"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

10 tháng 8, 2008

Ta là gì của nhau? (03)


Ta là gì của nhau?

“Không là gì của nhau, chị ạ! Chúng ta đã đến đây, gặp và yêu nhau trong cõi tạm này. Yêu ngày nào, hãy cố vui ngày ấy….”

Lời em nói vỗ về trong sóng gió của đêm.

Rồi một đêm nữa, lại dậy sóng… sau bao đêm bình yên quá thần thánh, chị ạ!

Ta là gì của nhau?

Phải, ta là chưa là gì của nhau!

Có những cuộc vui chóng phát rồi lại vội tàn. Như ngày ấy ta chưa hề gặp mặt. Chưa hề gặp mặt, nhưng tim lại nhói dai dẳng những cơn đau.

Ta là gì của nhau?

Chị là gì của em? Em là gì của chị?

Chiếc lá kia là gì của cành xanh?

Đám mây kia là gì của trời cao thăm thẳm?

Và linh hồn kia là gì trong thể xác khi cứ mãi phất phơ trong nỗi nhớ nhung day dứt?

Ta là gì của nhau?

Chị là gì của em, em là gì của chị trong muôn ngàn con người xa lạ? Sao lại ngỡ ngàng hội ngộ giữa muôn trùng chỉ trong phút chốc, rồi lại vỡ tan trong thoáng giây? Như chú chim non vươn mình trong trời rộng, ngỡ như mình đã hòa vào tự do. Như đám mây lờ lững, tưởng đã bình yên không trôi mãi. Thế mà… tự do và bình yên, mãi là điều không tưởng.

Ta là gì của nhau?

Giữa thể xác và tinh thần… ta đã thuộc về nhau chưa!?

Sao nơi này em mỏi mệt ngóng trông về quá khứ. Như lời mẹ ru sống mãi trong tiềm thức. Và hình bóng chị cứ thoảng chập chờn trong vô thức những cơn mơ.

Bao lâu rồi chị nhỉ!? – 4 năm rồi…. sao tim vẫn còn đau? – Ta đã tha thứ cho nhau chưa?

Em tha thứ cho chị…

Chị thứ tha cho em…

Ta cùng nhau tha thứ cho khoảng thời gian ta cùng nhau đánh mất. Đánh mất trong sự si mê bất tận, tưởng chừng cháy ngụt lửa tình yêu. Ta đánh mất nhau trong tiếng rì rào của mưa, xào xạc của gió và gay gắt của nắng hè.

Em nhớ chị qua bao mùa nắng…

Em nhớ chị qua bao ngày mưa…

Em nhớ chị qua từng cơn gió…

Em nhớ chị trong tĩnh lặng của đêm…

Ta là gì của nhau?

Ta nợ nhau ngày lãng đãng của tình yêu. Một tình yêu không tròn và sáng trong sự thuần khiết.

Em mất chị giữa bình minh chói sáng… em mất chị giữa rát bỏng nắng trưa… em mất chị trong u ám hoàng hôn… và em mất chị trong mờ mịt sương đêm… thế là, ta mất nhau!

Ta mất nhau khi nợ nhau nụ cười. Ta mất nhau khi nợ nhau gương mặt hồng e thẹn. Em mất chị khi chị trọn vẹn nụ cười trong tay người khác – không phải em!

Thế là sao!? – Vâng, thế là, ta mất nhau!

Ta là gì của nhau?

Ta chưa là gì của nhau. Như kẻ lữ hành dừng chân giữa sa mạc hoang vắng, vội vàng chụp lấy những giọt nước mát lành của ốc đảo sơ khai. Rồi khi nuốt vội những dòng nước mát lành… kẻ lữ hành lại tiếp tục lê bước ra đi.

Chị đi qua đời em… nhẹ êm tựa cơn gió. Cơn gió nồng, chếch choáng những men say!

Em mất chị,

Khi nắng chưa kịp hồng trong ánh mắt…

Khi mây chưa kịp bằng trên ngàn vạn tầng cao…

Khi sóng chưa hát lên ngút ngàn,

Bản tình ca….

Dành riêng đôi ta thôi!

Vậy mà….

Ta là gì của nhau?

Ngày hôm nay em giật mình tỉnh mộng. Như kẻ mộng du bất chợt sực tỉnh giữa đêm. Và tỉnh táo nhận ra rằng: ta chưa là gì của nhau.

Để ngày hôm nay, chỉ vì một giọng nói bất chợt. Tất cả những gì của chị, lại ập về trong em….

Ta chưa là gì của nhau….

-----

Entry cuối cùng để khép lại 2 entries: TA LÀ GÌ CỦA NHAU (1), (2)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét