"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

10 tháng 8, 2008

Không đề


Mơ hồ...
Hư ảo...
Chập chờn...
Ẩn hiện...
Nhạt nhòa...
Mông lung...
Quá khứ đan cài... ẩn rồi lại hiện, thực rồi lại hư. Không gian chếch choáng những màu sắc mênh mang, trải rộng, ngút ngàn. Tâm hồn con người chới với đôi cánh bay. Lại một phút giây vô thường!

- Nếu sống với hiện thực, con người lại không thể viết văn. Cái văn chương nhuốm màu trần tục: tiền bạc, bon chen, danh vọng... nó dìm tư tưởng con người xuống vực sâu. Những trang văn sặc mùi "con", nhớp nhúa hôi tanh. Hiếm hoi và họa hoằn lắm mới thấy lóe lên được tia sáng của "người". Hiện thực đến trần trụi.
- Nếu sống không hiện thực, con người lại viết văn. Cái văn chương nhuốm màu kẹo ngọt, sặc sỡ sắc hồng của mông lung.... nó giết dần con người trong chính mơ mộng của mình. Những trang văn đẫm mùi hương hoa, choáng ngợp. Trong ấy, tình người, tình yêu, tình thân.... trọn vẹn đến tuyệt vời. Nhưng, đời đâu phải là mơ!
Sống với hiện thực, tôi không thể viết văn. Sống với "hư ảo", tôi viết nên những trang văn, gởi gắm ước mơ của mình trong ấy. Cái ước mơ về một tương lai, một ngày mai, một tình yêu... tươi sáng hơn. Viết, viết và viết... đôi khi muốn viết thật nhiều, để rồi sau đó lại mệt mỏi khi biết mình đang sống trong thế giới của "con người", mà tôi lại là một phần tử trong ấy, phải bon chen, tranh đua, giẫm đạp, lừa nhau mà kiếm sống. Văn chương, còn đâu? - Thế mà, vẫn phải sống.
Đã trót mang cho mình số phận của một người Đồng Tính, đã trót rước vào tâm hồn chút sự bay bổng suy tư... Để: hơn 1 lần "lầm lỡ" trải lòng mình trên những con chữ, câu thơ - Thế nên: hiện thực hay ảo mộng, đều chua chát như nhau. Cuộc đời quá khắc nghiệt với con người, lại càng khắc nghiệt hơn với những con sóng ngược dòng... cố chống chọi lại với tự nhiên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét