-----
Có đôi khi tôi tự nhốt mình trong bộn bề nhớ thương da diết. Nỗi nhớ có khi nào được định nghĩa thành lời!? – Không, không khi nào! Màu nhớ huyễn hoặc tựa giấc mơ đầy mộng mị hoang đường. Khi ấy, tôi thấy mình chìm trong vô thức. Cái vô thức của nhớ thương khôn nguôi, của cái quặn thắt đến nhói lòng và của cái choáng ngợp bởi hình bóng ai kia.
Có bao giờ bạn cảm thấy nhớ da diết, nhớ quay quắt, nhớ điên cuồng, nhớ đến mụ mị đầu óc và nhớ đến bật khóc. Chắc hẳn sẽ có nhiều lần, đúng không!? – Vì khi biết thương, biết yêu – sẽ biết nhớ!
Cũng có những đêm sao dài đăng đẳng – những đêm không ngủ và thức chờ trời sáng. Thức trong vô thức với cảm nhận rất mơ hồ về chuyển động của không gian và thời gian. Tôi bắt gặp mình chìm trong cơn mê trước khi trôi vào giấc ngủ. Trong cơn mê chập chờn, nỗi nhớ như chiếc lồng thật lớn ập đến và bao trùm lấy tôi. Một chút khó chịu, một chút đau đớn, một chút ngột ngạt, và khó thở… nhưng ngộ thay, đó chính là cảm giác của hạnh phúc. Rất nhiều người đã cố gắng tìm kiếm ý nghĩa xác thực của Hạnh Phúc. Nhưng đó là một câu hỏi mãi mãi không bao giờ có đáp án chính xác.
Nhớ và được nhớ - là khi yêu và được yêu. Dù xa xôi phương trời cách trở, tôi vẫn thấy rằng nhịp thở đang hòa quyện trong bầu khí quyển bao trùm cả Trái Đất. Vô hình chung, chúng tôi đang ở gần bên nhau. Nơi phương trời này, trí óc mỏi mệt ngóng nơi góc trời kia. Mệt mỏi đến rã rời, thế mà vẫn không thôi mong ngóng.
Khi nghĩ về một người, thì tất cả mọi vật đều bao trùm màu của nỗi nhớ.
Tôi ngồi đây, lặng lẽ nhìn từng chiếc xe lướt qua…. Chợt nhận ra rằng, tôi vẫn đang mong chờ. Chờ một ngày, tôi sẽ được bế xốc em lên và xoay tròn trong vòng tay tôi. Chờ một ngày, ta lại thật gần bên nhau.
Quá nhiều thứ mang màu nỗi nhớ, làm sao có thể liệt kê ra hết đây!?
Và có đôi khi, tôi nhận ra mình ngủ mải mê trong khi mắt mở trân tráo. Tôi ru mình ngủ trong giấc mơ tuyệt vời của kỉ niệm từng ngày bên nhau. Giấc mơ thật đẹp luôn để lại trong tôi quá nhiều luyến tiếc khi giật mình tỉnh giấc. Hụt hẫng, chới với… vì hình bóng vừa thật gần nay lại quá xa. Nghe tim mình lỗi một nhịp, nhói buốt!
Trái ngược lại, có đôi khi tôi nhận ra mình đang thức ngay khi chìm trong giấc ngủ. Đầu óc tỉnh táo lạ kì. Đó là khi tôi nhớ rõ ràng về những lỗi lầm đã qua. Không là day dứt, xót xa… chỉ là tiếng trách than khe khẽ, đủ để làm cựa mình sự ăn năn. Rồi tự phạt mình bằng giấc ngủ không trọn vẹn, khắc sâu vào tâm trí rằng thêm một ngày, tôi phải trở thành con người tốt hơn, trọn vẹn hơn.
Thêm một ngày, nỗi nhớ càng dày thêm. Thời gian dùng quyền lực của nó để bồi đắp thêm tình yêu xuyên suốt sự nhớ nhung.
Vì biết yêu… nên tôi biết nhớ!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét