"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly..."

(Marco 10:9)

8 tháng 8, 2008

Cánh Bướm Trong Đêm 02


Ngày thứ 6:
Tiền, tiền và tiền. Cuộc đời này không còn gì ngoài tiền hay sao?
Lại viện phí, lại bông băng, lại ăn uống. lại thuốc men.... tôi cần gì!? Nhưng, em cần!
Bươn bả được mấy ngày. Tiền hết, kéo theo bao nhiêu cái hết. Khốn nạn, sao bệnh của em không bớt dùm?
Máu ra liên tục. Ướt đẫm drap giường. Tưởng chừng 5 phút lại thay cho em một miếng băng, thay băng cho em mà tôi run rẩy đôi tay. Tôi biết, sinh mạng em đang trôi dần theo từng dòng máu.
Đời đã ép tôi vào đường cùng. Tôi đã sa chân vào bùn ngày hôm trước, ngày hôm nay tôi lại phải tiếp tục vùng vẫy trong vũng bùn tanh hôi ấy để nhặt từng đồng tiền về lo cho em. Lời hứa ngày nào với em vang vang trong tai, nhưng... tôi không thể. Bất giác tôi tự chửi mình: "Khốn nạn!", lời hứa lờn vờn thành khói cay nghiệt trong mắt tôi. Tôi yêu em, tôi không muốn sai lời với em, vậy mà... đời ko cho tôi thực hiện.
Chiều, lau sơ người, thay cho em bộ đồ, cầm tay em xiết nhẹ, tôi quay đi.
Vẫn bộ đồ ấy, vẫn mùi nước hoa ấy, vẫn góc đường ấy... tôi thấy lòng mình quặn một cái thật đau, hình như tôi muốn ói!?
6 người, cố lắm để có thể thêm 1 thằng khách nữa, nhưng tôi ko thể, tôi thấy mình đang bị vắt kiệt đến tận cùng, lê lết về phòng trọ lúc 3h sáng. Đau, đau toàn thân, đau ê ẩm, cảm giác thốn từ bên trong lan ra khắp cơ thể. 2 đầu ngực tê cứng mất hết cảm giác, hậu quả của mấy tiếng đồng hồ bị nhào bóp thô bạo. Hai đầu gối run lẩy bẩy, tôi ngất ngư, mềm oặt như cá chết.
Tôi thiếp đi hồi nào không hay. Những đồng tiền trong túi tôi tự dưng bay phấp phới, tôi chạy... cố hết sức rượt đuổi theo để bắt chúng lại. Bất chợt tờ tiền lại bay lên thật cao, thật cao rồi phình to ra, rất to... đè ập xuống người tôi đến ngạt thở. Tôi giật mình, trán ướt đầm, đã 8h sáng, tôi phải vào với em.
Ngày thứ 7:
Thuốc cầm máu vô dụng. Máu ra nhiều và liên tục suốt buổi sáng.
Trưa, em rơi vào hôn mê, đến chiều buông bóng mà chưa tỉnh. Tôi quáng quàng chạy đi kêu bác sĩ, y tá hối hả đưa em vào phòng cấp cứu. Cánh cửa đóng sập, tôi tưởng cánh cửa âm dương đang che cách chúng tôi.
Tôi ngồi thiêm thiếp ngoài ghế chờ đợi, mấy ngày ở trong đây mà tôi vẫn ko quen nổi với mùi ete, mùi thuốc sát trùng, mùi bệnh hoạn, mùi thuốc men, tiếng rên khóc... tất cả quyện lại đúng đặc trưng của nhà thương rẻ tiền.
Họ đẩy em ra, đặt em trở lại giường. Bác sĩ nhìn tôi, lặng lẽ lắc đầu.
- Bác sĩ, em tôi sao rồi? - tôi hỏi, giọng gấp gáp.
- Bệnh tình diễn biến quá nhanh và quá xấu. Tế bào bệnh đã lan khắp cơ thể, nuốt trọn tử cung cô ấy. Tôi bất lực...
- Sao bác sĩ nói là 1 tháng, mới chỉ có 1 tuần thôi mà? 1 tháng lận mà bác sĩ, bác sĩ xem kĩ lại đi, không thể nào như vậy được.
- Tôi đã khám rất kĩ, dùng mọi biện pháp, dùng mọi loại thuốc nhưng vẫn ko cầm máu được. Cô cũng thấy đấy, tôi...
- Sao bác sĩ gạt tôi? Sao bác sĩ nói em tôi sống được 1 tháng nữa. Nó còn trẻ, ko thể chết sớm vậy được, ko thể... - tôi bật khóc.
- Tôi xin lỗi. Nhưng chúng tôi đã làm hết khả năng... - vị bác sĩ già bước đi.
- Em ơi... - tôi gào lên và quị bên chân giường. Bóng tối loang lổ ngoài sân, vài tiếng mèo kêu tha thiết, gió xào xạc... tôi gần như ngất đi bên em. Hung tin đó quá khả năng chịu đựng nơi tôi.
Ngày thứ 8:
Em không tỉnh. Tại sao em không tỉnh để nhìn chị hả em ơi? Tại sao không nói với chị thêm lời nào? Tại sao em lại im lặng thế kia? Tại sao em ngủ hoài vậy? Tại sao em không mở mắt ra mà cười với chị? Em ngủ đến bao giờ? Chị đang chờ em mà... Tỉnh lại đi em ơi... - nước mắt cứ lăn dài, tôi khóc sưng cả mắt.
Ngày thứ 9:
Bệnh viện nói tôi có thể mang em về nhà. Họ nói gì đó, đại loại là cho bệnh nhân ở nơi quen thuộc, trong không khí gia đình ra đi sẽ nhẹ nhàng hơn.. họ nói nhiều lắm, nhưng tôi có nghe được cái quái gì vì 2 tai tôi đã lùng bùng hết cả. Bệnh viện cho mang em về, hết hy vọng rồi đó sao?
Tôi ngồi bất động bên giường bệnh, tay nhấc ko nổi để dọn dẹp đồ đạc.
Gọi chiếc xích lô, tôi ôm em vào lòng. Em chỉ còn lại da bọc xương. Phủ chiếc mền mỏng để che gió, ôm em mà tôi cứ khóc ròng. Trong tim tôi đau lắm, như có hàng ngàn cây kim thi nhau châm chích. Trong lòng thì đầy ứ, bao tử như được đổ đầy hàng tấn xi măng nặng trịch. Bế em chầm chậm lên phòng, đặt em xuống chiếc chiếu rách nát, tôi ngơ ngẩn ngồi kế bên.
Còn được mấy ngày đây em ơi?
Ngày thứ 10:
- Em đau quá! - em nhăn mặt rên khe khẽ, nắm lấy bàn tay tôi.
- Ráng lên đi em, chị lấy thuốc em uống. - tôi tất tả chạy lấy ly sữa và viên thuốc giảm đau, đút em uống.
Em nhắm nghiền mắt. Hố mắt trũng sâu, gương mặt xanh xao, chỉ còn nụ cười của em ánh lên sức sống. Em, đừng cười nữa.... đừng cười nữa em ơi!
- Mấy giờ rồi hả chị? - tiếng em thì thào.
- 7 giờ tối rồi em. Em còn mệt lắm không?
- Em đã ngủ lâu vậy rồi sao? Sao chị không mở đèn, để phòng âm u quá vậy chị?
- Ờ... để chị mở đèn. - tôi luống cuống bước đi.
- Sao chị lại khóc? Mình ở bên cạnh nhau mà, chị không vui sao?
- Vui, vui lắm em... - tôi trả lời, giọng nấc nghẹn.
- Chị đừng khóc. Dù ông trời có đối xử tệ với chị em mình thế nào, chị cũng đừng khóc, nha chị!
- Ờ... ờ, chị không khóc nữa đâu em. - tôi đưa tay quẹt nước mắt, cố nặng ra nụ cười hiếm hoi.
- Để em yên tâm mà ra đi... - giọng em thoảng nhẹ như cơn gió.
- Em không đi đâu hết. Mình hứa mãi ở bên nhau mà, em nhớ không? - tôi sợ run người khi nghe lời em nói.
- Hồi nãy em nằm mơ. Em mơ thấy nhiều lắm. Thấy mình lúc còn nhỏ, được ba mẹ ôm ấp trong lòng. Thấy lúc còn ngồi ở trường, bạn bè vui lắm... em còn thấy cả ngôi nhà xưa của em nữa. - giọng em bỗng trở nên hân hoan.
- Ừ, mai mốt em khỏe, chị dẫn em về thăm lại ngôi nhà đó. Mau khỏe nha em.
- Em thấy có người đến dắt em đi, nhưng em ko chịu đi, vì em hứa chỉ đi với chị thôi.
- ........
- Rồi em thấy chị em mình ở trong căn nhà thật to, to thật là to. Có đầy đủ, không phải kiếm ăn từng bữa nữa. Rồi.... mình có con. Phải, mình có con đó chị. Đứa bé xinh lắm. Bé nó gọi em là má 2, gọi chị là má lớn... con nó xinh lắm chị ơi... - em bật khóc, giọt nước trượt dài trên hốc mắt.
Tôi lấy khăn chậm nước mắt cho em.
- Em đừng khóc. Đang bệnh khóc không tốt đâu em. Em khỏe rồi, mình sẽ cố gắng xây dựng tương lai em há. Em đói chưa, chị lấy cháo em ăn nha.
Không đợi em trả lời, tôi bước vội đến bàn lấy tô cháo. Vì, tôi sợ em thấy tôi khóc. Vừa kết thúc câu nói, hai mắt tôi đã cay xè, mọng nước. Cổ họng thì nghẹn đắng, tim như bị bóp chặt đến mức không thở được.
- Em ngoan, ăn rồi ngủ cho mau lại sức.
- Em không ăn. Chị ăn đi.
- Em phải ăn. Em còn phải uống thêm 1 lần thuốc nữa. Ngoan đi em.
- Chị... chị yêu em không?
- Yêu, chị lúc nào cũng yêu em.
- Chị... lấy gương cho em xem. Em xấu xí lắm rồi, phải không chị? Em xấu xí, chị còn yêu em không?
- Không, em đẹp lắm. Trong lòng chị, em lúc nào cũng đẹp, đẹp nhất.... đẹp nhất, em ơi! - tôi nấc lên, nước mắt thi nhau rơi không thể nào kềm nén. Ngực nhói lên thật đau.
- Ừ, em biết, em biết chị yêu em mà. Mình thề rằng sẽ yêu nhau trọn đời, phải không chị?
- Ừ... trọn đời. - em nặng nhọc vuốt má tôi, lau cho tôi dòng nước mắt.
- Em ngoan, ăn tí đi em. Một tí thôi cũng được.
Em nuốt một cách khó khăn. Tôi đút cho em từng muỗng sữa uống thuốc. Em lại chìm vào cơn mê.
Em chìm vào cơn mê, em có thấy mộng đẹp không em? Còn chị đây, thức trắng trọn đêm để đón nhận cơn ác mộng đang đến từng ngày. Mộng đẹp, nha em!
Ngày thứ 11:
- Em đau, đau quá, đau quá chị ơi! - em oằn oại.
Tôi điếng người. Cả thân dưới em đỏ màu máu. Tới, tới, ác mộng tới rồi sao?
- Chị, chị nè em. Chị lấy thuốc em uống nha.
Tôi quýnh quáng đút em muỗng sữa kèm thuốc. Làn da em xám hẳn, không còn chút sức sống. Nụ cười đã thôi nở trên môi em.
Hôn mê. Em rơi vào hôn mê thật sự. Tôi quì bên cạnh em, ngơ ngẩn, thất thần.
Trời ơi! Sao ông lại quá độc ác với chúng tôi?
Cảm giác tê dại chiếm toàn bộ thân thể tôi.
Trưa. Em tỉnh dậy. Bỗng nhiên tỉnh táo hẳn. Em trò chuyện huyên thuyên. Linh cảm cho tôi biết, ác mộng đã bước vào nhà. Em hiện giờ, như ngọn đèn sắp hết dầu, vụt sáng lên để rồi tắt hẳn. Tôi trò chuyện với em, cố gắng không khóc.
- Chị, em mệt quá! - giọng em mơ hồ.
- Em... không sao đâu em.
- Em, em sắp đi rồi.
- Em không sao đâu. Không đi đâu hết, em phải ở bên chị. - tôi tối sầm mặt mũi.
- Em biết mà. Chị đừng dối em.
- .........
- Chị, em yêu chị. Em tự trách mình, đã để chị đau lòng. Em tự trách mình, đã sai lời hứa. Em tự trách mình, đã không thể cùng chị đi hết cuộc đời này... em tự trách mình nhiều lắm - ánh mắt em mất thần, chỉ còn giọng nói phập phồng theo hơi thở.
- Chị yêu em. Đừng bỏ chị, em ơi! - tôi đỡ em dậy, ôm vào lòng, xiết chặc lấy tay em. Nước mắt ngập tràn.
- Chị ráng sống, sống luôn cả phần em. Chị, sao tối quá vậy? Mở đèn đi chị, em không thấy gì hết.
- Em, trời sáng mà em... - trời ơi, em đi thật sao?
- Em không thấy gì hết, em lạnh quá, ôm em đi chị.
- Chị đang ôm em mà. Em đừng làm chị sợ. Đừng..... đừng...
- Cho em nghe lần cuối, chị yêu em... chị yêu em, nói đi chị. - Em cố gắng hớp lấy hơi thở.
- Chị yêu em... chị yêu em... chị yêu em... chị yêu em... - tôi lẩm bẩm bên tai em qua làn nước mắt.
- Em vui lắm... cho em được hôn chị, lần cuối... - tay em yếu ớt vuốt lấy khuôn mặt tôi.
Tôi cúi xuống hôn lên bờ môi đang dần lạnh giá của em. Nghe tim mình bị cắn xé làm đôi.
- Chị....
Em xiết nhẹ bàn tay tôi. Miệng nhoẻn nụ cười.
- Em.. em... tỉnh lại đi em. Tỉnh lại, tỉnh lại nhìn chị... đừng nhắm mắt. Tỉnh lại đi em. Tỉnh lại.... tỉnh lại.... - tôi lay nhẹ.
- TRỜI ƠI. EM.... EM.... EM ƠI! KHÔNG... EM ƠI.... KHÔNG... - tôi như ngất đi trước nỗi đau quá lớn.
Rồi thì, tôi phải gượng dậy lo hậu sự cho em. Ngày tiễn em về nơi cuối đời, trời rả rích cơn mưa. Tôi đứng lặng bên nấm mồ mới đắp, nghe hồn mình tan nát rụng rơi.
Di ảnh em còn đó, vẫn gương mặt ấy, vẫn nụ cười ấy... thế mà vạn kiếp xa xôi. Bàn thờ nghi ngút khói hương.
Thế giới ấy, vui không em? Thế giới ấy, hạnh phúc không em? Có phải nặng gánh lo toan như chúng mình đã từng không? Thế giới ấy, có nhiều người chăm lo cho em, như chị đã từng, không em? - tôi ngồi lặng trong góc phòng, nhìn bóng tối đang dần buông. Căn phòng chìm trong bóng đêm... em đã đi rồi sao?
Thế giới ấy, vui không em? Thế giới này, buồn lắm em ạ! Em đi rồi, mọi thứ hóa vô nghĩa. Đâu rồi những buổi chợ tảo tần buôn bán cùng nhau? Đâu rồi những bữa cơm đạm bạc con cá xẻ đôi, chị em mình cùng sẻ cùng chia? Đâu rồi những buổi tối mưa dầm, em đón chị về trong vòng tay ấm áp? Đâu rồi những ngày hạnh phúc bên nhau, khó khăn nhưng ngập tràn tình yêu và hạnh phúc? Đâu rồi, em tôi!?
---------------------
1 năm sau
Vậy là mình xa nhau 1 năm rồi đấy. Nhanh không em? Nơi em yên nghỉ, cỏ đã xanh mướt một màu. Vậy mà, chị vẫn chưa hết đau. Em ạ!
Từng ngày lại từng ngày trôi. Hết buổi chợ, chị lại về căn phòng. Vì nơi này có hình bóng em đang mỏi mòn chờ chị quay về, phải không em? Chị giữ đúng lời hứa với em rồi đấy. Không quay về với cái nghề nhơ nhuốc ấy nữa. Em vui không? Chị nhớ em! Như ngày nào em còn ở nơi đây.
Tuy bây giờ cuộc sống khá chật vật khó khăn, nhưng chị mãn nguyện vì đã tròn lời hứa với em.
À, bé Tigon biết ngồi rồi đấy. Ngoan lắm. Biết nghe lời má lắm em à. Theo chị ra chợ bán, mà chẳng nhõng nhẽo. Ăn rồi lại ngủ vùi cho đến khi tan buổi chợ. Bé nó là con của 2 mình, đúng không em? Ngày nhận bé từ tay người mẹ, cũng là tròn 100 ngày của em. Không hiểu sao lúc đó chị lại nhận nuôi bé, khi nuôi chính bản thân mình còn chưa xong. Nhìn thấy Tigon, chị lại thấy bé giống em lắm. Lại bị mẹ ruột ruồng bỏ... em có thấy không, bé rất giống em. Chị mong có em, mình cùng nhau chăm sóc con của 2 ta. Nhưng..... chị nhớ em lắm!
Chị sẽ cố gắng nuôi Tigon thành người. Em yên tâm đi nha, chị không cô đơn. Vì chị biết, em luôn dõi theo chị mà, đúng không!? Chị chưa từng cảm nhận rằng mình xa nhau. Chị yêu em! Vẫn yêu em như ngày nào.
- Tigon, lạy má 2 đi con.
Bé xinh không em? Phải xinh thôi, giống em mà. Em đã được tròn nụ cười chưa, em yêu của chị....?

THE END

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét