"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

8 tháng 8, 2008

Thơ thẩn - Vô đề

Thơ thẩn
Một chút ngơ ngẩn lại ngẩn ngơ,
Chao nghiêng câu cú gãy vật vờ.
Mình ta nằm đó thơ với thẩn
Sống giữa cuộc đời, ngỡ là mơ...

Một chút ngơ ngẩn lại ngẩn ngơ
Ngã xiên con chữ nỗi ngật ngờ.
Mình ta nằm đó thơ với thẩn
Cái quái cuộc đời... sao chả là mơ?
-----
Vô đề
Đi qua nhau, như người xa lạ
Không quay nhìn...
Em quên cuộc tình ta!

Trăng đã tròn, thì nay trăng lại khuyết!
Em bên người, anh chiếc bóng đơn côi...
Vơ vội nhìn, một ánh mắt xa xôi..
Ừ, em nhỉ, vui bên người ấy nhé!

Phút ấm nồng, em cho vào dĩ vãng
Khẽ mỉm cười, anh bỗng hoá ngu ngơ
Phút ngu ngơ, phải chăng phút đợi chờ?
Chờ em khuất, cho lòng này gọi sóng!

Ừ, qua rồi, cần gì phải nhớ mong?
Vòng tay ấm, đâu còn riêng anh nữa....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét