
Gọi tên nhau trong muôn ngàn nỗi nhớ,
Nỗi nhớ nào
Dành trọn cho riêng em?
Không - không nỗi nhớ nào em ạ!
Nỗi nhớ kia tràn dâng trong bão tố,
Gọi mịt mù mưa bão giữa trùng khơi...
Cho đến khi mây quang tạnh giữa trời
Anh lại gọi tên em, giữa muôn ngàn nỗi nhớ!
Nỗi nhớ nào
Dành trọn cho riêng em?
Không - không nỗi nhớ nào em ạ!
Nỗi nhớ kia ngập đầy trong ánh nắng,
Gay gắt trên từng phiến đá ngọn cây
Rồi đến khi nắng vụt tắt lưng đồi...
Anh lại gọi tên em, giữa muôn ngàn nỗi nhớ!
Nỗi nhớ nào
Dành trọn cho riêng em?
Không - không nỗi nhớ nào em ạ!
Nỗi nhớ em anh gởi trọn cơn gió,
Gió thơ thẩn vờn trên từng chiếc lá xanh.
Rồi một mai khi lá đã lìa cành
Anh lại gọi tên em, giữa muôn ngàn nỗi nhớ!
Và đến bây giờ
Nỗi nhớ nào
Dành trọn cho riêng em, anh hỡi?
Không - không nỗi nhớ nào em ạ!
Nỗi nhớ em bồng bềnh như bọt sóng
Nhấp nhô vờn, rồi lại chập chờn tan...
Rồi một mai khi sóng đã thành đàn
Thì em mãi muôn đời là bờ cát!
Và đến bây giờ
Nỗi nhớ nào
Dành riêng em, anh nhỉ?
Bao thương nhớ đã trôi về em hết
Bâng khuâng làm gì!? - Tất cả là riêng em!
Nỗi nhớ ấy hơn muôn trùng nắng gió
Vì....
Không thể nào...
Phai nhạt bóng hình em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét