
"Tình yêu không trọn để lại trong lòng người nhiều nỗi day dứt lắm, em biết không!?" - Tình yêu mình không trọn, ray rứt lắm, chị ơi! - câu nói của chị em gói tròn trong kỉ niệm, vác lên vai làm hành trang bước tiếp vào đời. Vì biết đâu có một ngày, trong dòng đời hấp tấp vội vã ấy, ta lại được gặp nhau. Và khi ấy, em sẽ hỏi chị: "Tình yêu mình không trọn... ray rứt không, chị ơi!?" - em đang hỏi một câu hỏi tu từ. Gương mặt chị phảng phất nỗi buồn như hiện ra trong kí ức em. Ray rứt lắm, phải không chị?
Ngày hôm nay trong dòng đời hối hả, ta tình cờ xao xuyến nhận ra nhau. Ngồi bên nhau mà ngỡ tựa cơn mơ. Lời chị nói ngày nào vẫn còn vang vọng trong kí ức. Và bây giờ chị hay em chua xót nhận ra rằng: cả hai ta đều đã thuộc về kẻ khác? - Có lẽ là cả hai, chị nhỉ!?
Nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy, đôi mắt mà có lần em từng cười và bảo: "Chắc em đắm chìm trong ấy mất thôi" - mà sao nay lại miên man xa vời vợi. Nỗi day dứt làm mắt chị thêm sâu... chị lại mỉm cười, nụ cười còn chua xót đọng trên khóe môi: "Em vẫn tinh tế như ngày nào..."
Tình yêu của chị lại gọi gió quay về, chị có biết không?
Ngày hôm sau trong căn phòng này, chị và người ấy đối mặt với nhau. Người mà chị nói: "Đã có em trọn vẹn hơn chị đã từng..." - cô ta nhìn, với ánh nhìn ngạo nghễ của kẻ vinh quang. Chị vẫn nhìn, với đôi mắt miên man vời vợi... em cũng nhìn, với ánh mắt bối rối lẫn xót xa. Ta còn yêu nhau, phải không?
Em ôm chị ghì xiết trong lòng. Chị khóc nấc trên vòng tay em. Trong phút giây ấy, em chỉ muốn vượt qua tất cả, vứt bỏ lại mọi thứ sau lưng... để em và chị, bên nhau! Em vô dụng, phải không, chị ơi!? Chị vẫn khóc... từng giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Em là kẻ tội đồ, chỉ muốn dùng đôi tay mình đập vỡ những nỗi đau, nhưng chợt ngơ ngẩn khi biết mình bất lực. Em làm gì, để xóa được nỗi đau?
"Được bên em, buồn đau đều tan biến" - chị thì thầm, nhưng sao nước mắt vẫn rơi!?
Ngày hôm nay trong dòng đời hối hả, ta tình cờ xao xuyến nhận ra nhau. Ngồi bên nhau mà ngỡ tựa cơn mơ. Lời chị nói ngày nào vẫn còn vang vọng trong kí ức. Và bây giờ chị hay em chua xót nhận ra rằng: cả hai ta đều đã thuộc về kẻ khác? - Có lẽ là cả hai, chị nhỉ!?
Nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy, đôi mắt mà có lần em từng cười và bảo: "Chắc em đắm chìm trong ấy mất thôi" - mà sao nay lại miên man xa vời vợi. Nỗi day dứt làm mắt chị thêm sâu... chị lại mỉm cười, nụ cười còn chua xót đọng trên khóe môi: "Em vẫn tinh tế như ngày nào..."
Tình yêu của chị lại gọi gió quay về, chị có biết không?
Ngày hôm sau trong căn phòng này, chị và người ấy đối mặt với nhau. Người mà chị nói: "Đã có em trọn vẹn hơn chị đã từng..." - cô ta nhìn, với ánh nhìn ngạo nghễ của kẻ vinh quang. Chị vẫn nhìn, với đôi mắt miên man vời vợi... em cũng nhìn, với ánh mắt bối rối lẫn xót xa. Ta còn yêu nhau, phải không?
Em ôm chị ghì xiết trong lòng. Chị khóc nấc trên vòng tay em. Trong phút giây ấy, em chỉ muốn vượt qua tất cả, vứt bỏ lại mọi thứ sau lưng... để em và chị, bên nhau! Em vô dụng, phải không, chị ơi!? Chị vẫn khóc... từng giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Em là kẻ tội đồ, chỉ muốn dùng đôi tay mình đập vỡ những nỗi đau, nhưng chợt ngơ ngẩn khi biết mình bất lực. Em làm gì, để xóa được nỗi đau?
"Được bên em, buồn đau đều tan biến" - chị thì thầm, nhưng sao nước mắt vẫn rơi!?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét