Đêm cuối cùng ở nhà...
Chơi vơi quá...
Dẫu biết rằng cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, hợp rồi lại sẽ tan. Nhưng nghĩ đến cảnh chia ly lại buồn đến rơi nước mắt.
Thời gian vùn vụt qua đi, không chờ đợi một ai bao giờ. Nhắm mắt, mở mắt... ngày vụt thoáng nhanh tựa cơn mơ. Đôi bàn tay hoang mang níu kéo, từng giây phút rơi loãng vào không trung. Ừ thì, sắp đi nữa rồi đấy!
Chiều, lang thang bất định qua từng con đường. Sao bỗng thấy quê nhà thân thương đến lạ!? - Cái thân thương quen thuộc xen lẫn cảm giác chông chênh, chông chênh vì sắp rời xa, sắp ly biệt, sắp không được nhìn thấy những góc phố, những hàng cây ngày ngày in mòn dấu chân của kẻ hoài niệm.
Vĩnh Long ơi... sao tha thiết đến tận cùng thương nhớ...
Dừng chân nơi bờ sông êm ả. Nước sông Tiền vẫn lững lờ trôi, từng mảng lục bình dập dìu theo con nước. Cõi lòng cũng theo sóng dao động mênh mang. Biết rằng đi rồi sẽ về, ừ, thì sẽ về đấy, thế nhưng... về rồi sẽ lại đi!
Gió chiều hây hây lạnh, mang theo mùi phù sa của con nước lớn ròng, nỗi luyến nhớ xôn xao cùng hơi gió...
Tối. Mẹ mang sẵn valy và đồ đạc để ở tầng trệt. Loay hoay, loay hoay giữa chồng đồ cao ngất. Mẹ đến gần bảo: "Để mẹ xếp phụ con!", dù lòng rất muốn vậy mà bướng bỉnh từ chối: "Thôi, mẹ đi nghỉ đi, con đi một mình tự soạn đồ đã quen!". Mẹ cúi xuống lấy áo: "Để mẹ ủi cho con!" - vẫn tiếp tục lắc đầu: "Thôi, con tự làm quen rồi mà mẹ, khuya rồi, mẹ đi ngủ trước đi mà!". Mẹ tựa lưng vào tường, rơi giọt nước mắt. Chiếc áo đang xếp dở trên tay bỗng loang lổ vài giọt nước không tên.
Gia đình ơi, sao thiêng liêng đến thế?
Chiều đến giờ cứ lặp đi lặp lại: "Mẹ ngủ đi, đừng có thức. Con đi mà mẹ khóc, con lên xe không đành!" - Mẹ cứ cười, và nước mắt trong lòng con cứ rơi.
Có những đêm cô độc nằm trong bóng đêm, thèm đến quay quắt ngày thơ bé quẩn quanh bên chân ba mẹ. Thèm đến lịm người bữa cơm của gia đình. Ước ao sao quay trở lại ngày xưa ấy, cuộc sống phẳng lặng nơi miền quê, có ba, có mẹ, có em, có giọng nói, tiếng cười...
Vậy mà, xa nhà gần năm năm rồi đấy! Có ít ỏi chi nữa đâu!?
Lúc biết quí trọng hơn, biết thương yêu hơn, biết khao khát hơn giây phút ấm áp của đoàn viên... thì lại là lúc đã bước những bước cứng cáp ra khỏi vòng tay chở che của ba mẹ. Những năm đầu bỡ ngỡ nơi xứ người, thế mà vô tư đến lạ! Chẳng nhớ, chẳng buồn, chẳng thương và thậm chí còn chẳng muốn quay về nhà, dù chỉ là vài ngày ít ỏi. Rồi thì... thì sao cơ chứ? Lúc biết nhớ, biết buồn, biết thương và biết đếm từng ngày quay về... thì lại là lúc đã đi xa hơn, cao hơn.
Về rồi lại đi...
Đêm cuối cùng trước ngày tiếp tục cất bước ra đi...
Đêm ơi, sao vắng lặng và thênh thang quá?
Kim đồng hồ chầm chậm quay, có đứa cứ đi quanh quẩn trong nhà, đưa tay chạm vào từng món đồ quen thuộc.
Muốn mãi mãi là kẻ quay về, và sẽ không bao giờ là người bước chân đi.
Sáng mai thức dậy, con đã đi rồi, đừng khóc nhé, mẹ ơi!
Chơi vơi quá...
Dẫu biết rằng cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, hợp rồi lại sẽ tan. Nhưng nghĩ đến cảnh chia ly lại buồn đến rơi nước mắt.
Thời gian vùn vụt qua đi, không chờ đợi một ai bao giờ. Nhắm mắt, mở mắt... ngày vụt thoáng nhanh tựa cơn mơ. Đôi bàn tay hoang mang níu kéo, từng giây phút rơi loãng vào không trung. Ừ thì, sắp đi nữa rồi đấy!
Chiều, lang thang bất định qua từng con đường. Sao bỗng thấy quê nhà thân thương đến lạ!? - Cái thân thương quen thuộc xen lẫn cảm giác chông chênh, chông chênh vì sắp rời xa, sắp ly biệt, sắp không được nhìn thấy những góc phố, những hàng cây ngày ngày in mòn dấu chân của kẻ hoài niệm.
Vĩnh Long ơi... sao tha thiết đến tận cùng thương nhớ...
Dừng chân nơi bờ sông êm ả. Nước sông Tiền vẫn lững lờ trôi, từng mảng lục bình dập dìu theo con nước. Cõi lòng cũng theo sóng dao động mênh mang. Biết rằng đi rồi sẽ về, ừ, thì sẽ về đấy, thế nhưng... về rồi sẽ lại đi!
Gió chiều hây hây lạnh, mang theo mùi phù sa của con nước lớn ròng, nỗi luyến nhớ xôn xao cùng hơi gió...
Tối. Mẹ mang sẵn valy và đồ đạc để ở tầng trệt. Loay hoay, loay hoay giữa chồng đồ cao ngất. Mẹ đến gần bảo: "Để mẹ xếp phụ con!", dù lòng rất muốn vậy mà bướng bỉnh từ chối: "Thôi, mẹ đi nghỉ đi, con đi một mình tự soạn đồ đã quen!". Mẹ cúi xuống lấy áo: "Để mẹ ủi cho con!" - vẫn tiếp tục lắc đầu: "Thôi, con tự làm quen rồi mà mẹ, khuya rồi, mẹ đi ngủ trước đi mà!". Mẹ tựa lưng vào tường, rơi giọt nước mắt. Chiếc áo đang xếp dở trên tay bỗng loang lổ vài giọt nước không tên.
Gia đình ơi, sao thiêng liêng đến thế?
Chiều đến giờ cứ lặp đi lặp lại: "Mẹ ngủ đi, đừng có thức. Con đi mà mẹ khóc, con lên xe không đành!" - Mẹ cứ cười, và nước mắt trong lòng con cứ rơi.
Có những đêm cô độc nằm trong bóng đêm, thèm đến quay quắt ngày thơ bé quẩn quanh bên chân ba mẹ. Thèm đến lịm người bữa cơm của gia đình. Ước ao sao quay trở lại ngày xưa ấy, cuộc sống phẳng lặng nơi miền quê, có ba, có mẹ, có em, có giọng nói, tiếng cười...
Vậy mà, xa nhà gần năm năm rồi đấy! Có ít ỏi chi nữa đâu!?
Lúc biết quí trọng hơn, biết thương yêu hơn, biết khao khát hơn giây phút ấm áp của đoàn viên... thì lại là lúc đã bước những bước cứng cáp ra khỏi vòng tay chở che của ba mẹ. Những năm đầu bỡ ngỡ nơi xứ người, thế mà vô tư đến lạ! Chẳng nhớ, chẳng buồn, chẳng thương và thậm chí còn chẳng muốn quay về nhà, dù chỉ là vài ngày ít ỏi. Rồi thì... thì sao cơ chứ? Lúc biết nhớ, biết buồn, biết thương và biết đếm từng ngày quay về... thì lại là lúc đã đi xa hơn, cao hơn.
Về rồi lại đi...
Đêm cuối cùng trước ngày tiếp tục cất bước ra đi...
Đêm ơi, sao vắng lặng và thênh thang quá?
Kim đồng hồ chầm chậm quay, có đứa cứ đi quanh quẩn trong nhà, đưa tay chạm vào từng món đồ quen thuộc.
Muốn mãi mãi là kẻ quay về, và sẽ không bao giờ là người bước chân đi.
Sáng mai thức dậy, con đã đi rồi, đừng khóc nhé, mẹ ơi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét