau nở... trắng mướt một vùng.
Đến một ngày, ngày của lịch sử, ngày của cổ tích, ngày của truyền thuyết... ngày của hồng và lys đổi sắc...
Thời tiết thay đổi, giá lạnh kéo dài, mặt trời lười biếng ẩn mình sau những cụm mây đen u ám. Nắng ấm chối từ lời mời ghé chân đến ngọn đồi Warm. Từng cánh hồng héo úa, từng cánh lys rụng rơi... Rose và Lys nghe lòng mình quặn thắt. Hoa là thú vui, hoa là bạn thân, hoa là nguồn sống, hoa là sức sống của 2 cô chủ nhân, là vật tô điểm cho 2 tòa lâu đài thêm tráng lệ. Hoa rơi, hoa rụng.... không thương tiếc.
1 ngày, 2 ngày, 3 ngày.. 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng... tình hình chẳng khá hơn. Vườn hoa 2 bên chỉ còn lại những cành trơ trọi, khẳng khiu. Lâu đài dòng họ Lys và Rose chìm trong bóng đêm tĩnh mịch. Lys và Rose bên nhau, lòng dạ rối bời. Họ phải tìm cách cứu sống vườn hoa, mang sức sống lại cho đồi Warm, cũng như xứ sở Sendy này. 2 cô gái tìm mọi cách, thử mọi phương pháp, chỉ trong vô vọng.
Tưởng chừng tuyệt vọng thì có 1 buổi chiều, một người lạ mặt ghé ngang đồi Warm, lời ông ta như sấm truyền: "Muốn cứu sống đồi Warm, muốn cứu sống vườn hoa, muốn mang nắng ấm về lại với Sendy... cần có máu 2 thiếu nữ, chủ nhân tòa lâu đài dòng họ Lys và Rose tưới mát vườn hoa"
Hai cô bé nhìn nhau... mỉm cười.
Trên tầng cao nhất của lâu đài, Rose và Lys nắm tay nhau, trao cho nhau ánh mắt âu yếm, xiết nhẹ tay... hai cô gái tung mình từ ban công cao ngất xuống vườn hoa. Trắng, trắng lấp lánh một vùng trời đêm... Phép lạ, thân thể hai cô vừa chạm xuống đất lập tức hóa thành hàng ngàn giọt nước tưới đẫm khu vườn, xua tan đi đám mây u ám che phủ những ngày qua. Những cành cây khẳng khiu vươn mình đón lấy từng giọt nước, rung rinh....
Bình minh, ánh nắng đã trở về với Warm, hoa đã về với Sendy... Sau một đêm, hồng và lys đua nhau nở rộ. Nhưng... hồng ko còn trắng tinh khôi, lys ko còn chỉ tuyền màu trinh nguyên trong trắng. Hồng đỏ thắm, lys phơn phớt hồng. Hồng đỏ thắm như máu trong tim người trinh nữ, lys phơn phớt hồng vì những giọt lệ của Lys đã tuôn rơi vì hạnh phúc. Hạnh phúc khi phút cuối vẫn được ở bên cạnh người mình yêu.
Người Sendy reo hò trong vui mừng, trong sự ngạc nhiên vì hoa đổi sắc. Và người Sendy rơi giọt lệ tiếc thương cho sự hy sinh cao đẹp kia.
Sự hy sinh, tình cảm cao đẹp của Lys và Rose đượu lưu truyền mãi cùng thời gian...
Đó là tình cảm gì?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét