
Chỉ trong vòng tuần lễ, với sự miệt mài cô đã nắm được tất cả tình hình trong thời gian qua. Đầu tuần sau, anh hẹn cô ra vào buổi tan sở để nói chuyện. Hai người gặp nhau ở quán café gần công ty cô làm việc:
- Anh đến lâu chưa? – cô kéo ghế ngồi xuống.
- Cũng vừa tới.
- Xin lỗi, em đọc xong hợp đồng rồi mới đi. Hơi trễ.
- Không sao.
Im bặt, ngập ngừng… không gặp nhau bao lâu mà như người xa lạ? Cô đưa ánh mắt nhìn mông lung, hôm nay cô cảm thấy ngại khi đối diện với người đàn ông này, cô tránh hay cô sợ khi nhìn vào mắt anh ta?
- Em dùng gì?
- Một cappuchino.
- Vừa tan sở chưa ăn gì, em uống cà phê ko sợ mệt sao?
- Không sao, dạo này em uống cũng quen rồi. Uống để tỉnh táo mà làm việc.
- Nhưng bây giờ hết giờ làm việc rồi. – anh ngập ngừng, cũng như mọi lần, anh ít khi nào từ chối điều cô muốn, đơn giản, anh yêu cô!
- Một cappuchino. – cô mặc, đưa tay gọi phục vụ.
- Một cam vắt. Cám ơn.
Anh nhìn cô, ánh nhìn vẫn âu yếm tràn đầy yêu thương như ngày nào. Nhưng, cô lảng tránh sự yêu thương ấy.
- Hôm nay anh hẹn em ra có việc gì?
- Ơ, chỉ là trò chuyện với nhau thôi. Em khoẻ hẳn rồi chứ? Mấy ngày nay anh bận quá ko ghé thăm em được.
- Em cũng khoẻ. Có việc gì, anh nói đi. Đừng vòng vo, anh biết em ko thích vậy mà.
Câu chuyện gián đoạn, người phục vụ bưng nước tới.
- Anh có nhờ má nói với em về việc em về nhà, em nghĩ sao?
- Về nhà? Nhà nào? – cô hững hờ.
- Thì nhà của 2 vợ chồng mình. Trước giờ em ở đó mà.
- À.. chuyện đó, chuyện đó em chưa nghĩ tới. Em nghĩ mình cần ở nhà má để thanh thản trong tâm hồn.
- Nhưng, hơn bao giờ hết, anh tha thiết mong em quay về. Anh.. anh nhớ em lắm! – dịu dàng, ngọt ngào, đúng như bản tính anh trước giờ.
- Thanks, cám ơn tình cảm anh dành cho. – cô nhếch mép cười khẽ.
- Anh hiểu, em còn giận anh vì chuyện vừa rồi. Anh biết mình sai, mình có lỗi khi thô bạo với em. Nhưng, chỉ vì yêu em nên anh mới làm thế.
- I see.
- Anh không cần em vui vẻ như xưa. Anh chỉ mong em quay về nhà, anh chỉ mong được nhìn thấy hình bóng yêu thương sau mỗi buổi tan sở. Em đi rồi, anh cô đơn trong căn nhà rộng rãi ấy lắm.
- …. – cô cười mỉm.
- Em quay về nha, điều kiện gì em đưa ra, anh cũng chấp nhận cả.
- Tin được sao anh?
- Trước giờ anh có sai lời với em chưa?
- À, cái đó thì chưa, nhưng…..
- Anh hy vọng em suy nghĩ lại.
Tích tắc.. tích tắc… từng giây trôi qua. Không gian xung quanh yên tĩnh bởi lớp kiếng cách âm. Hôm nay quán vắng người.
5p… 10p… 20p… 30p:
- Ok, em nghĩ lại. Nếu em về, anh sẽ chuẩn bị phòng riêng cho em chứ?
- Ý em là?
- Em về nhưng mình sống riêng anh ạ! Sống riêng, 2 thế giới riêng trong 1 ngôi nhà, anh chịu không?
- Sống riêng? Em…
- Nếu muốn em quay về, chuẩn bị sẵn căn phòng có đầy đủ tiện nghi sinh hoạt, em sẽ về và ở trong căn phòng đó.
- Được, chỉ cần em đồng ý. Vậy chừng nào em sẽ về?
- Khi nào anh chuẩn bị xong.
- Thứ tư? Ok?
- Kịp chứ?
- Được, ngày mai anh sẽ nghỉ một ngày để mua vật dụng và dọn phòng cho em.
- Ok, thứ 4 gặp.
Cô về nhà, nói với má cuộc trò chuyện vừa rồi. Bà không ý kiến, bảo cô đã lớn, tự quyết định được. Đêm đó, cô đứng giữa hai dòng suy nghĩ. Cô phân vân, tự hỏi mình có sai khi đồng ý với anh? Quay về đó, đối diện con người ko yêu, đối diện con người từng làm cô đau khổ về thể xác lẫn tinh thần? Cô không muốn, nhưng con danh nghĩa vợ chồng? Người ngoài nhìn vào, họ nghĩ thế nào đây?
Cô mở laptop, online, đầu tuần, mail mới. Cô luôn mong đến ngày đầu tuần để….Khẽ run khi thấy địa chỉ mail của My, cô hân hoan đọc mail. Trong mail, lời lẽ My tràn đầy yêu thương, lo lắng và nhớ nhung. Đây là mail thứ 2 gởi cho cô, vẫn là dặn dò cô giữ sức khoẻ, kể về cuộc sống bên kia và tràn đầy lời lẽ yêu thương. Hôm nay có kèm theo file ảnh, hình My đang giỡn với đồng nghiệp. My ốm nhiều, cô thấy xót lắm. Duy chỉ có nụ cười là không thay đổi, bất chợt cô bật khóc khi nhớ về thời gian qua. Ừ thì, dù mạnh mẽ thế nào cô cũng chỉ là người đàn bà….
Chiều thứ 4, anh lăng xăng giúp cô xách đồ vào phòng. Anh chu đáo. Căn phòng rất đầy đủ: tủ áo,máy điều hoà, tủ lạnh, bàn trang điểm, giường nệm. Drap và rèm cửa đều hài hoà với màu sơn tường, tông màu cô thích. Cô đưa mắt nhìn quanh, rất gọn gàng, chỉ cần xếp quần áo đồ đạc vào là ổn.
- Cám ơn anh. Em tự sắp xếp được.
Anh định bước ra, bỗng:
- À.. anh này!
- Huh?
- Anh đem tấm hình này về bên phòng anh đi. Để đây vô ích thôi, em cho nó xuống gầm giường đấy.
Anh ngạc nhiên, thoáng buồn rồi lại cẩn thận gỡ tấm hình cưới 2 người xuống, quay đi. Cô dâu, chú rể trong tấm ảnh cười rất tươi vì hạnh phúc. Còn cô với anh hiện giờ, sao…..
Đêm đến, ngã vật ra giường, cô ngẫm nghĩ: “Giờ này My đang làm gì nhỉ? Nhớ đến cưng không nè? Ngủ ngon My nha!” Nghĩ một mình, cười mỉm một mình rồi lại tủi thân một mình. Nỗi cô đơn len lỏi cả vào trong giấc ngủ, dằn vặt người ta ngay cả trong giấc mơ.
- Anh đến lâu chưa? – cô kéo ghế ngồi xuống.
- Cũng vừa tới.
- Xin lỗi, em đọc xong hợp đồng rồi mới đi. Hơi trễ.
- Không sao.
Im bặt, ngập ngừng… không gặp nhau bao lâu mà như người xa lạ? Cô đưa ánh mắt nhìn mông lung, hôm nay cô cảm thấy ngại khi đối diện với người đàn ông này, cô tránh hay cô sợ khi nhìn vào mắt anh ta?
- Em dùng gì?
- Một cappuchino.
- Vừa tan sở chưa ăn gì, em uống cà phê ko sợ mệt sao?
- Không sao, dạo này em uống cũng quen rồi. Uống để tỉnh táo mà làm việc.
- Nhưng bây giờ hết giờ làm việc rồi. – anh ngập ngừng, cũng như mọi lần, anh ít khi nào từ chối điều cô muốn, đơn giản, anh yêu cô!
- Một cappuchino. – cô mặc, đưa tay gọi phục vụ.
- Một cam vắt. Cám ơn.
Anh nhìn cô, ánh nhìn vẫn âu yếm tràn đầy yêu thương như ngày nào. Nhưng, cô lảng tránh sự yêu thương ấy.
- Hôm nay anh hẹn em ra có việc gì?
- Ơ, chỉ là trò chuyện với nhau thôi. Em khoẻ hẳn rồi chứ? Mấy ngày nay anh bận quá ko ghé thăm em được.
- Em cũng khoẻ. Có việc gì, anh nói đi. Đừng vòng vo, anh biết em ko thích vậy mà.
Câu chuyện gián đoạn, người phục vụ bưng nước tới.
- Anh có nhờ má nói với em về việc em về nhà, em nghĩ sao?
- Về nhà? Nhà nào? – cô hững hờ.
- Thì nhà của 2 vợ chồng mình. Trước giờ em ở đó mà.
- À.. chuyện đó, chuyện đó em chưa nghĩ tới. Em nghĩ mình cần ở nhà má để thanh thản trong tâm hồn.
- Nhưng, hơn bao giờ hết, anh tha thiết mong em quay về. Anh.. anh nhớ em lắm! – dịu dàng, ngọt ngào, đúng như bản tính anh trước giờ.
- Thanks, cám ơn tình cảm anh dành cho. – cô nhếch mép cười khẽ.
- Anh hiểu, em còn giận anh vì chuyện vừa rồi. Anh biết mình sai, mình có lỗi khi thô bạo với em. Nhưng, chỉ vì yêu em nên anh mới làm thế.
- I see.
- Anh không cần em vui vẻ như xưa. Anh chỉ mong em quay về nhà, anh chỉ mong được nhìn thấy hình bóng yêu thương sau mỗi buổi tan sở. Em đi rồi, anh cô đơn trong căn nhà rộng rãi ấy lắm.
- …. – cô cười mỉm.
- Em quay về nha, điều kiện gì em đưa ra, anh cũng chấp nhận cả.
- Tin được sao anh?
- Trước giờ anh có sai lời với em chưa?
- À, cái đó thì chưa, nhưng…..
- Anh hy vọng em suy nghĩ lại.
Tích tắc.. tích tắc… từng giây trôi qua. Không gian xung quanh yên tĩnh bởi lớp kiếng cách âm. Hôm nay quán vắng người.
5p… 10p… 20p… 30p:
- Ok, em nghĩ lại. Nếu em về, anh sẽ chuẩn bị phòng riêng cho em chứ?
- Ý em là?
- Em về nhưng mình sống riêng anh ạ! Sống riêng, 2 thế giới riêng trong 1 ngôi nhà, anh chịu không?
- Sống riêng? Em…
- Nếu muốn em quay về, chuẩn bị sẵn căn phòng có đầy đủ tiện nghi sinh hoạt, em sẽ về và ở trong căn phòng đó.
- Được, chỉ cần em đồng ý. Vậy chừng nào em sẽ về?
- Khi nào anh chuẩn bị xong.
- Thứ tư? Ok?
- Kịp chứ?
- Được, ngày mai anh sẽ nghỉ một ngày để mua vật dụng và dọn phòng cho em.
- Ok, thứ 4 gặp.
Cô về nhà, nói với má cuộc trò chuyện vừa rồi. Bà không ý kiến, bảo cô đã lớn, tự quyết định được. Đêm đó, cô đứng giữa hai dòng suy nghĩ. Cô phân vân, tự hỏi mình có sai khi đồng ý với anh? Quay về đó, đối diện con người ko yêu, đối diện con người từng làm cô đau khổ về thể xác lẫn tinh thần? Cô không muốn, nhưng con danh nghĩa vợ chồng? Người ngoài nhìn vào, họ nghĩ thế nào đây?
Cô mở laptop, online, đầu tuần, mail mới. Cô luôn mong đến ngày đầu tuần để….Khẽ run khi thấy địa chỉ mail của My, cô hân hoan đọc mail. Trong mail, lời lẽ My tràn đầy yêu thương, lo lắng và nhớ nhung. Đây là mail thứ 2 gởi cho cô, vẫn là dặn dò cô giữ sức khoẻ, kể về cuộc sống bên kia và tràn đầy lời lẽ yêu thương. Hôm nay có kèm theo file ảnh, hình My đang giỡn với đồng nghiệp. My ốm nhiều, cô thấy xót lắm. Duy chỉ có nụ cười là không thay đổi, bất chợt cô bật khóc khi nhớ về thời gian qua. Ừ thì, dù mạnh mẽ thế nào cô cũng chỉ là người đàn bà….
Chiều thứ 4, anh lăng xăng giúp cô xách đồ vào phòng. Anh chu đáo. Căn phòng rất đầy đủ: tủ áo,máy điều hoà, tủ lạnh, bàn trang điểm, giường nệm. Drap và rèm cửa đều hài hoà với màu sơn tường, tông màu cô thích. Cô đưa mắt nhìn quanh, rất gọn gàng, chỉ cần xếp quần áo đồ đạc vào là ổn.
- Cám ơn anh. Em tự sắp xếp được.
Anh định bước ra, bỗng:
- À.. anh này!
- Huh?
- Anh đem tấm hình này về bên phòng anh đi. Để đây vô ích thôi, em cho nó xuống gầm giường đấy.
Anh ngạc nhiên, thoáng buồn rồi lại cẩn thận gỡ tấm hình cưới 2 người xuống, quay đi. Cô dâu, chú rể trong tấm ảnh cười rất tươi vì hạnh phúc. Còn cô với anh hiện giờ, sao…..
Đêm đến, ngã vật ra giường, cô ngẫm nghĩ: “Giờ này My đang làm gì nhỉ? Nhớ đến cưng không nè? Ngủ ngon My nha!” Nghĩ một mình, cười mỉm một mình rồi lại tủi thân một mình. Nỗi cô đơn len lỏi cả vào trong giấc ngủ, dằn vặt người ta ngay cả trong giấc mơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét