"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

15 tháng 11, 2008

Chập chờn


Giấc ngủ cô đơn…

Những cơn mơ cũng vương màu thương nhớ

Bài hát xưa dìu đặt đợi chờ

Vòng tay ấm…

Mờ xa thành kỉ niệm.


Mãi đuổi bắt, vơ vội kiếm tìm...

Kỉ niệm nào trốn mãi trong tim

Lả tả rơi trong muôn chiều sương gió

Hoang hoải chờ, tím thẫm một vùng thơ


Em,

Có phải cả trời mơ

Tôi đuổi bắt trong bơ vơ bóng tối...


Em chối từ,

Khô khốc trải bờ môi!


Rồi vụng về,

Chỉ còn lại mình tôi...


----------------


Đêm nay [Say]

Hoang hoải trên cùng tận nhánh hoang đường...

Con dốc này... có phải đã mồ côi!?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét