Hoàn thành: 24/11/2008
(Trích từ Topic: "Viết cho em" - box Nhật Kí, Tuỳ Bút của diễn đàn A-L)
Sáng. Tia ban mai rượm vàng nơi khung cửa. Bé ngồi đung đưa chân, tóc xõa hờ hững một bên vai, cặp đùi thon và trắng mịn ửng hồng trong nắng sớm.
Những ngày nhàn nhã!
Bé lúc lắc nhè nhẹ theo nhịp của bóng nắng, miệng khe khẽ hát những câu hát vu vơ. Chị loay hoay chuẩn bị cà phê và bữa sáng trong bếp. Hai ngày cuối tuần chị luôn giành làm việc này, vì chỉ duy nhất hai ngày hiếm hoi ấy chị được chìu chuộng em.
Bữa sáng bắt đầu bằng tiếng cười, và kết thúc bằng giọng đùa vui, bằng tiếng cười giòn giã của đôi mình. Em hai mươi, em luôn xinh tươi và đầy nhựa sống.
Phải, em hai mươi...
Con số hai mươi tròn trĩnh của em rất nhiều đêm khiến chị phải ngại ngần. Em cười khúc khích, rúc đầu vào lòng chị, trêu: "Chạm vào đi, rồi nợ em cả một đời đấy, có biết không?"
Vẫn sáng. Tia nắng ban mai vẫn rượm vàng nơi khung cửa. Em thôi ngồi đung đưa chân, tóc thôi xõa hờ hững và cặp đùi co lại đầy khó nhọc. Em thôi hát và em thôi đùa vui. Chị nuốt vội ngụm cà phê, cổ họng đắng chát. Sau hai năm bên nhau, đây là lần đầu tiên ban mai nhuốm sắc tàn phai khi thiếu đi sức sống tỏa ra từ em của chị.
- Mình chia tay nha chị. - Giọng nói em hững hờ, không mảy may xúc cảm.
- Vì sao? - chị thảng thốt, nhém chừng đánh rơi ly cà phê.
- Mình không hợp nhau. Rõ ràng không hợp nhau!
- Không hợp nhau vì lý do nào? Vì những ngày gần đây mình đã tranh cãi quá nhiều?
- Có lẽ thế. Giây phút ngọt ngào đã tan mất. Em mệt mỏi... - em quay đi, tìm điều gì đó ngoài khung cửa. Nhưng chị biết, em đang dấu vội dòng nước mắt chực trào.
- Được. Mình chia tay! - gương mặt chị nhăn nhó như thể đang nói ra điều gì cực kì tàn nhẫn.
- Chiều nay em sẽ không về.
- Vậy thì đến đây, cho chị ôm em một lần cuối, có được không?
Em thong thả bước đến, gương mặt lạnh lùng không chút đau đớn. Nhưng chị biết nơi trái tim em, trái tim người con gái chị yêu, đang rụng rơi từng mảng nhỏ.
Chị ôm em vào lòng, vuốt nhè nhẹ mái tóc. Mái tóc huyền chảy dọc theo kẽ tay, mùi hương thoang thoảng đã bao lần ru hồn chị chìm giấc mộng bình yên. Bờ vai em thon thon nép sau cổ áo, chị đặt lên một nụ hôn âu yếm rồi vội vàng lau đi những giọt lệ vương vãi. Em của chị, thanh khiết như ban mai.
- Bé của chị, chị biết em đang rất mệt mỏi vì công việc, vì gia đình, vì người đàn bà không mời mà đến... và chị biết em còn rất yêu chị, cũng như ta đang còn rất yêu nhau. Trước khi đi, chị kể bé nghe câu chuyện này, bé mang theo làm hành trang đi tiếp quãng đời còn lại, có được không?
Em run run gật đầu, giọng nói em tắc nghẹn bởi hàng trăm dòng nước mắt.
- Ngày xưa, có hai vị sư tu hành trên ngọn núi cao. Đến một ngày, hai vị sư đó được lệnh xuống núi. Khi trở về, đoạn đường trở lên chùa rất xa, phải vượt qua hai ngọn núi mới có thể về đến. Hai nhà sư vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, chẳng mấy chốc đã vượt qua được ngọn núi thứ nhất. Ở chân núi bên kia của ngọn núi thứ nhất, hai nhà sư bắt gặp một thiếu nữ. Hai người vội đến hỏi thăm. Người thiếu nữ rưng rức khóc, cho hay rằng mình bị thương ở chân, không thể vượt qua ngọn núi mà về nhà trong khi hoàng hôn đã gần buông bóng. Hai vị sư nhìn nhau, phàm là người xuất gia, gặp chuyện không hay phải ra tay cứu giúp, nhưng trong giáo điều của người tu hành phải tránh xa nữ giới. Vấn đề thật khó nghĩ! Sau vài phút tranh luận, nhà sư thứ nhất quyết định cõng cô gái trên vai, đưa cô ta về tận nhà. Nhà sư thứ hai quyết liệt ngăn cản vì cho thế đã phạm vào "sắc giới". Mặc cho nhà sư thứ hai ngăn cản, nhà sư thứ nhất cõng cô gái đi trong im lặng cho đến khi cô ta đến nhà. Rồi hai vị sư tiếp tục lên đường. Ở quãng đường còn lại, nhà sư thứ hai không ngừng nhăn nhó, cằn nhằn, nhiếc móc... khi đến trước cửa chùa vẫn không thôi. Đến lúc này, nhà sư thứ nhất mới lên tiếng: "Lòng tôi trong sạch có Phật Tổ chứng giám, huống hồ gì cũng có sư huynh đi cạnh bên. Tôi cõng cô gái ấy trên lưng, vượt qua ngọn núi thật sự rất nặng và rất mệt. Nhưng khi hết ngọn núi, tôi đã đặt cô gái ấy xuống, đã đặt gánh nặng của mình xuống. Còn sư huynh, chẳng những sư huynh đã cõng cô ấy trong tâm, mà còn cõng cô ta đi qua hết ngọn núi đó cho đến tận nơi này. Tại sao huynh không đặt xuống cho lòng huynh nhẹ nhàng hơn trước một sự việc không gì là quá đáng!?"
Kết thúc, mọi thứ quanh chị và em lại chìm vào im ắng. Em đứng dậy, không nói một lời, vào phòng soạn đồ rồi kéo va ly ra đi. Dáng em khuất hẳn sau cánh cửa, chị nặng nề đổ ụp xuống sofa. Chuỗi ngày úa tàn như lá mùa thu...
Hai tuần sau, em về. Chị vui mừng đến bật khóc. Em chạy đến, ôm ghì chị vào lòng, giọng ăn năn:
- Em đã hiểu. Chị có tha thứ cho em không?
- Chị luôn tha thứ cho em, em à. Tha thứ một lần, mười lần, một trăm lần và tha thứ mãi mãi...
- Chị... một lần nữa cho em trở về trong vòng tay chị, có được không?
- Bé khờ quá! Chị luôn giữ em trong tình yêu của đôi mình, và luôn giữ em trong vòng tay của chị. Dù em có đi xa ngàn trùng, dù em có hàng ngàn lần vùng vẫy đòi thoát ly, chị luôn dùng hết trái tim để kéo em về bên chị. Đừng rời xa chị nữa, nha em!
Những ngày nhàn nhã!
Bé lúc lắc nhè nhẹ theo nhịp của bóng nắng, miệng khe khẽ hát những câu hát vu vơ. Chị loay hoay chuẩn bị cà phê và bữa sáng trong bếp. Hai ngày cuối tuần chị luôn giành làm việc này, vì chỉ duy nhất hai ngày hiếm hoi ấy chị được chìu chuộng em.
Bữa sáng bắt đầu bằng tiếng cười, và kết thúc bằng giọng đùa vui, bằng tiếng cười giòn giã của đôi mình. Em hai mươi, em luôn xinh tươi và đầy nhựa sống.
Phải, em hai mươi...
Con số hai mươi tròn trĩnh của em rất nhiều đêm khiến chị phải ngại ngần. Em cười khúc khích, rúc đầu vào lòng chị, trêu: "Chạm vào đi, rồi nợ em cả một đời đấy, có biết không?"
Vẫn sáng. Tia nắng ban mai vẫn rượm vàng nơi khung cửa. Em thôi ngồi đung đưa chân, tóc thôi xõa hờ hững và cặp đùi co lại đầy khó nhọc. Em thôi hát và em thôi đùa vui. Chị nuốt vội ngụm cà phê, cổ họng đắng chát. Sau hai năm bên nhau, đây là lần đầu tiên ban mai nhuốm sắc tàn phai khi thiếu đi sức sống tỏa ra từ em của chị.
- Mình chia tay nha chị. - Giọng nói em hững hờ, không mảy may xúc cảm.
- Vì sao? - chị thảng thốt, nhém chừng đánh rơi ly cà phê.
- Mình không hợp nhau. Rõ ràng không hợp nhau!
- Không hợp nhau vì lý do nào? Vì những ngày gần đây mình đã tranh cãi quá nhiều?
- Có lẽ thế. Giây phút ngọt ngào đã tan mất. Em mệt mỏi... - em quay đi, tìm điều gì đó ngoài khung cửa. Nhưng chị biết, em đang dấu vội dòng nước mắt chực trào.
- Được. Mình chia tay! - gương mặt chị nhăn nhó như thể đang nói ra điều gì cực kì tàn nhẫn.
- Chiều nay em sẽ không về.
- Vậy thì đến đây, cho chị ôm em một lần cuối, có được không?
Em thong thả bước đến, gương mặt lạnh lùng không chút đau đớn. Nhưng chị biết nơi trái tim em, trái tim người con gái chị yêu, đang rụng rơi từng mảng nhỏ.
Chị ôm em vào lòng, vuốt nhè nhẹ mái tóc. Mái tóc huyền chảy dọc theo kẽ tay, mùi hương thoang thoảng đã bao lần ru hồn chị chìm giấc mộng bình yên. Bờ vai em thon thon nép sau cổ áo, chị đặt lên một nụ hôn âu yếm rồi vội vàng lau đi những giọt lệ vương vãi. Em của chị, thanh khiết như ban mai.
- Bé của chị, chị biết em đang rất mệt mỏi vì công việc, vì gia đình, vì người đàn bà không mời mà đến... và chị biết em còn rất yêu chị, cũng như ta đang còn rất yêu nhau. Trước khi đi, chị kể bé nghe câu chuyện này, bé mang theo làm hành trang đi tiếp quãng đời còn lại, có được không?
Em run run gật đầu, giọng nói em tắc nghẹn bởi hàng trăm dòng nước mắt.
- Ngày xưa, có hai vị sư tu hành trên ngọn núi cao. Đến một ngày, hai vị sư đó được lệnh xuống núi. Khi trở về, đoạn đường trở lên chùa rất xa, phải vượt qua hai ngọn núi mới có thể về đến. Hai nhà sư vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, chẳng mấy chốc đã vượt qua được ngọn núi thứ nhất. Ở chân núi bên kia của ngọn núi thứ nhất, hai nhà sư bắt gặp một thiếu nữ. Hai người vội đến hỏi thăm. Người thiếu nữ rưng rức khóc, cho hay rằng mình bị thương ở chân, không thể vượt qua ngọn núi mà về nhà trong khi hoàng hôn đã gần buông bóng. Hai vị sư nhìn nhau, phàm là người xuất gia, gặp chuyện không hay phải ra tay cứu giúp, nhưng trong giáo điều của người tu hành phải tránh xa nữ giới. Vấn đề thật khó nghĩ! Sau vài phút tranh luận, nhà sư thứ nhất quyết định cõng cô gái trên vai, đưa cô ta về tận nhà. Nhà sư thứ hai quyết liệt ngăn cản vì cho thế đã phạm vào "sắc giới". Mặc cho nhà sư thứ hai ngăn cản, nhà sư thứ nhất cõng cô gái đi trong im lặng cho đến khi cô ta đến nhà. Rồi hai vị sư tiếp tục lên đường. Ở quãng đường còn lại, nhà sư thứ hai không ngừng nhăn nhó, cằn nhằn, nhiếc móc... khi đến trước cửa chùa vẫn không thôi. Đến lúc này, nhà sư thứ nhất mới lên tiếng: "Lòng tôi trong sạch có Phật Tổ chứng giám, huống hồ gì cũng có sư huynh đi cạnh bên. Tôi cõng cô gái ấy trên lưng, vượt qua ngọn núi thật sự rất nặng và rất mệt. Nhưng khi hết ngọn núi, tôi đã đặt cô gái ấy xuống, đã đặt gánh nặng của mình xuống. Còn sư huynh, chẳng những sư huynh đã cõng cô ấy trong tâm, mà còn cõng cô ta đi qua hết ngọn núi đó cho đến tận nơi này. Tại sao huynh không đặt xuống cho lòng huynh nhẹ nhàng hơn trước một sự việc không gì là quá đáng!?"
Kết thúc, mọi thứ quanh chị và em lại chìm vào im ắng. Em đứng dậy, không nói một lời, vào phòng soạn đồ rồi kéo va ly ra đi. Dáng em khuất hẳn sau cánh cửa, chị nặng nề đổ ụp xuống sofa. Chuỗi ngày úa tàn như lá mùa thu...
Hai tuần sau, em về. Chị vui mừng đến bật khóc. Em chạy đến, ôm ghì chị vào lòng, giọng ăn năn:
- Em đã hiểu. Chị có tha thứ cho em không?
- Chị luôn tha thứ cho em, em à. Tha thứ một lần, mười lần, một trăm lần và tha thứ mãi mãi...
- Chị... một lần nữa cho em trở về trong vòng tay chị, có được không?
- Bé khờ quá! Chị luôn giữ em trong tình yêu của đôi mình, và luôn giữ em trong vòng tay của chị. Dù em có đi xa ngàn trùng, dù em có hàng ngàn lần vùng vẫy đòi thoát ly, chị luôn dùng hết trái tim để kéo em về bên chị. Đừng rời xa chị nữa, nha em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét