
Ngày yêu nhau, chị bảo: "Chị yêu từng cơn gió. Dù mạnh mẽ hay lả lơi đều mang đến cho chị cảm xúc vời vợi. Và em, là cơn gió cuồng phong tung hoành trong tim chị, em biết không?"
Ngày đó, em mỉm cười: "Em là Tùy Phong, không phải cuồng phong. Em muốn được ve vuốt trái tim chị bằng từng ngọn gió an lành. Vì trong em, chị mong manh lắm, chị ạ!"
"Mong manh lắm không em? Sao em lại nâng niu chị đến thế!?" - chị khẽ mỉm cười.
"Vì... em yêu chị!" - em nhoài người, xiết chặc chị trong vòng tay.
Hộp quà bé bé xinh xinh. Chị nâng niu miếng giấy gói quà mỏng manh: "Em tặng chị, thì dù nhỏ bé nhất, chị đều quí trọng, em ạ!"
Chị treo phong linh vào khung cửa sổ. Ngồi ngắm gió nô đùa qua khe cuốn theo dây phong linh lay động. Chị nghe trong gió tiếng em thì thầm: "Em hy vọng phong linh reo sẽ mang đến cho chị thật nhiều niềm vui... và cơn gió sẽ mang đi tất cả muộn phiền chị đang vương mang. Em yêu chị!" - là em, thật gần! Và, chị cũng yêu em!
Vậy mà, em đi. Tại ai? Chị hay em? Gió thôi đùa qua khe, gió thôi đùa trên từng ngọn cỏ tàn cây và gió thôi thổi mát tâm hồn chị. Vì, em đi! Tại ai, hỡi em!? Ngày em đi, chị nghe gió lốc thổi nát tâm hồn, cuồng phong giằng xé tim đau, bão tố mây đen vần vũ tâm cang. Thế giới này còn ý nghĩa gì - khi thiếu vắng em? Thế mà, em đi! Nơi này chị mong em xiết bao...
"Ngày nào phong linh còn reo thì ngày đó tình yêu em dành cho chị vẫn nguyên vẹn không đổi thay. Quên hết tất cả, em luôn mong có chị bên đời... về bên em, chị nha!" - gió bay đi rồi gió cũng quay về miền phiêu du. Vì nơi ấy, chị là điểm tựa bình yên, phải không? Tùy Phong - làm sao níu giữ chân em? Em là cơn gió, ngẫu nhiên đến rồi lại vô tình đi... làm sao níu giữ tim em, em hỡi?
"Tình yêu của chị là nơi bình yên nhất để em quay về... thế thôi, chị ạ!" - phong linh mãi reo, như nhịp đập trái tim chị dành trọn cho riêng em.
"Chị không thể níu giữ cơn gió bằng đôi tay mình. Nhưng chị sẽ dùng trái tim và tình yêu của chị để gọi gió quay về. Đừng đi... nha em!"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét