Tác giả: Jackie Văn (khoanhkhacvothuong_hxr)
Hoàn thành: 02/09/2007
"Gọi nhau ba tiếng "Cố nhân ơi..." sao buồn dâng chơi vơi..."
------
Tuổi về chiều phảng phất khói hoàng hôn. Không còn trẻ để có thể giành giật bon chen, tôi lui về nghỉ ngơi sau bao năm dài mệt mỏi lăn lộn trong cuộc sống đời thường. Người ta nói ở lứa tuổi của tôi, bước qua hơn nữa con dốc của đời người, là cái tuổi để nghỉ ngơi và an nhàn hưởng sự phụng dưỡng của con cháu. Nhưng, tôi hiện giờ chỉ thui thủi một mình trong căn nhà rộng lớn, ra vào lặng lẽ như chiếc bóng.
Đôi lúc nằm ngẫm nghĩ lại tất cả, về những chặng đường trong suốt cuộc đời mình đã đi qua. Tôi hài lòng và mãn nguyện, không có điều chi là hối tiếc. Tiền bạc, vật chất… tôi đã đánh đổi cả tuổi trẻ của mình để có được sự sung túc và an nhàn như ngày hôm nay. Nhưng, còn một điều trong tâm mà tôi mãi day dứt, có lẽ cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay… tôi mới thật sự thanh thản.
Tôi hay đi chùa. Ở chốn thiền môn, trong những giờ ngắn ngủi, tôi tìm được sự yên tĩnh trong tâm. Tôi thường lui tới nhiều ngôi chùa ở khắp tứ phương, mỗi ngôi tạo cho tôi một cảm giác tĩnh lặng khác nhau. Nghe mọi người giới thiệu ở trên ngọn đồi của Đà Lạt có một thiền viện nho nhỏ, nhưng rất đẹp và linh thiêng. Ngôi chùa đó chỉ có vị trụ trì và vài ni cô, khách thập phương thăm viếng rất đông nên tôi tìm đến.
Thiền viện nằm trên đồi cao, khuất sau hàng thông cao rì rào xanh lá- bề ngoài khá cũ kĩ, phủ lớp bụi mờ của thời gian. Bước chậm rãi lên từng bậc thang bằng đá, tôi khoan khoái ngắm nhìn và hít thở không khí trong lành xung quanh. Tôi nhận ra mình đã yếu đi nhiều, chỉ bước chừng hơn chục bậc thang lại bắt đầu thấy mệt. Tiếng chuông chùa văng vẳng, đến giờ tụng kinh của các sư. Bước nhanh hơn, tôi muốn mau chóng lên tới nơi để ngồi nghe kinh và thắp nén nhang cho Phật Tổ. Ngồi xếp bằng trước điện thờ, ngắm nhìn vẻ oai nghiêm nhưng tràn đầy nét nhân từ của Phật, tôi thấy lòng phẳng lặng tựa hồ nước vào cuối thu.
Buổi tụng kinh kết thúc, các sư nữ loay hoay đóng cửa sổ và dọn dẹp đồ để chuẩn bị cho bữa trưa trai tịnh. Thấy khách lạ, các sư đến thưa với trụ trì rồi lui vội vào trong. Tôi còn đứng đó ngắm nhìn kiến trúc của ngôi thiền viện, chưa vội bước đi. Vị trụ trì đang ngồi xếp bằng trước điện Phật, vẫn chưa đứng dậy. Tôi muốn chờ để đến thưa hỏi vài câu rồi cũng về khách sạn nghỉ ngơi. Ngắm từng chiếc cột to, đen bóng đến hai câu đối treo hoành tráng hai bên, kiến trúc nơi này thật sự hấp dẫn trí óc của tôi. Vị trụ trì đứng dậy, tôi bước đến định cất lời thì… trong phút chốc, tôi sững người, đứng lặng trong mấy giây. Vóc dáng này… thân quen quá, dù sao bao nhiêu năm và bao nhiêu đổi thay, nhưng làm sao tôi có thể quên được. Cảm xúc ập đến từ mọi nơi, tôi run run cất tiếng:
- Vân, có phải là Vân không!?
- Thưa, chắc thí chủ lầm người. Bần ni pháp danh Diệu Hạnh, không phải Vân như lời thí chủ gọi. – vị sư nữ vẫn không quay lại, đứng nhìn vào chốn xa xăm.
- Là Vân mà. My đây… Vân quay lại đi. My biết là Vân, cả cuộc đời này sao My quên được vóc dáng ấy. Quay lại nhìn My đi Vân! – bất chấp phép tắc, tôi lay tay vị nữ tu ấy.
- Xin thí chủ bình tâm. Trước mặt Phật Tổ, người đừng như thế. Tôi nghĩ thí chủ nhầm người.
Tôi không đáp, đi vội lên và đứng đối diện. Làm sao tôi có thể nhầm, làm sao tôi có thể quên, làm sao có thể phai mờ gương mặt này trong trí óc của tôi…
- Là Vân thật rồi. My tìm Vân suốt bao nhiêu năm qua. Vân… - tôi bật thành tiếng khóc.
- Xin thí chủ bình tâm. Tôi biết thí chủ đã nhầm người. Tôi không phải là Vân mà thí chủ đang tìm kiếm. Xin phép, tôi được lui vào trong – ánh mắt vị sư ấm áp nhìn tôi.
Là ánh mắt đó, ánh mắt qua bao năm dài đăng đẳng vẫn theo tôi trong từng cơn mơ, trong sự nhớ nhung khôn dứt. Gần 30 năm - tôi đã tìm, đã kiếm, đã mong mỏi được một lần nhìn lại được người xưa. Nước mắt cứ lăn dài trên má. Tôi đứng lặng im nhìn bóng áo cam khuất dần sau cánh cửa.
Mệt mỏi quay về khách sạn nghỉ ngơi, xen lẫn trong tôi là cảm giác vui mừng lẫn đau khổ. Tôi mừng vì đã tìm gặp được người xưa, tìm gặp được hình bóng mà tôi đã mỏi mòn nhớ thương suốt hàng chục năm qua. Và đau khổ, vì kí ức tuổi trẻ ngày nào nay lại ập về, chói sáng cả miền tâm tư. Mọi chuyện dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
Cách đây 30 năm, tôi là nàng tiểu thơ được sinh ra trong gia đình khá giả chốn đô thành. Tuổi 25 - xinh đẹp, thông minh, giàu có… tất cả tạo nên cô gái kiêu kì pha lẫn nét lộng lẫy mà bao chàng trai hằng mong ước. Đi du học ở Pháp về, tôi trực tiếp điều hành công ty riêng của gia đình. Phụ giúp tôi ngày ấy là Vân, cô gái trẻ được tuyển vào làm thư kí riêng cho Giám Đốc. Ngay ngày đầu tiên nhận Vân vào làm việc, tôi khá hứng thú vì ở Vân không chỉ có nét dịu dàng của người con gái mà pha lẫn sự mạnh mẽ quyết đoán của con trai. Mau chóng, Vân trở thành người thư kí tuyệt vời của tôi trong công việc. Chúng tôi ăn khớp với nhau trong từng suy nghĩ, đôi khi chỉ cần tôi lắc nhẹ đầu hoặc liếc mắt, là Vân đã làm đúng theo ý của tôi muốn. Những chuyến công tác dài ngày, những buổi tiệc sang trọng… Vân đều theo sát bên tôi, làm phụ tá đắc lực. Đôi khi tôi nghĩ, nếu không có cô thư kí này, chắc tôi không thể nào điều hành công việc thật hoàn hảo như thế. Vì lý do và tính chất công việc, tôi thường xuyên không ở nhà mà phải ra ngoài giao tiếp. Thỉnh thoảng cảm thấy mệt mỏi vì áp lực công việc và cuộc sống, mệt mỏi đến tưởng chừng buông xuôi khi gặp thất bại trong công việc làm ăn. Khi ấy, Vân luôn bên cạnh, an ủi, chăm sóc, nâng đỡ tôi về mặt tinh thần. Sự thấu hiểu ấy đã kéo tôi và cô thư kí của mình đến gần nhau hơn. Tôi có thể chia sẻ với Vân về tất cả mọi điều trong cuộc sống, kể cả những điều bí mật và tế nhị nhất, và Vân cũng thế. Thật mau, thời gian chúng tôi gắn bó với nhau trong công việc cũng như bè bạn đã hơn một năm trôi qua. Lắm lúc tôi nghĩ người thân của tôi chỉ có Vân mà thôi, không còn ai khác. Tôi quen dần với việc ấy và nghiễm nhiên chấp nhận nó rằng: người có ý nghĩa nhất trong suy nghĩ của tôi là Vân. Tôi nhớ có một lần trong vũ trường, tôi kiêu sa bước đi trong điệu nhạc dưới sự dìu dắt của Vân. Thì có người đàn ông bước đến nghiêng người mời tôi khiêu vũ cùng, tôi mỉm cười và từ chối. Không ngờ anh ta lớn tiếng:
- Nghĩ rằng mình xinh đẹp thì cao giá lắm sao? Cô nghĩ cô là ai mà nhìn tôi với ánh mắt khinh thường như vậy?
Mọi người xung quanh không ai lên tiếng, vì thừa biết người đàn ông đó là bảo kê cho vũ trường này. Chưa kịp phản ứng, anh ta chụp lấy tay tôi và kéo ghì vào lòng, tôi thật sự hoảng sợ. Vân vẫn đứng im đó không nói gì, tôi tưởng Vân cũng đang run sợ. Bất ngờ, tôi bị ghị ngược lại và ôm chầm lấy Vân. Vân nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Đối xử với con gái phải nhẹ nhàng một chút chứ anh. Thô bạo thế thì bạn tôi từ chối là đúng rồi. Còn rất nhiều con gái ở đây, tôi muốn anh đi mời người khác và để yên cho chúng tôi tiếp tục khiêu vũ.
Chẳng nói chẳng rằng, anh ta lao tới định đấm vào mặt Vân. 5 phút sau, người đàn ông ngã gục dưới ánh mắt thảng thốt của những người xung quanh. Vân nắm tay tôi, kéo ra xe. Tôi luống cuống chạy theo đà kéo, nhưng tôi thấy tay mình thật ấm trong bàn tay người con gái ấy, cảm giác dễ chịu lan tỏa trong trí óc. Sau đêm đó, tôi thấy mình biết nhớ nhung và nghĩ về một người. Vân tuyệt đối không nhắc gì đến chuyện đó vào những ngày sau, vẫn cư xử với tôi bình thường giống mọi khi. Duy nhất, Vân thường hay tìm cách gần gũi để nắm tay tôi nhiều hơn. Tôi thích bàn tay mình nằm gọn trong tay Vân. Bàn tay Vân với những ngón dài, thon thả nhưng không kém phần cứng cáp của con nhà võ. Chỉ “vô tình” những lần nắm tay mà để lại trong tim tôi những nhịp đập bất thường.
Ngày thật dài, công việc thật buồn chán vì hôm nay Vân xin nghỉ phép về quê thăm gia đình. Không có vóc dáng lăng xăng qua các dãy bàn lấy hồ sơ, không có ánh mắt nhìn tôi len lén (mà tôi vô tình bắt gặp), không có ai bưng nước đến và dịu dàng nói: “My uống đi, cho đỡ mệt rồi làm việc tiếp nha!”, không có bàn tay ấm để tôi được “vô tình” có những lần nắm tay. Ôi, thời gian ơi… sao trôi chậm thế! Chỉ hai ngày thôi mà sao tôi thấy dài đăng đẳng. Ngày thứ hai đã gần hết, tôi mừng vì ngày mai Vân trở lại với công việc. Tối nay tôi ở lại trễ để giải quyết xong hồ sơ, phần nữa vì không muốn về. Đáng lẽ những buổi tối thứ 6 trong tuần, tôi và Vân sẽ đi đến vũ trường, khiêu vũ đến mệt nhoài rồi về nhà nghỉ ngơi hai ngày cuối tuần. Tối nay thì chả ai đi vũ trường với tôi nữa rồi. Đi một mình thì sợ gặp trường hợp hôm trước, ai cứu tôi đây? Nên siêng một chút ở lại làm việc vậy.
Tắt đèn, tôi quay ghế hướng ra cửa sổ ngắm sao đêm. Mệt mỏi, tôi thiếp đi lúc nào không hay. Giật mình, tôi cảm giác ai đó đã đắp lên người tôi chiếc áo và đang ngắm nhìn tôi ngủ trong bóng tối. Hoảng hốt, tôi bật dậy với tay vặn đèn bàn, thì bị chặn lại và tiếng thì thào:
- Vân nè… Làm My giật mình hả? Xin lỗi nha!
- Vân này. Làm hết hồn! Ở dưới quê lên khi nào vậy? Sao không về nhà nghỉ ngơi mà vào đây làm gì?
- Lên tới khi nãy, ghé nhà kiếm My không có, lại biết cô chủ của tôi siêng năng ở lại làm đêm nên vào đây. Thấy Vân đang ngủ nên không dám làm phiền.
- Uhm, làm việc mệt quá nên ngủ khi nào không hay. Ăn gì chưa? Mình đi ăn há. My thấy hơi đói.
- Chút nữa nha. Đêm nay nhiều sao thật, ngắm qua khung cửa sổ này đẹp quá hà. Vân khéo chọn hướng văn phòng ghê.
- Đùa hoài. Vậy ngắm sao chút rồi mình đi ăn. Định tối nay đi vũ trường nhưng không có My nên không dám.
- Suỵt, ngắm sao phải im lặng mới thấy được hết vẻ lấp lánh của nó chứ.
Không gian im ắng. Có tiếng dế râm ran. Đang thả hồn theo ánh sáng của các ngôi sao, tôi thấy tay mình ấm áp. Vân đang nắm tay tôi, xiết nhè nhẹ.
- Vân luôn mơ có một ngày được cùng người mình yêu ngồi ngắm sao. Sẽ hạnh phúc lắm, My biết không?
- Uhm, lãng mạn nhỉ. Nhưng tiếc rằng My không phải là người yêu của Vân.
- …. – Vân không nói, rồi đưa tay xoay ghế tôi qua. Để tôi nhìn thẳng vào ánh mắt Vân.
- Chuyện gì vậy? Sao…
Vân nắm lấy hai bàn tay tôi, khẽ hôn nhẹ lên ấy rồi nhìn tôi đầy âu yếm.
- Vân muốn lên sớm, để nói cho My nghe rằng…
- Điều gì? – tôi đi từ ngạc nhiên này qua ngạc nhiên khác.
- Vân… Vân yêu My nhiều lắm, My có biết không? Vân ấp ủ lâu rồi nhưng không dám nói ra. Vân… Vân sợ… sợ…
- Suỵt, ngắm sao phải im lặng chứ - tôi thì thào rồi bật cười khúc khích. Phản ứng vô duyên nhất mà trước giờ lần đầu mới có. Đáng lẽ hoặc là tôi phải ghê sợ khi có người cùng phái nói yêu mình, hoặc hạnh phúc và đón nhận tình yêu. Tự dưng lại bật cười, thiệt là tình!
- My cười? Tưởng My sẽ tán vào mặt Vân một cái rồi đứng dậy bỏ đi chứ.
- Tại sao? Sao lại phải làm vậy?
- Vì My và Vân đều là con gái mà. Lúc nói ra, Vân sợ lắm. Dù trong đầu đã lường hết mọi việc sẽ xảy ra.
- Vậy… có muốn My làm thế không? – tôi lại tiếp tục cười khúc khích.
- Không, mà làm…
- Làm gì huh? Sao ngập ngừng. Dưới tư cách người sếp, yêu cầu Vân nói mau!
- Dạ thưa chị sếp, làm… làm người yêu của Vân nha. Hãy cho Vân được chăm sóc, bảo vệ My trên đoạn đường còn lại.
- ….. – trong phòng tối chỉ mờ ảo ánh trăng, nhưng tôi tin chắc Vân nhìn được mặt tôi đang đỏ hồng đầy e thẹn và bối rối. Tôi chưa từng nghĩ mình có người yêu, vì công việc là người tình lý tưởng nhất từ trước đến giờ. Tôi chưa từng chấp nhận người đàn ông nào hết, vì không hề có cảm giác rung động khi đứng trước họ, dù là đẹp trai đến mức nào. Tôi chưa từng nghĩ mình yêu Vân, dù tôi hiểu được cảm giác nhớ nhung những ngày qua đã vượt qua mức tình bạn.
- Có được không? Vân thật lòng yêu My… xin thề sẽ cùng My vượt qua hết mọi khó khăn trở ngại trong cuộc sống, và chỉ có My mà thôi! Nếu Vân nói dối… - Vân đưa hai ngón tay lên thề thốt.
- Thôi, đừng thề. Trước giờ có ai thề mà chết bao giờ đâu. Nhưng lỡ ứng nghiệm thì…Vân chết bỏ My ai lo? Mới hứa chăm sóc My đó mà. My… My làm bạn gái của Vân há. Hứa yêu có My thôi đó nha.
- Hứa, xin thề với lương tâm của chính mình. Chỉ có mình My mà thôi!
- ….
- Suỵt. Im lặng nha! Để nghe trái tim Vân nói rằng: duy nhất chỉ bóng hình My.
Đêm đó, tôi đắm mình trong vị ngọt của nụ hôn đầu đời. Tràn dâng, đắm say và bất tận. Trong giây phút, tôi ước ao thời gian dừng lại và khoảnh khắc này sẽ là mãi mãi, để lưu vào ý ức vĩnh cửu của tình yêu.
Là người đồng nghiệp, người bạn chúng tôi đã ăn ý. Làm người tình lại càng tuyệt vời hơn nữa. Vân chìu chuộng tôi hết mực. Đến mức tôi tưởng chừng nếu mất Vân, sẽ không ai chìu chuộng tôi được như thế. Sẽ không ai chịu được tính tiểu thư đỏng đảnh của tôi, không ai ôm ấp tôi trong những đêm trái gió trở trời, không ai quá dịu dàng nhưng không kém phần nam tính như Vân để đưa tôi lên đến thiên đường của trần thế. Sẽ không ai khác…
Có những đêm nằm cạnh, cả hai đều im lặng. Tay trong tay, nhìn thật sâu vào mắt nhau. Để ánh mắt thay cho lời nói, tiếng cười, thay cho tất cả mọi điều không thể họa thành lời. Mắt Vân ấm áp, phảng phất nét buồn. Nét buồn trong đôi mắt ấy sẽ theo tôi đến hết cuộc đời.
Vì cả hai đều có vẻ ngoài con gái, nên không gặp bất cứ trở ngại nào từ phía gia đình hay xã hội. Nhìn vào, người ta chỉ nghĩ là hai chị em thân thiết mà thôi. Nên chúng tôi thoải mái nhiều về mọi mặt. Nhưng chuyện tình cảm nào lại không sóng gió. Có những con sóng lăn tăn để kéo cả hai xích lại gần nhau hơn, và cũng có phong ba bão táp để giật cả hai ra khỏi vòng tay nhau. Tôi và Vân yên ấm trong hạnh phúc được hơn 2 năm, thì…
- Nói My nghe, có phải thật sự Vân có người khác hay không?
- ….
- Vân nói đi. Dù thế nào My cũng chấp nhận được hết. Đừng dấu My, suốt những ngày qua My đã cho người theo dõi. Vân đã đi gặp người con gái khác, có đúng không?
-…..
- Vân nói đi. Nếu đó là sự thật, Vân đã hết yêu My và thật sự yêu người ấy, My sẽ chúc Vân hạnh phúc.
-…..
- Nói, nói cho My nghe. My không hờn không trách gì Vân. Nhưng xin Vân hãy nói sự thật cho My biết.
- Vân… Vân chỉ vừa có tình cảm với người đó thôi. Chưa có gì hết. Vân vẫn yêu My mà.
- Được, Vân nói vậy My đã hiểu.
Đêm đó tôi say khướt trong vũ trường. Vân đón tôi về, vẫn cái chăm sóc dịu dàng như thường khi. Từng cử chỉ chăm sóc của Vân, tôi lại thấy trong tim mình thêm một nhát cứa thật sâu, thật rát. Cuối cùng thì, không có gì là mãi mãi. Tôi nhớ mình đã khóc, và khóc thật nhiều. Vân cứ luống cuống lau nước mắt cho tôi, nhưng Vân có biết… làm sao Vân lau đi hết được những vết thương Vân đã gây ra. Làm sao Vân có thể lau đi hết những nỗi đau tôi đang oằn mình gánh chịu. Nỗi đau không thể tỏ cùng ai, dày vò và cắn rứt từng mảng nhỏ trong trái tim này.
Nếu tôi bỏ ra đi, thì nhẹ nhàng quá. Nếu tôi bỏ ra đi, tôi chấp nhận đầu hàng để người tôi yêu thuộc về kẻ khác? Nếu tôi bỏ ra đi, tôi sẽ mất Vân… sẽ còn ai… Không! Không thể nào! Tôi không thể mất Vân!
Những ngày tiếp theo, tình cảm của tôi và Vân trở nên ngột ngạt. Hai đứa tiết kiệm với nhau từng lời nói, tiếng cười, cử chỉ âu yếm. Tôi biết làm thế sẽ càng đẩy Vân ra xa tôi hơn, tôi vẫn yêu Vân, vẫn cần Vân trong cuộc đời này. Tôi biết chứ! Nhưng tim tôi lại đau đến lịm người khi nghĩ Vân đã có tình yêu với kẻ khác. Ngày qua ngày, sự ngột ngạt càng trở nên lớn hơn, và nó đã bùng phát:
- Vân chọn đi. My hay là người đó? Vân chỉ có một trong hai, Vân chọn đi… hay là Vân muốn My chết Vân mới vừa lòng. – tôi la trong sự hoảng loạn, sau khi đập nát đồ đạc trong nhà.
- My bình tĩnh lại đi. Chuyện đâu còn có đó mà! Cho Vân thời gian, hiểu cho Vân được không My. Cho Vân thời gian, Vân sẽ bỏ người ấy. Vân yêu My, chỉ có My thôi. Nếu không có My, Vân không thiết sống đâu My à. Xin My, cho Vân thời gian…
- Không, hoặc là tôi hoặc là người đó. Cô chọn đi.
- Đừng ép Vân mà My. Cho Vân thêm ít thời gian để dàn xếp mọi chuyện ổn thỏa. Có được không?
Vân bước đến và cố ôm tôi vào lòng. Tôi giẫy giụa thoát ra, đứng nhìn thẳng vào mắt Vân bằng sự ghen tức. Thẳng tay, tôi tán mạnh vào mặt Vân không thương tiếc. Sững người, Vân đứng lặng nhìn tôi rồi vụt bỏ chạy ra mở cửa, lao nhanh vào màn mưa xám xịt giăng kín mọi nẻo đường. Tôi ngồi đó, ngơ ngẩn. Sau cái đánh ấy, tôi như bừng tỉnh. Tôi đã làm gì thế này? Tại sao… tại sao tôi lại làm như vậy? Tôi đã tổn thương… đã làm tổn thương… tại sao tôi có thể làm như vậy? Tại sao chứ?
Sau đêm mưa ấy là sự cuống cuồng tìm kiếm trong tuyệt vọng. Vân đã đi không trở lại bao giờ. Có thời gian tôi gần như phát điên lên vì thương nhớ người tình. Nhìn đâu cũng thấy vóc dáng thân quen. Gối chăn còn vương hơi ấm, người đã bỏ ra đi, còn lại ta trong đêm dài đơn lẻ. Nhớ đến mụ người, nhớ quay quắt và điên cuồng. Tôi bỏ ra không biết bao nhiêu tiền bạc để mong tìm lại được Vân. Tất cả cố gắng đều chìm trong vô vọng. Kể từ đó, tôi không yêu thêm một ai nữa. Vì ánh mắt phảng phất nét buồn cứ đeo đẳng tôi qua mỗi giấc mơ. Vẫn mong có một ngày…

Đọc xong truyện của xr, mình nghiệm ra được chữ "tịnh" cho mình hiên tại và mai sau...Cám ơn xr cho mình thưởng thức một tác phẩm hay
Trả lờiXóa