
Quá khứ êm đềm như dòng sông mùa hạ. Kỉ niệm lững lờ như ngọn gió mùa thu. Để rồi cũng có khi dòng sông dậy sóng và ngọn gió thành cuồng phong. Đó là những khi lòng nhớ da diết về những ngày đã qua. Những ngày đã xưa nhưng chưa vội cũ. Nhớ quay quắt và nhớ đến điên cuồng. Kí ức trở thành một phần của máu thịt không thể dứt rời. Chợt đau đến xé lòng khi phải tròn mắt ngây người nhìn nhận sự thật.
Nếu không có quá khứ thì không thể nào có được hiện tại và tương lai. Quá khứ dù ngọt ngào, chua chát hay đắng cay thì cũng đã trở thành một phần trong cuộc đời - mà có khi mất cả một đời vẫn không thể nào quên cái tưởng chừng rất ư là nhỏ nhặt đấy. Kỉ niệm trở thành tiếng thở dài trăn trở. Kỉ niệm hóa thành sợi tóc bạc qua từng đêm thâu bầu bạn cùng điếu thuốc. Dù không thở dài, dù mái tóc còn xanh... nhưng kỉ niệm đã luôn luôn là kỉ niệm. Dịu dàng, mơn man và e ấp làn gió thu. Rát rạt, tơi bời khi kỉ niệm rủ nhau ập về không báo trước. Trái tim lúc ấy bỗng dưng quá nhỏ bé mỏng manh, như chiếc lá khô sắp lìa cành oằn mình chống chọi với mưa to gió lớn. Thế mà, lá vẫn không lìa cành. Để từng ngày từng đêm, từng khi có cơ hội... cuồng phong lại ghé về. Đối diện và chấp nhận, tựa hồ như cầm dao giết chết tâm tư. Nhưng... chịu đựng mãi rồi sẽ thành thói quen. Biết đâu lúc ấy chợt thấy nỗi đau sao quá ư là dịu dàng, cứ nhởn nhơ gặm nhắm từng vết, từng vết tứa máu... âm ỉ, thế mà dễ chịu tựa như cái xoa của bàn tay ấm áp.
Từ khi nào mãi đeo đuổi giấc mơ không của hiện thực, mà là mơ về những ngày đã qua và... đã xa. Mơ về cơn mưa ngày đầu tiên gặp mặt. Mơ về ngày nắng nóng bỏng bên nhau. Mơ về từng con đường thênh thang khi chiều buông bóng. Mơ về bóng đêm oằn oại của đắm say. Cứ mơ... mơ mãi mà không tỉnh!
Cũng từ khi nào... nỗi đau dịu dàng và thân thiết như người bạn tri kỉ, thâm giao. Ngồi đó lặng thầm cùng điếu thuốc. Khói thuốc vương vít, mắt mơ hồ nhìn người bạn không bóng hình. Nhưng quá ư là gần gũi. Và thế, ta và bạn trò chuyện cùng nhau. Bạn kể ta nghe những con người bạn đã từng thăm hỏi, bạn rì rầm về bao tháng ngày bạn hân hoan lướt trên từng mảnh vỡ của các cuộc tình rồi chợt lắng đọng và dừng lại làm bạn cùng ta. Ta kể bạn nghe về những người con gái đã đến rồi lại đi. Đọng lại trong ta là nỗi niềm khó tả không biết khi nào nguôi. Người đến rồi người sẽ đi. Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn. Thế mà, cứ mãi day dứt! Day dứt như lá xanh lìa cành còn tiếc nuối bầu trời cao. Tiếc nuối như ngày cuối đời không hoàn thành được tâm nguyện. Vậy là, cứ mãi nhớ! Nhớ rồi đau. Nhớ miên man, đau dịu dàng. Sao thân thiết đến thế!?
Trò chuyện xong thì ta lại tự vấn. Tự vấn mình bằng những câu hỏi muôn đời không lời đáp. Những câu hỏi không một ai có thể trả lời. Câu hỏi là lời chất vấn dành cho đêm. Sao đêm lại dài và cô độc!? Sao đêm lại trắng với kẻ hay thức cùng hoài niệm như ta!? Sao đêm lại lạnh lùng và trống trãi đến tận cùng tiềm thức!? Cái tiềm thức mà mỗi khi thức dậy, vẫn thấy trắng xóa bao kỉ niệm ngày xưa. Cái tiềm thức thúc đẩy thằng tôi cứ mải mê trên con đường tìm kiếm một nữa đích thực nhưng không cho phép mình được quyền quên ân tình bao người đã trao. Vì thế mà lại đấu tranh. Vì thế mà lại mâu thuẫn.
Mâu thuẫn trong một lúc nào đó thôi nha. Một lúc nào đó, là lúc nào? Là lúc chỉ còn ta với đêm, là lúc chỉ còn ta với dòng sông và ngọn gió, là lúc chỉ còn ta với người bạn không hình cũng chẳng bóng. Tất cả ập về, soi sáng tâm tư. Nhói lòng... giọt sương đêm vội dừng chân nơi khóe mắt.
Cứ thế mà nhớ... cứ thế mà đau... miên man... dịu dàng... và da diết...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét