"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

10 tháng 8, 2008

Lạnh

Tác giả: khoanhkhacvothuong_hxr (Jackie Văn)
Hoàn thành: 19/03/2007
-----
Đêm. Thành phố chìm vào im ắng. Đèn hiu hắt soi xuống đường nỗi đơn côi. Tôi lại đi. Đôi khi tôi tự dằn vặt mình bằng những nỗi niềm khó tả, những nỗi niềm không tên. Cứ thế mà bước. Cắm đầu bước, sải chân bước, lơ đãng bước... bước vào cõi vô định. Đêm dang tay ôm tôi vào lòng.

Đi. Đi như kẻ lang thang không nhà, đi như thằng mộng du mải mê tìm cơn mơ không thật. Cứ thế mà đi. Gió vờn xào xạc, lạnh tê cả tay. Thế mà vẫn ngang nhiên bước. Không nhớ đã bao lâu tôi luôn rời nhà vào chập choạng tối, lang thang quá nữa đêm rồi lại quay về. Chui vào căn phòng nhỏ như ổ chuột, nằm vật ra nệm, thở dài thườn thượt rồi châm điếu thuốc. Khói thuốc ấm sực gian phòng, quyện vào hơi gió hiếm hoi thỉnh thoảng lùa qua khung cửa sổ. Để rồi sau đó chìm vào giấc ngủ khi nào không hay. Giấc ngủ miên man, không đủ ngắn để tỉnh, cũng không đủ sâu để người tìm đến nó phải thỏa mãn. Giấc ngủ như cuộc đời, lưng chừng!

Đêm nay cũng như bao đêm. Tôi lại đi. Khu vui chơi dành cho trẻ con. Cảnh vật im ắng. Chiếc xích đu khe khẽ đung đưa. Bóng người trải dài trên sân như mũi tên xuyên toạc vào đêm. Cô bé với mái tóc dài phất phơ theo từng nhịp đung đưa. Ánh mắt đau đáu soi vào khoảng không. Bất chợt tôi dừng lại. Thoảng vài sợi tóc lòa xòa trước trán, em ngước nhìn tôi, lời nói nhẹ nhàng:

- Lại một người làm bạn cùng đêm?

- Và em cũng thế!?

- Đêm là bình yên. Thế thì tại sao không tìm đến?

Đêm đó, chiếc xích đu hát lên bài hát của hai kẻ đi tìm mộng. Tìm giấc mơ hoang giữa đời thường, tìm giấc mơ ngay cả khi mắt mở trân tráo. Tìm cả điều không thật!

"Đến một lúc nào đó, ta lại tan biến vào đêm. Khi ấy, trọn vẹn bình yên!"

Lời nói em quyện cùng tiếng xào xạc của lá khô lê mình trên mặt đường. Biến mất vào hư không, để lại hằn vết trong tâm trí của thằng tôi... cái thằng đã quá không thật lòng với cuộc sống.

- Đêm nhớ em, sao em lại không đến?

- Vì đêm không còn bình yên mà đã dậy sóng! - mắt em lóe sáng như vì tinh tú trên cao.

- Từ đâu?

- Từ khi chị đến!

Tôi lặng im. Vụt bỏ chạy. Chạy như điên dọc đường về nhà. Ngã vật ra nệm, tiếp tục rít điếu thuốc. Khói thuốc cay nồng xộc thẳng lên mũi, sặc sụa.

- Vậy là chị đã đi!? Rồi chị sẽ đến, một lần nữa?

- Ừ, rồi thì, chị sẽ đến!

- Đêm không còn bình yên. Chị đành lòng bỏ em!?

- Không... chị sẽ đến!

Tôi sẽ đến. Em ngồi đó, trên chiếc xích đu lần đầu tôi gặp em. Xích đu nhè nhẹ đưa... thở dốc, tôi đứng lặng im.

- Chị đã đến. Đừng bỏ em mà đi! - em ôm chầm lấy tôi, xiết chặt tôi trong vòng tay em.

- Không, chị không bỏ em! Sẽ không bỏ em. Bây giờ, và mãi mãi!

Môi tìm môi. Nụ hôn ngập ngừng và bỡ ngỡ. Môi em mềm như trái chín đầu mùa, thơm như viên kẹo ngày bé thơ. Tôi ghì xiết lấy em, ôm thật chặt hình hài ấy. Nụ hôn ướt đẫm sương khuya. Sương đêm nay thật nồng và ấm.

Vẫn là đêm. Tôi rảo bước thật nhanh vì em đang đợi. Đêm hoang tàn và trống vắng. Em đâu?

- Đừng chờ và đừng đợi. Em đã về với đêm. Đừng tìm và đừng kiếm. Em không thuộc về nơi này. Điều duy nhất còn lại: Em yêu chị!

Gió thốc ngược vào mặt. Lạnh lùng. Điên cuồng. Tại sao em đi!? Em nơi đâu?

Ánh sáng. Ánh sáng sắc lạnh giết chết bóng đêm. Kèn trống ầm ĩ. Trắng, trắng tàn nhẫn. Trắng xóa cả miền bóng tối.

Em nằm đó. Thanh thản, nhẹ nhàng. Em đã về với đêm - thật vậy sao!? Mái tóc mang màu của đêm tối, tôi chưa vuốt cho mềm bàn tay. Đôi môi mang màu tinh tú, tôi chưa kịp hôn cho ướt đẫm tình yêu. Thế mà, em về với đêm. Em nằm đó. Bình yên. Không vướng bận. Nụ cười ngưng đọng ở trên môi. Em cười, tôi khóc. Vui không!?

- Đêm, hãy che chở linh hồn bé nhỏ. Tôi gởi thiên thần về với đêm. Xin hãy che chở... che chở cho tình yêu của tôi. - tôi ôm em vào lòng, thì thầm. Bình yêu chưa, em hỡi!? Giọt nước mắt lấp lánh màu bàng bạc của trăng. Xin cho tôi tiễn em vào đêm.

Với tôi... đêm điên cuồng dậy sóng.

Đêm thì thầm, tiếng nói mỏng manh: "Này em nhỏ... hãy mỉm cười mà sống!"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét