
Tôi mạnh mẽ
Thật sự có thế không?
Có ai hiểu những điều tôi thầm mong,
Là những điều đơn sơ tầm thường nhất.
Tôi cố tìm trong tuổi thơ đánh mất
Vòng tay chở che Của mẹ hiền,
Trong những đêm đông
Nhưng tại sao
Tôi không tìm thấy?
Hơi ấm mẹ hiền, vụt thoáng tựa làn mây
Tôi níu kéo
Chỉ là trong vô vọng.
Có ai hiểu những điều tôi thầm mong,
Là vòng tay, là âu yếm, là vuốt ve trong những ngày thơ dại.
Để hôm nay không gục đầu nhìn lại
Rồi tủi hờn, rồi thiếu thốn, biết không?
Có ai hiểu những điều tôi thầm mong,
Là quan tâm, là chăm sóc và chiếc hôn nồng thắm
Của mẹ hiền khi tôi tuổi ấu thơ.
Trong giấc mộng thấp thoáng những cơn mơ:
Tôi ước ao mình còn thời thơ dại,
Tôi ước ao mẹ một lần nhìn lại,
Và ôm tôi, cho tôi bớt tủi hờn.
Còn hôm nay trong giấc ngủ chập chờn
Những câu hỏi, xoay quanh như tự vấn:
Đó có phải là tác nhân
Để tôi thèm, khát khao vòng tay người phụ nữ?
Người đời nhìn, rồi bảo tôi hư
Khi tôi nhìn nhận: Tôi đây là Đồng Tính!
Đồng Tính!
Tôi có vậy?
Nếu...
Ngày thơ ấu,
Mẹ hiểu những điều con trẻ thầm mong?
--------------
Có những lúc tôi thoáng buồn khi nhìn lại thời thơ ấu... Với tôi, thời thơ ấu trôi qua lặng lẽ. Tôi vui với những trò chơi trẻ con, tôi cười bằng nụ cười của đứa bé thơ và tôi quên đi một cách ngây thơ những lần òa khóc.. Để hôm nay nhìn lại, tôi thấy lòng hụt hẫng xót xa. Đó có phải là hậu quả khi hôm nay tôi là người Đồng Tính? Tôi thiếu thốn.. tôi thèm khát..tôi ước ao được một lần sống lại thời thơ ấu, tôi sẽ nói cho mẹ biết mong muốn tầm thường của tôi: "Con rất muốn được mẹ ôm vào lòng". Nhưng thời gian đã qua đi.. để rồi hôm nay bất chợt tôi khát khao được nằm trong vòng tay người phụ nữ, được ôm ấp, được vuốt ve, được vuốt nhẹ mái tóc bằng bàn tay yêu thương và được vùi đầu vào bầu ngực êm ái... với tôi, đó là tất cả. Thật khó mở lời để nói: "Tôi thiếu thốn tình thương!".. nói làm sao đây?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét