
Ngày hôm sau, tôi quay lại thiền viện. Vẫn muốn đối diện với Vân chỉ để nói một câu thôi: “My xin lỗi…!” – tiếng xin lỗi tôi đang nặng gánh trên vai gần 30 năm qua. Xin một lần được nói ra để lòng được thanh thản. Tôi dày công khổ nhọc tìm kiếm, một phần vì yêu Vân, tình yêu đó cho đến tận bây giờ vẫn âm ỉ trong lòng tôi. Một phần vì tôi nợ Vân lời xin lỗi, xin lỗi vì đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của cô ấy.
Đã già, tôi thật sự đã già. Ở Đà Lạt chỉ mới đêm qua, mà thời tiết lạnh đã làm tôi đau nhức khó chịu và người uể oải mệt mỏi. Chắc cũng không còn bao lâu nữa. Tôi muốn hoàn thành tâm nguyện cuối đời.
Tôi đến đúng vào lúc tiếng kinh cuối cùng vừa dứt. Thắp lên bàn Phật 3 nén hương, tôi đứng đợi những ni cô lui hết vào trong rồi mới bước đến lên tiếng:
- Thưa, tôi biết hôm qua đã vô phép với sư cô. Xin sư cô rộng lòng tha thứ!
- Thí chủ đừng nói thế. Người giống người là chuyện thường tình. Bần ni không hề để tâm chuyện ấy.
Từ phía sau, tôi lặng lẽ ngắm nhìn dáng hình trong kí ức. Nay thật gần trước mắt, mà sao lại xa quá nghìn trùng. Đã bao lần tôi níu với trong giấc mơ, giờ lại nghẹn ngào không thể chạm đến.
- Thưa, tôi có những điều không thông suốt. Không biết sư cô có thể chỉ bảo cho lòng trần có thể nhẹ gánh ưu tư?
- Bần ni sẵn lòng. Vậy mời thí chủ xuống phòng trà của thiền viện để tiện việc đàm đạo.
Ấm trà Quan Âm nghi ngút khói. Xoay xoay tách trà trong lòng bàn tay để tìm chút hơi ấm, và gần như để tự trấn an bản thân mình. Trong tôi từng đợt cảm xúc dâng trào tựa sóng, dồn dập tấn công vào trái tim, tim tôi đang đập rất nhanh.
Ngồi đối diện, tôi càng khẳng định mình không nhầm. Dù thời gian có khắc lên da thịt con người những dấu vết, dù thời gian có làm biến đổi mọi thứ… nhưng duy nhất ánh mắt ấy, không thể nào chuyển dời. Vẫn man mác nét buồn như đêm nào hai đứa tay trong tay và đắm chìm trong men tình dâng cuồng nơi đáy mắt. Không nhầm, chắc chắn tôi không nhầm.
- Thưa, cho tôi hỏi sư cô đã tịnh tâm nơi thiền viện này được bao lâu rồi ạ?
- Vâng, đã gần 30 năm rồi. Tôi đến đây vào lúc thiền viện mới được dựng nên. Rồi qui y, nương nhờ cửa Phật cho đến tận bây giờ.
Bất giác, tôi rơi giọt nước mắt. Vậy là Vân, người tôi yêu đã xa lánh cõi trần tục này lâu đến thế sao?
- Chẳng hay thí chủ có điều chi phiền muộn? Qua giọng nói, và qua nét mặt và qua giọt nước mắt… tôi thấy lòng thí chủ dường như đang trĩu nặng ưu tư.
- Thưa, đúng là như thế. Tôi đang tìm kiếm một người, đã gần 30 năm qua, mà đến nay vẫn bóng chim tăm cá. Tình cờ ghé chân qua thiền viện, thấy sư cô sao lại giống người ấy đến lạ kì, trong phút chốc không kềm được cảm xúc.
- Tôi hiểu. Chẳng hay thí chủ muốn hỏi bần ni việc chi?
- Tôi tìm kiếm người ấy trong vô vọng suốt hàng chục năm trời. Không dấu gì sư cô, đó là người tôi đã yêu suốt thời tuổi trẻ. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn một lòng chờ đợi và mong tìm gặp lại người ấy. Vì sự nóng giận, thiếu kềm chế tôi đã làm tổn thương người ta, và người ấy bỏ đi không hề quay lại. Tôi tìm kiếm, chỉ để nói với người ấy một lời xin lỗi. Tôi mang nặng điều này trên vai suốt thuở thanh xuân của mình. Chỉ hy vọng vào lúc cuối đời, sẽ tìm được và nói ra lời xin lỗi ấy, để thanh thản mà quay về với cát bụi.
- Vâng, xin được chia sẻ cùng thí chủ gánh nặng ấy. Bần ni không biết nói gì hơn, ngoài việc ngồi im lắng nghe để thí chủ nói ra nỗi niềm. Biết đâu điều ấy sẽ giúp cho thí chủ vơi đi phần nào phiền muộn.
- Thưa, tôi muốn xin sư cô những lời khuyên để làm sáng suốt tâm tư. Xin sư cô giúp để lòng già này cởi bớt phần nào gút mắc.
- Bần ni chỉ khuyên thí chủ đôi điều nho nhỏ. Rồi dựa vào đó, hy vọng thí chủ sẽ tìm được câu trả lời cho riêng bản thân mình.
- Vâng…
- Bần ni khuyên thí chủ, đầu tiên: hãy tự tha thứ cho bản thân mình. Khi thí chủ đã tha thứ được cho bản thân mình, thí chủ sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.
- Thưa, tôi có làm điều chi tội lỗi với bản thân mà lại tha thứ cho chính mình. Tôi đã làm tổn thương một người khác mà. Xin lỗi, tôi không hiểu rõ lắm lời sư cô dạy bảo, xin sư cô vui lòng giải thích rõ thêm để tôi được tường tận.
- Thí chủ tha thứ cho bản thân mình, vì trong tâm thí chủ còn chấp mê bất ngộ. Thí chủ nghĩ rằng mình làm tổn thương người đó, nên suốt khoảng thời gian qua đã nhọc công tìm kiếm, mang trong lòng mình nhiều nặng nề của sự trách móc chính bản thân. Nay, thí chủ nên để nó nhẹ nhàng hơn. Mọi việc đã qua, đã vào trong quá khứ. Quá khứ thì không thể quay lại được bao giờ. Gặp nhau là Duyên, đến được với nhau hay không là Nợ. Có thể kiếp trước người đó đã làm tổn thương thí chủ, thì nay theo luật nhân quả tuần hoàn, người đó phải nhận điều ngược lại. Thí chủ đừng nên trách bản thân mình nữa. Công sức, tiền bạc mà thí chủ đã bỏ ra mong tìm gặp được người ấy, chả phải đã trả đầy đủ cho cái nợ mà thí chủ gây ra hay sao? Theo lời thí chủ nói, gần 30 năm trôi qua, trong suốt khoảng thời gian đó, bần ni nghĩ cũng đã đủ cho người ấy tha thứ rồi. Tha thứ cho mình trước, thí chủ có hiểu ý bần ni hay không?
- Thưa, tôi hiểu. Nhưng…
- Đã đến giờ bần ni vào chay tịnh. Nếu thí chủ có lòng, xin ở lại dùng với chúng ni bữa cơm đạm bạc.
- Vâng, cám ơn sư cô có lòng. Nhưng tôi xin phép về để nghỉ ngơi. Tuổi đã cao, nên thời tiết nơi đây làm tôi thấm mệt.
- Thí chủ hãy một lòng hướng Phật. Khi trong lòng có nỗi muộn phiền, hãy thành tâm khấn Phật hoặc niệm Chú Từ Bi, rồi thí chủ sẽ thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Phật Tổ bao dung sẽ che chở cho thí chủ.
- Cám ơn sư cô. Cám ơn rất nhiều về lời khuyên quí giá dành cho tôi. Xin phép, tôi về!
- Vâng, bần ni tiễn thí chủ.
Xuống được lưng chừng cầu thang, chợt tôi nhớ mình quên thắp nhang cho Quan Âm nên quay lại. Tới trước cửa chánh điện, tôi thấy vị trụ trì đang chắp tay ngước nhìn Phật Tổ, miệng lẩm nhẩm tràng kinh. Hai bên gò má vị sư, nước mắt đang lăn dài. Nghe tiếng động, sư cô quay lại. Thấy tôi, vội lau hai dòng nước mắt rồi lui vào trong. Tôi thắp nhang cho Quan Âm mà lòng đầy xáo trộn.
Về khách sạn, tôi nghĩ không thôi về cuộc gặp gỡ vừa qua. Chắc chắn tôi không nhầm. Người đó là Vân, không thể nào nhầm được. Dáng đi, ánh mắt là hai thứ không bao giờ thay đổi dù qua bao nhiêu năm. Tôi nghĩ về lời khuyên, ngẫm nghĩ… có phải chăng ý Vân nói là Vân đã tha thứ cho tôi từ rất lâu rồi? Có phải ý Vân muốn nói là vậy hay không? Thời gian Vân qui y gần như trùng khớp với khoảng thời gian Vân bỏ tôi mà ra đi. Vậy ý Vân là sau bao nhiêu đó năm, Vân đã tha thứ được cho tôi và Vân muốn tôi tự tha thứ cho mình, đừng tự dằn vặt mình vì lỗi lầm khi xưa nữa. Còn tại sao vị sư cô đó nói không phải Vân, mà khi tôi quay lại thì lại thấy sư cô đang chắp tay trước tượng Phật mà nước mắt hai dòng. Có phải Vân chạnh lòng khi nghe rằng tôi đã chờ đợi và tìm kiếm gần 30 năm nay? Có phải Vân chạnh lòng khi nghe lại chuyện xưa và biết tôi vẫn còn đang trách mắng chính bản thân mình? Có phải vậy hay không? – Đang miên man suy nghĩ, tôi thấy váng vất, chóng mặt không chịu nổi và tim co bóp rất đau. Chứng bệnh cao huyết áp này hành hạ tôi đã 5 năm nay, vì thế tôi không biết mình sẽ ra đi vào ngày nào. Mỗi khi có chuyện xúc động hay suy nghĩ quá mức, huyết áp lại tăng cao và kèm theo những triệu chứng trên. Với tay lấy hộp thuốc đầu giường, tôi uống rồi chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ, tôi lại thấy đêm vũ trường của thời trẻ - thời huy hoàng lả lướt trong bước dìu điệu nghệ của Vân.
Tôi ở lại Đà Lạt thêm một tuần. Trong một tuần này tôi quyết tìm được cho ra lẽ. Không nhiều thì ít, tôi phải khẳng định được vị trụ trì của thiền viện ấy chính là Vân. Sau vài lần lui tới, tôi đã khá thân thiết với vài ni cô. Mỗi lần đến, tôi mua trái cây, bông lên lễ Phật, quyên góp tiền từ thiện và mua ít đồ ăn đóng góp vào bữa ăn đạm bạc hàng ngày. Nhưng những lần lui tới này, tôi ít gặp được trụ trì. Theo lời các ni cô nói, trụ trì không khỏe nên chỉ ra ngoài vào giờ niệm kinh. Ngoài ra chỉ ở suốt trong am phòng. Khá thân rồi, tôi bắt đầu lân la hỏi chuyện. Tôi hỏi đủ thứ chuyện về ngôi thiền viện này. Đến khi thuận lợi, tôi bắt chuyện hỏi qua vị sư cô ấy. Các ni cô cũng vui vẻ trả lời. Nhưng khi hỏi đến vị trụ trì của họ thì họ có vẻ ngập ngừng. Đại khái họ cho biết rằng sư cô đã tu ở đây lâu lắm rồi, từ lúc chỗ này mới được tạo dựng. Pháp danh của sư cô là Diệu Hạnh, ngoài ra tên thật không biết. Vì sư cô ít ra ngoài tiếp xúc với mọi người, chỉ tịnh tâm trong am phòng. Mọi người chỉ được gặp sư cô và giờ niệm kinh lễ Phật hoặc cái ngày rằm, mùng 1. Sư cô nhìn nghiêm túc và khó tính nên các ni cũng không dám thân thiện nhiều. Có ni còn nói tu ở đây hơn 10 năm, mà chỉ nhìn thấy được sư cô cười không quá 3 lần. Tôi nghe đến đó bất giác thở dài. Vân đã lãng quên thời xuân sắc của mình để tịnh tâm nơi cửa Phật, nay tôi nỡ phá sao đành?
Buồn bã, tôi quay về Thành Phố. Từ ngày quay về Thành Phố, chứng bệnh tôi trở nặng hơn. Tôi thường xuyên bị chóng mặt, đau đầu. Huyết áp hay tăng cao đột ngột và tim cứ nhói đau liên tục. Đôi lúc đang đứng mà tôi quị xuống, ôm lấy ngực, thở khó khăn.
Kể từ khi gặp lại được Vân, dù Vân không chịu nhìn tôi, nhưng tôi đã yên lòng phần nào. Song song đó, tôi… tôi lại bị dằn vặt nhiều hơn. Người đã tìm thấy, nay còn lời xin lỗi làm sao có thể nói đây? Dù sư cô đã khuyên tôi tha thứ và cho chuyện đó vào quá khứ, dù hiểu ý sư cô rằng đã tha thứ cho tôi. Nhưng, tôi cứ mãi ray rứt vì chính miệng mình chưa được nói ra. Nỗi ray rứt đó cứ dằn xé tâm cang. Có vài tháng thôi mà tôi thấy mình già xuống hẳn. Nhiều tóc bạc hơn, nhiều nếp nhăn hơn, sức khỏe yếu hơn. Chắc là…. Tâm nguyện cuối đời của tôi vẫn mong được lần cuối cùng nắm tay Vân và nói: “My xin lỗi...” và nghe Vân bảo rằng: “Vân tha thứ cho My, từ rất lâu rồi…”
----
My đâu có biết, đêm đó khi Vân lao ra khỏi nhà trong màn mưa giăng kín, lòng Vân càng đau đớn gấp bội phần. Vân yêu My, thật sự yêu My, chưa một lần Vân nghĩ mình làm chuyện phản bội, làm cho My phải đau lòng. Mọi chuyện không tồi tệ như My nghĩ, nhưng suốt những ngày qua My không hiểu cho Vân. Vân chạy thẳng đến nhà cô gái ấy, muốn nói chuyện dứt khoác và rõ ràng. Để khi Vân quay về, sẽ toàn tâm toàn ý với My. Đến nơi, cô gái tròn mắt nhìn Vân ngạc nhiên, khi thấy Vân ướt sũng từ đầu đến chân. Cô ta chưa kịp lên tiếng, Vân đã nói Vân muốn dứt khoác với cô ta để Vân quay về với My, vì Vân chỉ yêu My thôi. Vân vừa dứt lời, cô ta nhìn Vân thảng thốt rồi sập cửa quay vào trong nhà. Đến khi Vân phá cửa xông vào, thì cô ấy đã ngất lịm bên vũng máu, trên cổ tay một đường rạch thật sâu. Vân bế cô ta lao đến nhà thương. Cấp cứu xong, Vân ở lại bệnh viện cả đêm để lo lắng. Khi cô gái tỉnh dậy, vội nắm tay Vân thì thào:
- Em yêu Vân, nếu không có Vân em sống làm chi nữa. Cuộc sống này đâu còn ý nghĩa gì với em.
- Nghỉ ngơi đi. Khi nào khỏe lại mình nói chuyện sau.
- Vân đừng bỏ em. Đừng bỏ em nha Vân.
Vân không trả lời, chỉ ngồi im. Cho đến khi cô ta chìm vào giấc ngủ, thì Vân đứng dậy vuốt nhẹ mái tóc cô ấy: “Vân không chọn ai cả, Vân sẽ đi con đường riêng của mình”
Thu xếp ít hành trang tại nhà riêng, Vân đi thẳng lên Đà Lạt. Những tháng đầu sống ở đây, Vân tưởng chừng chết dở. Nỗi nhớ My cứ cồn cào day dứt, cái tội lỗi làm cho một người suýt chết vì mình lại càng làm Vân đau khổ hơn. Không thể trọn vẹn đôi đường. Quay về gặp My cũng không được, mà tìm đến với cô gái kia cũng không xong. Sống cuộc sống thường nhật lại bị ám ảnh bởi những giấc mơ đỏ màu máu. Cho đến khi Vân lạc bước và tìm thấy tu viện này, thì nàng đã quì dưới chân Phật Tổ và nguyện cả cuộc đời này chỉ phụng sự cho Phật Pháp. Nương nhờ dưới oai linh cửa Phật, Vân mong rằng ngày nào đó tiếng kinh cầu sẽ gột sạch mọi bụi trần đang phải vương mang. Thắm thoát, đã gần nữa đời người…
---
Bán hết mọi đồ đạc và nhà cửa ở Thành Phố, mua căn nhà nhỏ ở Đà Lạt, tôi dọn hẳn lên đó sinh sống. Cách đây vài tháng, tôi đi bác sĩ để kiểm tra tình hình sức khỏe của mình. Kết quả không như mong muốn. Bác sĩ dặn tôi phải uống thuốc thường xuyên để ngăn ngừa tình huống xấu, và không nên quá xúc động về bất cứ vấn đề gì. Vì điều đó, tôi quyết định lên Đà Lạt sinh sống để tiện lui đến ngôi thiền viện. Mong khi nào có cơ hội sẽ nói trực tiếp với Vân.
Chỉ thoáng qua thôi mà tôi ở Đà Lạt được 1 năm, đã trở thành người thân thuộc ở chốn thiền môn. Hàng ngày tôi ghé đó, xin được làm công quả. Tôi quét dọn lá trong sân, trồng cây , pha trà, phụ các ni cô nấu ăn. Sáng sáng tối tối thắp nhang niệm Phật. Dù tâm nguyện chưa hoàn thành nhưng tôi thấy thoải mái hơn nhiều lắm. Tôi chỉ gặp sư trụ trì vào đúng hai bữa trong ngày, khi tới giờ lên đèn tụng niệm.Tôi luôn ngồi nép phía sau và quan sát bóng dáng ấy trong suốt lúc tụng kinh. Khi tụng kinh xong, sư cô lại vào trong am phòng và không ra ngoài nữa. Cơm ngày hai bữa có người bưng tới nơi và dọn dẹp. Nhưng chỉ thế thôi đủ làm tôi mãn nguyện rồi, tôi đã được nhìn thấy Vân hàng ngày vẫn sống khỏe mạnh.
Tôi cứ ghé đến hàng ngày và chan hòa vào cuộc sống của các ni cô. Lâu dần tôi cũng chỉ mặc áo bà ba màu nâu sồng. Các ni cô cười, khen tôi có tâm Phật. Đang cười nói thì trụ trì bước ra, lần đầu tiên sau hơn một năm lui tới nơi này, tôi thấy Vân nhoẻn nụ cười – dù chỉ là thoáng qua, rồi lại đi vào trong am phòng khép kín cửa. Ai nấy đều ngạc nhiên. Tôi vui hẳn lên kể từ khi thấy nụ cười ấy. Vì tôi tin, tôi cứ kiên nhẫn thì đến lúc nào đó sẽ thành công. Đang dở tay nhặt bó rau, tôi nghe ni cô ngồi cạnh nói:
- Hôm trước tình cờ tôi thấy một tờ giấy, không biết cái tên ghi trên đó có phải là tên của trụ trì không nữa. Vì phía dưới ghi pháp danh Diệu Hạnh, còn phía trên tôi thấy thoáng qua chữ Vân.
Mấy ni cô còn lại khen tên đẹp. Còn từ thông tin này, tôi khẳng định chắc chắn là Vân rồi, không thể nào sai được.
Những ngày gần đây tôi thấy sức khỏe mình giảm sút rõ rệt. Tôi uống thuốc đầy đủ, tập thể dục và học cách tĩnh tâm để kềm chế cảm xúc của mình, nhưng không hiểu sao cơ thể càng lúc càng yếu. Các cơn chóng mặt, nhức đầu và nhói tim xuất hiện càng nhiều hơn. Tôi tự trấn an mình chắc chỉ là thoáng qua thôi, không sao đâu mà không đi đến bác sĩ để kiểm tra lại. Tôi chưa đứng thẳng để nhìn vào Vân nói ra điều muốn nói, thì trái tim này chưa thể ngừng đập được. Tôi nhất định phải làm được điều đó.
Hôm nay là ngày rằm, sẽ nhộn nhịp khách lắm đây. Tôi đến sớm hơn để cùng mọi người chuẩn bị. Đúng như các ni cô nói, vào ngày rằm thì trụ trì sẽ ra khỏi phòng để chỉ mọi người làm công việc. Tôi lăng xăng làm việc, nhưng kiếm những công việc nào gần chỗ Vân đang đứng mà làm, sẵn tiện len lén nhìn cho dễ. Nhiều lần tôi muốn bắt chuyện, nhưng Vân đều tỏ thái độ tránh né nên chưa lần nào thành công.
Đang quét phần sân còn lại, bỗng dưng tôi bủn rủn tay chân. Mắt mờ hẳn đi, tựa người vào tường, đầu óc bắt đầu váng vất, tim nhói đau đến ngạt thở. Mọi người xung quanh cuống quít đưa tôi vào phòng, đặt nằm lên giường. Trong đó có người là bác sĩ, vội vàng đo huyết áp cho tôi. Càng lúc tôi thấy mình càng lịm dần đi, hai chân bắt đầu tê và lạnh. Người ta chích thuốc gì đó vào tay, nhưng tôi không còn cảm nhận được nữa. Cái lạnh lan dần đến nữa thân người, lạnh đến mức người tôi run rẩy. Nghe thoáng qua tiếng ai nói:
- Hỏi xem bà còn tâm nguyện gì cuối cùng hay không? Xem ra… trễ quá rồi!
Tôi muốn nói, tôi muốn nói. Tôi muốn gặp Vân, tôi muốn nói ra lời xin lỗi với Vân. Tôi chưa nói được, tôi không thể chết. Không thể. Tôi muốn mở miệng ra nói nhưng hai hàm răng lại cứng đờ, không thể nào lên tiếng, chỉ phát ra tiếng ú ớ vô nghĩa. Hai mắt nặng trĩu và mờ dần đi. Tôi thấy có ai đó đứng xa xa đưa bàn tay vẫy vẫy, bảo tôi phải đi theo. Nhưng tôi không muốn đi. Tôi phải gặp Vân lần nữa, tôi phải nắm tay Vân, tôi phải… đúng lúc đó, tôi thấy tay mình ấm áp. Cảm giác quen thuộc quá, có phải cảm giác ngày nào Vân đã nắm tay tôi lần đầu tiên và kéo tôi ra khỏi vũ trường, có phải không?
- Thí chủ… - giọng nói thân quen, Vân – là Vân, phải không?.
Tiếng gõ mõ và tiếng kinh bắt đầu vang lên.
- Vân, My… My xin lỗi… tha lỗi cho My… - bằng sức lực cuối cùng, tôi cố gắng mở miệng nói ra điều ấy.
Im lặng. Tiếng gõ mõ và kinh cầu vang vọng…
Trong cái thất đầu tiên, có bóng vị sư cô già đứng lặng im bên bàn thờ người quá cố, tay lần tràng hạt, miệng niệm khẽ bài kinh. Câu kinh cuối cùng kết thúc, hai dòng lệ của sư cô bỗng rơi. Và tiếng thì thầm: “Vân tha thứ cho My, từ rất lâu rồi…”
THE END
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét