
Lá hát lên lời trăng thanh gió mát
Đón em về giữa khao khát của đêm….
Này em!
Bước êm…
Bước vội…
Bước mềm…
Sương khuya lạnh, cho mềm môi nóng bỏng!
Lặng thinh nhé…
Em thấy gì, giữa con dốc mồ côi?
Có phải rằng,
Ta đang thả nổi trôi
Hai linh hồn bước vào miền hoang lạc….
Và em!
Bước êm…
Bước vội…
Bước mềm…
Tình yêu đấy,
Hãy yêu cho cùng tận….
Nhánh hoang đường…. chẳng rơi rụng đâu em!
Lại
Một lần
Đón em về trong tĩnh lặng của đêm….
Cuống cuồng,
Hòa vào nhau giữa muôn ngàn dao sắc…
Đau đớn…
Tận cùng…
Trong miệng lưỡi thế gian… [Có tiếng người – Khinh bỉ - nhố nhăng…]
Xin em!
Bước êm…
Bước vội…
Bước mềm...
Cùng yêu nhé,
Con dốc này, không bao giờ, và cũng chẳng mồ côi!
Khi thiên đường, chỉ có đôi ta thôi…
Hai người con gái, si mê và cuồng tận…
Lần cuối cùng,
Đón em về trong hoang lạc u mê!
-------------
Phút ngẫu hứng... không vần cũng chẳng điệu...
Thả trôi nhé... trăm năm rồi cũng tận...
.................
Xin một lần.... mê mải trong giấc mộng văn chương...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét