
Taxi dừng, My dìu cô rồi lăng xăng phụ bác gái xách đồ vô nhà.
- Hôm nay My còn phải vào lại công ty ko?
- Ko, mọi việc xong hết rồi, xin nghỉ phép rồi mà, vào làm gì?
- Vậy... hôm nay My ở đây nguyên ngày được ko?
- Hì hì, được! Bé muốn là được mà.
Sắp xếp đồ đạc xong, bác gái định điện thoại kêu đồ ăn thì My ngăn lại, My giành phần nấu nướng hôm nay. Nói là làm, My chạy đến siêu thị gần nhà mua đồ ăn rồi xắn tay vào bếp, đeo tạp dề và bắt đầu trổ tài nấu nướng. Cô hơi mệt nên vào phòng nằm nghỉ.
- Thưa bác, con có chuyện muốn thưa. - My dừng tay, để đồ ăn qua một bên tiến lại gần bác gái đang đứng rửa tay.
- Có việc gì con?
- Bác không trách con với Vân thật sao bác?
- Ko con à, bác đã trải qua rồi, bác đủ già để thông cảm cho giới trẻ các con. Dù sao Vân cũng là con bác, không lẽ bác bỏ nó vì chuyện đó sao? - người mẹ cười hiền hậu.
- Con... thật sự... con biết ơn bác rất nhiều!
- My, con yêu con Vân nhiều không?
- Dạ, Vân là lẽ sống của đời con, không có Vân không biết con phải sống thế nào đây nữa.
- Thế con có tính lo cho nó không?
- Dạ, con tính lâu rồi. Con cứ mong được lo lắng cho Vân hết cuộc đời này. Nhưng...
- Nhưng gì?
- Thú thật, hôm nay con nói chuyện với bác, cũng vì.. con sắp đi tu nghiệp ở nước ngoài trong 2 năm. Con chưa dám nói với Vân vì sợ Vân buồn. Con thưa với bác... mong bác an ủi Vân dùm con. Sau 2 năm con lại về, con hứa sẽ chăm lo cho Vân thật chu đáo.
- Trời đất, con đi rồi con Vân sao đây?
- Con đi rồi lại về mà bác. Con cũng chưa biết sao nữa, mấy hôm nay con rối lắm, không biết nên nói thế nào với Vân nữa. Con sợ Vân buồn rồi bệnh nặng hơn.
- Chừng nào con đi?
- Dạ, tuần sau. Chỉ vài ngày nữa thôi bác ạ.
- Thiệt tình... thôi, tạm thời đừng nói gì với nó, để nó khoẻ cái đã. Mệt tụi bây ghê!
- Con xin lỗi.
- Bác nói vậy, chứ con có lỗi gì mà xin? Để bác sắp xếp cho.
- Con cám ơn bác.
My vui vẻ reo lên rồi tiếp tục chuẩn bị cơm. Trưa hôm đó cả 3 quây quần bên mâm cơm thật ấm cúng. Cô cứ cười mỉm mãi không thôi, còn bác gái thì cứ tấm tắc khen My khéo tay, nấu món nào cũng rất vừa miệng. Ăn cơm xong, My giành luôn phần dọn dẹp để bác và cô lên phòng nghỉ. Lần đầu tiên cô thấy My làm nội trợ nên ngạc nhiên, một phần vì My làm rất khéo và gọn gàng, lại nhanh nữa.
Cô về phòng mình. Mọi trang trí trong phòng vẫn được giữ nguyên, từ con búp bê được chưng trên kệ đến màu drap giường kể từ khi cô đi lấy chồng. Căn phòng này cô ở từ bé nên có nhiều tình cảm và thấy thân thiết lắm. Cô kéo màn cho bớt ánh sáng, chỉnh nhiệt độ rồi nằm thiu thiu ngủ. Đang lơ mơ, cô nghe có tiếng ai mở cửa bước vào. Người đó bước lại giường rồi nhẹ nhàng nằm lên. Vòng tay thân thiết kéo cô vào lòng, cô choàng tỉnh, quay qua thì thấy My đang mỉm cười:
- Sorry, làm cưng thức giấc.
- My mệt không? Nãy giờ làm việc nhièu quá!
- Có gì đâu, chuyện nhỏ mà, My làm quen rồi. - My mân mê làn tóc cô.
- Tội nghiệp chưa, bình thường trong công ty có nguòi bưng cơm bưng nước tới nơi, này phải đích thân làm.. hihi!
- Trêu My hả cưng?
- Ừ, trêu đó thì sao?
- Thì... hun chứ sao?
- Á... hihi, ăn gian, buông Vân ra! - cô vội lăn người né.
- Nằm im cho tui hun, mau lên. - cả 2 vừa giỡn vừa kềm giọng nói, sợ bác ở phòng kế bên giật mình.
- Hihi, không!
- Không thì tui dùng bạo lực ráng chịu.
My chồm qua, ghị cô vào lòng. Cô đang khúc khích cười thì im bặt, My cúi xuống và hôn cô thật nồng nhiệt. (Cũng nói thêm, kể từ khi quen nhau, đây là lần đầu tiên cô ở một mình với My trong phòng. Khi quen, My có đòi hỏi nhưng cô không cho, cô muốn tình yêu phải đủ lớn để có thể làm chuyện đó. Vì thế, My chỉ có thể hôn hay nắm tay cô mà thôi) Người cô khẽ run lên rồi mềm hẳn ra. Trong cô có cảm giác gì đó thật lạ, nó dồn dập, nó dâng trào.. bức rức lắm. Cô chợt hiểu, đó là cái cảm giác mà sau bao nhiêu năm làm vợ chồng, anh không thể nào mang đến cho cô được.
- Đừng My, thôi mà! - cô cuống quýt đẩy My ra khi My đang lần lần hôn xuống cổ.
- Suỵt...
Cô phản ứng yếu ớt rồi ngưng hẳn. Hơi thở cô dồn dập, nặng nề. Cô thấy trong người nóng bức, cảm giác đòi hỏi cứ tăng dần theo thân nhiệt. My say mê hôn lên từng phân da trên cơ thể người yêu. My đã khát khao bao nhiêu ngày nay mới được thỏa mãn. Chiếc áo ngoài bung ra, cô hơi co người vì cảm thấy lạnh. Nhưng cái lạnh qua mau, tiếp theo đó là cảm giác đê mê khi bầu ngực được ve vuốt. My thực hiện nhiệm vụ người yêu của mình một cách khéo léo lẫn nồng nhiệt. Không hấp tấp, không vội vã mà là nhẹ nhàng, âu yếm trong từng động tác mơn trớn. Cô lặng im trong đê mê rồi giật mình khi phần vải còn lại che đậy cũng được lột trần hoàn toàn. Thật ấm áp khi da thịt ôm ấp nhau, cô rên khẽ theo từng động tác My đang thực hiện, cô quằn quại theo từng cái búng lưỡi đam mê. Lần đầu tiên sau gần 30 năm làm người, cô đã biết được thế nào là khoái cảm của xác thịt, của dục vọng. Kết thúc việc make love bằng nụ hôn ngọt ngào, cả hai chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó, cô thật sự hạnh phúc. My gần như dọn hẳn qua nhà má cô. Có đêm My còn ngủ lại, bác gái thì vui vì trong nhà có tiếng người cười nói. Bác nghĩ chỉ còn vài ngày nữa là hai đứa xa nhau, thôi thì để tụi nó yên ấm trong những giờ ít ỏi còn lại. Chỉ có cô, đêm đêm lại giật mình vì giấc mộng tiễn My đi xa, nhưng lại tự an ủi mình mơ chỉ là mơ, sẽ không thành hiện thực đâu.
Bỗng có một ngày, My tặng cô món quà, mở ra thì là cái phong linh kèm theo mẫu giấy:
"Hy vọng những lần phong linh reo sẽ mang đến cho cưng thật nhiều niềm vui cũng như cơn gió sẽ mang đi những nỗi buồn cưng đang vương mang trong hiện tại.
Lắng nghe tiếng phong linh rung cũng như lắng nghe niềm vui trong cuộc sống, để biết rằng.. My YÊU cưng nhiều lắm!"
Cô mỉm cười, My sâu sắc nhỉ! Nhưng ngày hôm sau, ngày mà My nói về nhà lấy đồ để rồi cô trông ngóng suốt vẫn không thấy My quay lại.
- Hôm nay My còn phải vào lại công ty ko?
- Ko, mọi việc xong hết rồi, xin nghỉ phép rồi mà, vào làm gì?
- Vậy... hôm nay My ở đây nguyên ngày được ko?
- Hì hì, được! Bé muốn là được mà.
Sắp xếp đồ đạc xong, bác gái định điện thoại kêu đồ ăn thì My ngăn lại, My giành phần nấu nướng hôm nay. Nói là làm, My chạy đến siêu thị gần nhà mua đồ ăn rồi xắn tay vào bếp, đeo tạp dề và bắt đầu trổ tài nấu nướng. Cô hơi mệt nên vào phòng nằm nghỉ.
- Thưa bác, con có chuyện muốn thưa. - My dừng tay, để đồ ăn qua một bên tiến lại gần bác gái đang đứng rửa tay.
- Có việc gì con?
- Bác không trách con với Vân thật sao bác?
- Ko con à, bác đã trải qua rồi, bác đủ già để thông cảm cho giới trẻ các con. Dù sao Vân cũng là con bác, không lẽ bác bỏ nó vì chuyện đó sao? - người mẹ cười hiền hậu.
- Con... thật sự... con biết ơn bác rất nhiều!
- My, con yêu con Vân nhiều không?
- Dạ, Vân là lẽ sống của đời con, không có Vân không biết con phải sống thế nào đây nữa.
- Thế con có tính lo cho nó không?
- Dạ, con tính lâu rồi. Con cứ mong được lo lắng cho Vân hết cuộc đời này. Nhưng...
- Nhưng gì?
- Thú thật, hôm nay con nói chuyện với bác, cũng vì.. con sắp đi tu nghiệp ở nước ngoài trong 2 năm. Con chưa dám nói với Vân vì sợ Vân buồn. Con thưa với bác... mong bác an ủi Vân dùm con. Sau 2 năm con lại về, con hứa sẽ chăm lo cho Vân thật chu đáo.
- Trời đất, con đi rồi con Vân sao đây?
- Con đi rồi lại về mà bác. Con cũng chưa biết sao nữa, mấy hôm nay con rối lắm, không biết nên nói thế nào với Vân nữa. Con sợ Vân buồn rồi bệnh nặng hơn.
- Chừng nào con đi?
- Dạ, tuần sau. Chỉ vài ngày nữa thôi bác ạ.
- Thiệt tình... thôi, tạm thời đừng nói gì với nó, để nó khoẻ cái đã. Mệt tụi bây ghê!
- Con xin lỗi.
- Bác nói vậy, chứ con có lỗi gì mà xin? Để bác sắp xếp cho.
- Con cám ơn bác.
My vui vẻ reo lên rồi tiếp tục chuẩn bị cơm. Trưa hôm đó cả 3 quây quần bên mâm cơm thật ấm cúng. Cô cứ cười mỉm mãi không thôi, còn bác gái thì cứ tấm tắc khen My khéo tay, nấu món nào cũng rất vừa miệng. Ăn cơm xong, My giành luôn phần dọn dẹp để bác và cô lên phòng nghỉ. Lần đầu tiên cô thấy My làm nội trợ nên ngạc nhiên, một phần vì My làm rất khéo và gọn gàng, lại nhanh nữa.
Cô về phòng mình. Mọi trang trí trong phòng vẫn được giữ nguyên, từ con búp bê được chưng trên kệ đến màu drap giường kể từ khi cô đi lấy chồng. Căn phòng này cô ở từ bé nên có nhiều tình cảm và thấy thân thiết lắm. Cô kéo màn cho bớt ánh sáng, chỉnh nhiệt độ rồi nằm thiu thiu ngủ. Đang lơ mơ, cô nghe có tiếng ai mở cửa bước vào. Người đó bước lại giường rồi nhẹ nhàng nằm lên. Vòng tay thân thiết kéo cô vào lòng, cô choàng tỉnh, quay qua thì thấy My đang mỉm cười:
- Sorry, làm cưng thức giấc.
- My mệt không? Nãy giờ làm việc nhièu quá!
- Có gì đâu, chuyện nhỏ mà, My làm quen rồi. - My mân mê làn tóc cô.
- Tội nghiệp chưa, bình thường trong công ty có nguòi bưng cơm bưng nước tới nơi, này phải đích thân làm.. hihi!
- Trêu My hả cưng?
- Ừ, trêu đó thì sao?
- Thì... hun chứ sao?
- Á... hihi, ăn gian, buông Vân ra! - cô vội lăn người né.
- Nằm im cho tui hun, mau lên. - cả 2 vừa giỡn vừa kềm giọng nói, sợ bác ở phòng kế bên giật mình.
- Hihi, không!
- Không thì tui dùng bạo lực ráng chịu.
My chồm qua, ghị cô vào lòng. Cô đang khúc khích cười thì im bặt, My cúi xuống và hôn cô thật nồng nhiệt. (Cũng nói thêm, kể từ khi quen nhau, đây là lần đầu tiên cô ở một mình với My trong phòng. Khi quen, My có đòi hỏi nhưng cô không cho, cô muốn tình yêu phải đủ lớn để có thể làm chuyện đó. Vì thế, My chỉ có thể hôn hay nắm tay cô mà thôi) Người cô khẽ run lên rồi mềm hẳn ra. Trong cô có cảm giác gì đó thật lạ, nó dồn dập, nó dâng trào.. bức rức lắm. Cô chợt hiểu, đó là cái cảm giác mà sau bao nhiêu năm làm vợ chồng, anh không thể nào mang đến cho cô được.
- Đừng My, thôi mà! - cô cuống quýt đẩy My ra khi My đang lần lần hôn xuống cổ.
- Suỵt...
Cô phản ứng yếu ớt rồi ngưng hẳn. Hơi thở cô dồn dập, nặng nề. Cô thấy trong người nóng bức, cảm giác đòi hỏi cứ tăng dần theo thân nhiệt. My say mê hôn lên từng phân da trên cơ thể người yêu. My đã khát khao bao nhiêu ngày nay mới được thỏa mãn. Chiếc áo ngoài bung ra, cô hơi co người vì cảm thấy lạnh. Nhưng cái lạnh qua mau, tiếp theo đó là cảm giác đê mê khi bầu ngực được ve vuốt. My thực hiện nhiệm vụ người yêu của mình một cách khéo léo lẫn nồng nhiệt. Không hấp tấp, không vội vã mà là nhẹ nhàng, âu yếm trong từng động tác mơn trớn. Cô lặng im trong đê mê rồi giật mình khi phần vải còn lại che đậy cũng được lột trần hoàn toàn. Thật ấm áp khi da thịt ôm ấp nhau, cô rên khẽ theo từng động tác My đang thực hiện, cô quằn quại theo từng cái búng lưỡi đam mê. Lần đầu tiên sau gần 30 năm làm người, cô đã biết được thế nào là khoái cảm của xác thịt, của dục vọng. Kết thúc việc make love bằng nụ hôn ngọt ngào, cả hai chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó, cô thật sự hạnh phúc. My gần như dọn hẳn qua nhà má cô. Có đêm My còn ngủ lại, bác gái thì vui vì trong nhà có tiếng người cười nói. Bác nghĩ chỉ còn vài ngày nữa là hai đứa xa nhau, thôi thì để tụi nó yên ấm trong những giờ ít ỏi còn lại. Chỉ có cô, đêm đêm lại giật mình vì giấc mộng tiễn My đi xa, nhưng lại tự an ủi mình mơ chỉ là mơ, sẽ không thành hiện thực đâu.
Bỗng có một ngày, My tặng cô món quà, mở ra thì là cái phong linh kèm theo mẫu giấy:
"Hy vọng những lần phong linh reo sẽ mang đến cho cưng thật nhiều niềm vui cũng như cơn gió sẽ mang đi những nỗi buồn cưng đang vương mang trong hiện tại.
Lắng nghe tiếng phong linh rung cũng như lắng nghe niềm vui trong cuộc sống, để biết rằng.. My YÊU cưng nhiều lắm!"
Cô mỉm cười, My sâu sắc nhỉ! Nhưng ngày hôm sau, ngày mà My nói về nhà lấy đồ để rồi cô trông ngóng suốt vẫn không thấy My quay lại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét