CHAPTER X: CẠN TÌNH
Quả nhiên không nằm ngoài sự dự đoán của tôi và Mai. Những tiết học về sau của cô Hường, đối với tôi gần như thành 'ác mộng', tôi luôn ở trong tâm trạng bị ức chế và bực bội.
Tôi gặp lại cô vào một tuần sau đó. Một tuần lễ bặt vô âm tín, không còn những tin nhắn hỏi thăm vu vơ, không còn những lần trò chuyện với nhau ở ghế đá sân trường, cô xuất hiện trên bục giảng để biến từng cơn 'ác mộng' của tôi thành hiện thực.
Vừa an tọa trên ghế giáo viên, cô yêu cầu cả lớp để tài liệu học tập lên bàn. Tụi nó trố mắt nhìn nhau, học gần cả năm trời rồi mà đây là lần đầu tiên bị kiểm tra, mà lại kiểm tra cái thật oái oăm. Tôi thì không lo, vì kể từ khi được 'di dời' lên bàn nhất, tôi luôn luôn chép bài đầy đủ. Không khí thật căng thẳng, tiếng lào xào bàn tán. Sinh viên mà, đâu còn bị quản lý như lúc còn học phổ thông. Thích thì đến lớp, không thích thì ở nhà, miễn sao không quá số buổi qui định thì thôi. Còn chép bài trở thành khái niệm quá ư xa vời, huống gì là chép bài đầy đủ.
Cô Hường từ tốn đi qua các dãy bàn, lơ đãng nhìn ngó từng quyển tập. Hơn nữa lớp chép thiếu bài, không có tài liệu hoặc bỏ quên ở nhà (đứa nào cực khôn ngoan), nhưng cô vẫn mải mai không một phản ứng. Đến lượt tôi, cô nhỏ nhẹ hỏi:
- Tài liệu của chị đâu?
- .... - tôi chới với trong sự ngạc nhiên trước sự thay đổi cách xưng hô.
- Sao lại thiếu phần cuối của bài tuần rồi?
- Ơ.. dạ... em viết không kịp - tôi sực nhớ ra tiết học trước lo giỡn với Mai, đến giờ về mới cắm đầu viết nên không kịp giờ.
- Vì sao viết không kịp?
- Hmm.... - tôi cứng họng.
- Chị đứng dậy, giải thích cho tôi biết vì sao lại thiếu bài? Tinh thần học tập của sinh viên là thế à? Sao một tuần mà vẫn không bổ sung được phần bài còn thiếu, nghĩa là sao?
- ..... - tôi đứng thẳng dậy, giận run người.
- Sao chị không trả lời? Chị có hiểu câu hỏi của tôi không?
- Hiểu - tôi nhìn xoáy vào mắt cô đầy giận dữ, đáp lại tôi là ánh mắt khiêu khích pha lẫn thách thức.
- Vậy chị cho tôi biết lý do?
- Không có lý do gì hết. Cô muốn làm sao thì cứ làm - tôi nhếch mép cười.
- Lớp trưởng, trường hợp này của lớp, phải giải quyết thế nào?
- Dạ...
- Còn chị, tôi muốn chị làm bản kiểm điểm trước lớp về thiếu sót này.
- Được. Tốt thôi! Bao nhiêu người không có tài liệu lại yên ổn, còn em chỉ thế này mà cô yêu cầu kiểm điểm. Được, rất hay! Thiếu à!? Vậy cho thiếu hết từ đầu đến đuôi - vừa nói, tôi vừa cầm quyển vở lên xé từng trang, từng trang trước mặt cô ta. Giấy vụn rơi lả tả, tôi thản nhiên dùng tay hốt lại rồi kẹp vào quyển vở giờ chỉ còn miếng bìa chỏng chơ.
-Chị....
- Xin phép giảng viên, tôi ra ngoài bỏ rác. - chẳng chờ sự đồng ý, tôi cầm mớ giấy vụn đi đến thùng rác đặt ở cửa lớp. Ngước mắt nhìn thẳng cô ta, tôi quăng mạnh quyển vở vào thùng. Vô tư đi về chỗ ngồi như không có gì xảy ra.
- Chị... - cô Hường nhìn tôi trân trối.
- Chị thế nào!? Chị ra sao...!? - tôi cầm lấy điện thoại đang để trong hộc bàn, ngước nhìn cô ta lần hai rồi bước ra khỏi lớp. Để lại sau lưng một rừng mắt tròn xoe đầy 'thán phục'.
Tôi cố gắng dằn hết mức để có thể bước ra khỏi lớp mà không làm gì manh động. Tức, tức đến điên người. Máu trong người tôi sôi sùng sục, nếu có ai để ấm nước lên đầu tôi lúc này chắc chắn nước sẽ sôi hơn một trăm độ. Tức đến mức hai bàn tay tôi run bần bật, cầm ly nước mà nó cứ sóng sánh sắp đổ ra ngoài. Thật không ngờ cô Hường có thể làm trò này. Dù thế nào đi nữa, chuyện tình cảm giữa tôi và cô là chuyện riêng tư, có lý do gì có thể mượn việc công mà "trả thù" riêng chứ? Hạ nhục tôi trước cả lớp - Hay, rất hay, giỏi lắm! Nốc một hơi hết ly nước đá mà chưa hạ hỏa, tôi bấm điện thoại kêu Mai xuống. Tội thân nó, ngồi nghe tôi rủa xả gần mười lăm phút vẫn im thin thít. Sau cùng nó lên tiếng:
- Được rồi, tao hiểu tâm trạng mày. Cũng đâu ngờ bị 'chơi' nặng đến vậy. Từ từ mày, tức quá lên tăng-xông chết thì còn ai để tao sai bảo?
- Tao bóp cổ mày bây giờ. Mày muốn chết thay bả phải không?
- Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Ghi sổ nợ đi, đây là lần đầu tiên. Để coi bả còn làm gì nữa rồi tính luôn một lần cho tiện.
- %*#&! - tôi buột miệng buông tiếng chửi thề.
- Lên lớp đi. Mày đừng bỏ tiết. Hồi nãy tao xin ra khỏi lớp, bả kêu tao nhắn mày phải lên lớp học tiếp, nếu không bả đình chỉ thi mày đó.
- Bà mẹ, lên thì lên. Con này mà biết sợ à?
- Vậy thì đi. Chửi nữa bả cũng sống phây phây, dành hơi mà nghĩ kế trả thù đi cưng.
Tôi kêu Mai lên trước, tôi chạy qua toalet rửa mặt để tỉnh táo. Tôi bước thẳng vào lớp như chỗ không người, còn vài bước nữa tới bàn thì bị gọi giật ngược lại:
- Khi nãy chị đi đâu?
- Đi đâu là quyền của tôi. Muốn biết sao không đi theo? - tôi trả lời mà không thèm quay lại nhìn người đang nói.
- Chị có biết phép lịch sự và qui tắc khi ra vào lớp?
- Lúc trước biết, nhưng hồi nãy đi nhanh quá nó rớt đâu mất tiêu rồi, nên giờ không biết gì hết. - cả lớp cười rần rần khi nghe tôi trả lời.
- Chị ra khỏi lớp mà không có sự đồng ý của tôi, chị quay lại lớp cũng không một lời xin phép với giảng viên. Đó là biểu hiện của một người văn minh, có học thức à?
- Đã nói rồi. Hồi nãy cái gì cũng còn, giờ đi toalet xong nó ra hết, nên đâu biết gì nữa đâu. - cả lớp được trận cười tập hai.
- Chị có muốn tôi mời chị ra khỏi lớp?
- Ay yah, kính thưa cô, tôi đâu hề muốn lên. Cô nhắn người ta kêu tôi lên mà. Nếu cô không cho tôi vào lớp sao hồi nãy không nói, biết đi bộ lên cầu thang hao calories lắm không?
- Chị..... - tuy không quay lại nhìn, nhưng tôi tưởng tượng gương mặt cô Hường lúc này đỏ bừng vì tức giận.
Tôi dừng cuộc đôi co, vào ghế ngồi phịch xuống, gục đầu xuống bàn ngủ thẳng giấc đến giờ tan học. Tối, Mai nhắn tin: "Coi chung, dung lam qua. Bi cam thi la oan mang nha con!". Nhớ đến chuyện ban trưa, tôi bỗng thấy lo cho những ngày sắp tới. Tính tôi thì nóng, đụng chuyện y như Trương Phi, sợ gặp chuyện quá sức chịu đựng lại gây ra 'án mạng' thì tiếc cả đời trai.
Tiết thứ hai trong tuần. Tôi ngủ gục suốt tiết học, chẳng buồn ngẩng lên xem cô ta nói gì, viết gì, cũng chẳng buồn mượn tập Mai để photo hay chép tiếp bài mới. Hai tiết tiếp theo của tuần sau vẫn y như vậy, dường như tiết học của cô Hường đã trở thành giờ nghỉ giải lao cho tôi ngủ bù vào buổi sáng phải thức dậy quá sớm.
Tôi tin sức chịu đựng của con người có giới hạn. Sau một tuần được ngủ thẳng giấc, đem lại cho cô biết bao nỗi chướng tai gai mắt, tôi tiếp tục bị làm phiền.
- Đây là giờ học hay giờ ngủ? - tiếng thước gõ bàn, rồi giọng người phụ nữ êm ái cất lên.
- Hmm... - tôi bật người dậy, ngơ ngác. Tôi căm thù ai phá giấc, nhất là làm tiếng động mạnh để để tôi thức dậy. Bị giật mình, tim tôi đập liên hồi như trống trận.
- Tôi hỏi chị, đây là giờ học hay giờ ngủ?
- Nghĩ sao thì nó là vậy. - tôi cau có trả lời.
- Nếu chị vẫn tiếp tục không viết bài, không có tài liệu, tôi sẽ cấm thi chị bộ môn này.
- Ơ hay, không có tài liệu rồi sao? Miễn thi làm bài đủ điểm thì đậu chứ, cô làm gì vô lý vậy?
- Dựa trên tình hình của chị, tôi cho rằng chị không đủ khả năng để đi thi.
- Giời, đây nói cho cô biết nhá, điểm trung bình môn này của đây cao nhất lớp đấy. Cô lấy quyền gì mà cấm nhểy?
- Chị...
- Mà nói đi thì cũng nói lại, cám ơn cô đã chiếu cố tận tình suốt thời gian qua. Cứ phải canh chừng giấc cho em ngủ. Thật biết ơn quá mức. - vừa nói, tôi vừa bật cười. Cả lớp nổi lên tiếng cười rúc rích.
Cô ta cứng họng nhìn tôi, rồi quay lưng đi thẳng ra khỏi cửa. Hôm nay lớp được về sớm.
Tính tôi ngông từ trước đến giờ. Phải thì thôi, không phải thì đến đâu cũng chống. Đàng hoàng thì tôi chống theo kiểu đàng hoàng. Còn chơi không đẹp, thì tôi cãi cho tức mà chết.
Dân gian lưu truyền rằng: Ôi thôi, lòng dạ đàn bà! Lời ông bà nói cấm có sai. Tôi biết mình đã khơi đúng 'ổ kiến lửa', nhưng lỡ rồi, biết sao đây? Thôi thì ráng phòng bị, 'vũ trang' cẩn thận để hạn chế thương tích đến mức tối đa.
Hôm nay cô ta giảng bài nhanh bất thường. Đúng theo thường lệ, nhiều khi chuông báo nghỉ đã xong, nhưng bài giảng phải kéo dài thêm từ năm đến mười phút nữa. Tôi không để ý chi lắm, nghĩ đơn giản nếu xong sớm thì nghỉ sớm, vậy thôi! Nào ngờ đâu....
- Bài giảng hôm nay đến đây là kết thúc... - cả lớp nhấp nhỏm chuẩn bị phóng ra khỏi cửa, vì câu tiếp theo như mọi khi sẽ là: "Anh chị có thể ra về", nhưng...
- Trật tự! Tôi chưa nói xong. Tôi kết thúc bài giảng sớm để có buổi trò chuyện với anh chị về tình hình xã hội. Do tính chất của môn học, đòi hỏi sinh viên phải có kiến thức trong nhà trường lẫn trong cuộc sống. Tôi có sưu tầm vài bài báo về tình hình nổi cộm trong đời sống hiện nay. Tôi cố gắng nói nhanh nhất có thể, sau khi kết thúc anh chị có thể ra về.
Hưởng ứng câu nói của cô, thay vào tràng pháo tay là gương mặt ủ rủ như cơm nếp mắc mưa và hàng chục tiếng thở dài thườn thượt. Xem như không nghe, không thấy, cô Hường bắt đầu.
Bài báo đầu tiên nói về vấn đề Đồng Tính trong xã hội. Tôi bắt đầu nhột nhạt. Bài báo đọc tới đâu, tôi nhột nhạt tới đó. Nội dung không gì quá đáng, xoay quanh việc người Đồng Tính lộ diện ngày càng nhiều và phản ứng của dư luận với vấn đề ấy. Tuy nhiên, mấy chục nhân mạng ở đây ai không biết tôi là Đồng Tính. Nhìn cách ăn mặc, đi đứng, nói năng của tôi, đứa nào không biết mới lạ. Biết nhưng đâu dám hỏi, tại đầu năm học, có thằng kia đến hỏi tôi: "Mày là pê đê hả?" - đáp lại câu trả lời của nó là cảnh nó lấy hai tay bụm chặt phần giữa hai háng và nhảy tưng tưng, la chói lói. Kể từ đó về sau, không 'em' nào đủ can đảm hỏi tôi đôi điều tương tự như thế.
Bài báo thứ hai lại tiếp tục nói về Đồng Tính. Từ nhột nhạt, nó chuyển hẳn qua 'ngứa ngáy' toàn thân. Nội dung bài báo này mang hơi hướm tiêu cực. Vẫn nói về phản ứng của dư luận, của xã hội. Nhưng ở đây, cái nhìn quá chủ quan. Họ lên án người Đồng Tính, cho đó là bệnh hoạn, là trái với luân thường đạo đức, phá hoại lề lối xã hội. Cô ta đọc với giọng đầy hào hứng. Hai tay tôi co chặt lại một cách vô thức, ánh mắt đăm đăm nhìn người đang đứng đọc.
Bài báo cuối cùng, vẫn nói về người Đồng Tính. Đến đây, tôi đã hiểu rõ mục đích của người đàn bà này. Tôi co chặt hai bàn tay đến mức các ngón tê rần, duỗi ra rất khó khăn. Phóng sự nói về tội ác của người Đồng Tính. Nghĩ thật ngộ, bộ bình thường trong cuộc sống này không có tệ nạn, không có án mạng hay sao? Đợi phải có người Đồng Tính gây ra rồi mới có bài để đăng báo cơ à? Nghĩ lại mà xem, tại sao những tệ nạn, những án mạng thường ngày không giật cái tít: "Người dị tính giết người cướp của", "Người dị tính buôn bán ma túy", mà phải đợi đến khi người Đồng Tính phạm tội thì lại đăng tưng bừng: "Người Đồng Tính...." blah blah blah thế này thế nọ. Trong khi đó, tỷ lệ gây án của người Dị Tính là bao nhiêu? Và của người Đồng Tính là bao nhiêu? Cả tờ báo bự chà bá đầy tin tức hàng ngày, thỉnh thoảng có một vụ án liên quan đến người Đồng Tính thì lại 'nhảy dựng' lên múa mép nói đủ điều. Học làm chi cho cao để rồi có cái nhìn quá thiển cận? Là ngòi bút của quần chúng làm chi mà cái nhìn không vượt quá được một gang tay? Câu "nhà báo nói láo ăn tiền" thích hợp lắm trong trường hợp này.
Xếp gọn tờ báo, cô Hường đưa mắt nhìn cả lớp rồi cất giọng:
- Tôi vừa đọc xong những vấn đề đặc trưng và nổi cộm nhất trong xã hội hiện nay. Tôi muốn cho các em biết: Đồng Tính là căn bệnh, là sai trái với tự nhiên cũng như qui luật xã hội, cần phải được ngăn chặn và loại trừ. Những tội lỗi do người Đồng Tính gây ra thường nghiêm trọng, tổn hại đến tính mạng và tài sản của người xung quanh, từ đó việc ngăn chặn càng phải được thúc đẩy mạnh hơn.
Tôi ngồi điếng người trong sự giận dữ. Hai tay đút sâu vào hộc bàn từ ban nãy để nắm chặt quyển sách, giờ quyển sách chỉ còn lại mớ giấy vụn rớt tả tơi. Cặp mắt tôi mở trừng trừng không chớp, cả người bắt đầu run lên, gương mặt từ từ chuyển qua màu tím tái. Tuy không nhìn xung quanh, nhưng tôi cảm nhận được ánh nhìn soi mói từ mấy đứa trước giờ không ưa tôi. Được dịp tốt để cười nhạo, ngu gì tụi nó lại không làm? Tiếng lào xào xung quanh tôi bỗng dưng như được khuếch đại lên hàng trăm lần, cứ vang dội vào tai tôi đầy khiêu khích. Tôi nghe tiếng cô Hường tiếp tục nói, không nghe rõ, loáng thoáng đại loại như:
- Người Đồng Tính trước sau gì cũng là mối lo ngại, là nguy cơ của xã hội...
Tôi đứng phắt dậy, hàm răng nghiến chặt. Thêm một giây nữa thôi, nếu Mai không ngăn đúng lúc, chắc chắn tôi sẽ bị đuổi học vì tội hành hung giáo viên:
- Ngồi xuống mày. Trong lớp học, mày làm gì vậy? - vừa nói, nó vừa bấm tay tôi.
-.....
- Ngồi xuống. Nghe không? Muốn làm gì cứ đợi tan lớp, tao không cản.
Đầu óc tôi váng vất, máu sôi sùng sục. Chuông reo, lớp túa ra không đợi sự đồng ý của giảng viên. Tôi nhẫn nại ngồi chờ, người cuối cùng vừa rời khỏi, tôi bước đến khép cửa lớp. Cô Hường đang loay hoay dọn đồ vào giỏ xách, ngẩng lên thấy tôi đang hầm hầm bước tới:
- Sao chị không về?
- Khi nãy cô vừa làm trò gì? - tôi nghiến răng.
- Phổ biến kiến thức xã hội cho cả lớp - cô ta bình tĩnh như không, vẫn tiếp tục dọn dẹp
- Cô có biết cô vừa làm cái trò gì không? - tôi lên giọng, đứng hẳn lên bục giảng, chặn đường đi ra.
- Chị muốn gì?
- Muốn cái gì à?
Rầm, cái tủ đựng đồ dùng rung lên bần bật. Cả người loạng choạng, cô ta vịn vào tường để lấy lại thăng bằng, chưa kịp bước đi, tôi đã đứng sát sườn, túm lấy cổ áo, dùng đôi mắt đang vằn lên tia máu nhìn thẳng vào cặp mắt đang lộ vẻ sợ hãi:
- Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng con này dễ chơi. Đây cảnh cáo lần thứ nhất, nếu còn tiếp tục, tôi chấp nhận vào tù để đưa cô xuống huyệt. Rõ chưa?
Rốp - tôi co tay dộng mạnh vào lon nước ngọt chưa khui để trên bàn. Nước bắn tung tóe, lon nước bẹp dí, tét lằn dài.
- Cô muốn chỗ nào trên cơ thể cô giống lon nước này? Hả?
-....
- Giữ lấy thân mà về nuôi con.
Trước khi đi, tôi còn đấm thêm một cái nữa làm chỏng gọng cái bảng đen dựng choáng đường ra vào.
Sau bữa đó, tôi không còn gặp cô Hường nữa. Những tiết học cuối cùng được thay bằng giảng viên mới. Tôi cũng không buồn mà tìm kiếm thông tin về cô. Cô để lại trong tôi sự bất mãn và thất vọng tột cùng. Đôi lúc nằm ngẫm nghĩ, tôi thấy tiếc. Tiếc cho một tình thầy trò, một tình bạn hay một tình cảm gì đó... Nếu cô cư xử khác hơn, biết đâu rằng tôi sẽ... Mà thôi, đã qua thật lâu rồi!

Không một nhân vật nào trong truyện đánh động và thật sự có ý nghĩa cả, hi vọng xr không giận khi mình đã dành 1h để đọc cho đủ 10 chương của truyện này. Có lẽ đã yêu? Tại sao lại đặt tên truyện như thế này, dù là nhân vật tôi My hay cô giáo Hường đều cư xử không đúng chuẩn và rất tầm thường.
Trả lờiXóaMình nghĩ xr có thể viết được nhiều hơn thế, sau mỗi con chữ ấy là một thông điệp chứ không phải chỉ để thỏa mãn được viết.
Mình không phải là 1 độc giả khó chịu nhưng cũng không phải là người dễ dãi. Và cũng hi vọng tác giả cũng thế.
Thứ lỗi nếu mình có nói quá thẳng thắn vì bản thân mình nghĩ văn chương cần phải có 1 ý nghĩa và tự bản thân nó phải nghiêm khắc với chính mình.
Mình cũng đồng ý với bạn. Mình nghĩ xr có thể viết tốt hơn nhiều.
Trả lờiXóaNhiều phần trong bài viết mang tính thật nhưng nó hơi thô lỗ.
Cách suy nghĩ và ứng xử của nhân vật trong bài viết cũng có phần "sát quá".
Juliette!